Công Lược Trái Tim

Chương 1022




Chương 1022: Tôi đồng ý.

Tông Cảnh Hạo nhắm mắt lại: “Anh nói thật mà.”
Lâm Tân Ngôn đứng dậy khỏi đùi anh, bất thình lình nhìn anh.
Anh bị nhìn đến phát sợ: “Sao em lại nhìn anh như vậy?”
“Tông Cảnh Hạo, từ lúc nào mà anh bắt đầu biết nói dối thế hả?” Lâm Tân Ngôn nhìn anh: “Nếu anh không cho em một lời giải thích hợp lý thì em sẽ không cho anh đi đâu.”
Cô nói xong thì đi về phía cửa, Tông Cảnh Hạo nhanh chóng kéo tay cô: “Con trai mình đã kết hôn rồi mà vẫn giận dỗi với anh, bị các con nhìn thấy em không thấy xấu hổ hả?”
“Vậy anh ăn ngay nói thật với em đi.” Lâm Tân Ngôn quay đầu lại nhìn anh: “Rốt cuộc anh muốn đi đâu?”
‘Cốc cốc!’
Bỗng nhiên cửa phòng bị gõ, Lâm Tân Ngôn bảo Tông Cảnh Hạo buông tay cô ra: “Người ta nhìn thấy không tốt.”
Tông Cảnh Hạo buông tay: “Anh đi mở cửa.”
Bên ngoài cửa phòng là Quan Kình và vợ của anh ta, một người phụ nữ phương Tây xinh đẹp, da dẻ trắng như tuyết, hốc mắt rất sâu, tay cô ấy dắt một cô bé khoảng mười tuổi, cô bé này là con gái Quan Kình, một đứa trẻ con lai.
Cô bé có mái tóc hơi hoe vàng, da dẻ trắng trẻo nhưng không phải trắng như tuyết giống mẹ, mà là màu trắng hồng, đôi mắt rất to hơi có màu xanh lam. Lúc này cô bé mặc váy liền áo, tóc búi tròn nhìn hết sức đáng yêu.
Lâm Tân Ngôn vẫy tay với cô bé: “Kmi, lại đây.”
“Chào dì ạ.” Kmi ngọt ngào chào hỏi, sau đó nhào vào lòng Lâm Tân Ngôn.
Tuy Kmi nhỏ tuổi nhưng lại cùng thế hệ với Trang Gia Văn và Tông Ngôn Hi, nên cô bé mới gọi Lâm Tân Ngôn là dì.
Lâm Tân Ngôn ôm cô bé: “Nặng hơn rồi, ăn mập rồi đó.”
Kmi cười: “Con thích ăn cơm Tàu lắm.”
“Dạo này con bé ăn uống ngon miệng lắm, đặc biệt là về đến trong nước càng là ăn đến không ngừng được luôn ấy.” Lina cười nói.
“Con bé còn nhỏ, mũm mĩm một chút cũng không sao.” Lâm Tân Ngôn nhéo nhéo hai má Kmi.
Quan Kình nói muốn tìm Tông Cảnh Hạo có việc muốn nói, hai người phụ nữ ở lại trong phòng nghỉ ngơi, hai người đàn ông đi ra bên ngoài bàn bạc công việc.
Một lát sau hai người đi vào.
Lâm Tân Ngôn ôm Kmi ngồi trên sô pha bóc sô cô la cho cô bé ăn.
“Chị dâu.” Quan Kình ngồi xuống: “Em muốn nghỉ phép một thời gian.”
Lâm Tân Ngôn không nhìn anh ta mà nhìn Tông Cảnh Hạo trước: “Hai người vừa ra ngoài nói gì vậy?”
“Chuyện công việc của Quan Kình.” Tông Cảnh Hạo trả lời.
Quan Kình vốn chỉ nói với anh một vài chuyện trong công việc và tình hình hai ngày nữa muốn đi, nhưng sau đó lại bị Tông Cảnh Hạo lấy làm cái cớ lừa Lâm Tân Ngôn.
Lâm Tân Ngôn vẫn cứ cảm thấy lúc này bỗng nhiên Quan Kình nói muốn nghỉ phép có quan hệ với việc Tông Cảnh Hạo nói muốn đi ra ngoài.
“Lúc trước Quan Kình đã nói với anh rồi.” Tông Cảnh Hạo nói thêm một câu.
“Anh muốn nghỉ phép à?” Lina nhìn Quan Kình: “Sao lúc trước em không nghe anh nói tới việc này?”
Lina nói tiếng phổ thông, tuy không thành thạo lắm nhưng trao đổi bình thường gần như không có vấn đề gì cả.
“Không phải lần trước em nói muốn mang Kmi đi nước F à? Anh tranh thủ nghỉ phép, đúng lúc có thể mang hai người đi.” Quan Kình vội vàng nói.
“Không phải anh nói thích làm việc sao?” Lina hoàn toàn không phát hiện khó khăn lúc này của Quan Kình, tiếp tục phá đám.
Quan Kình: “. . .” Cô vợ này thật là không biết nhìn tình huống gì cả.
“Có thích làm việc nữa thì cũng có lúc anh thấy mệt mỏi mà, đã vài năm anh không nghỉ ngơi rồi, tranh thủ lúc chúng ta không xem như quá già, chúng ta mang con đi nghỉ phép một lần.” Quan Kình cố gắng che lấp.
“Vậy tốt quá, cả nhà mình đã lâu lắm không đi chơi với nhau rồi.” Lina thật vui vẻ, bỗng nhiên lại có chuyện tốt như vậy.
Tông Cảnh Hạo tìm đúng thời cơ: “Tôi không phê duyệt cho cậu được.”
“Tại sao?” Lina hỏi lại theo bản năng.
“Cô ấy không đồng ý tôi tới công ty.” Tông Cảnh Hạo nói bóng gió, lần này ánh mắt của Lina chuyển sang Lâm Tân Ngôn.
“Chị dâu, chị không đồng ý cho Quan Kình nghỉ phép ư?”
Lâm Tân Ngôn: “. . .”
Sao không hiểu ra sao cô lại trở thành người xấu thế này? Sao cô lại thành người xấu cơ chứ?
“Tôi đồng ý mà.” Cô sẽ không làm người xấu này đâu.
“Vậy em đi nghỉ phép với vợ mình nhé.” Quan Kình cười ha ha, lúc trước anh ta vốn không nghĩ tới chuyện này, bỗng nhiên nghĩ đến có thể nghỉ ngơi một chút lại thấy thật vui vẻ.
Tông Cảnh Hạo lạnh nhạt liếc anh ta một cái.
Bắt gặp ánh mắt của Tông Cảnh Hạo, nụ cười trên mặt anh ta thu lại ngay lập tức, trong lòng nghĩ xong rồi, Lâm Tân Ngôn đã đồng ý, Tông Cảnh Hạo đã đạt được mục đích, anh ta nên làm cái gì vẫn phải làm cái đó thôi.
Bỗng nhiên anh ta thấy mình thật đáng thương, làm việc, làm việc, lúc nào cũng là làm việc. Nhất định anh ta phải có ý kiến với Tông Cảnh Hạo mới được.
Dưới sự phối hợp của Quan Kình, Tông Cảnh Hạo thành công trốn thoát tầm mắt của Lâm Tân Ngôn, đồng thời giấu cũng giấu được việc Tông Ngôn Thần xảy ra chuyện.
“Nếu anh tới công ty thì em sẽ ở đây thêm vài ngày, tạm thời không quay về nữa.” Cô còn muốn ở đây cùng các con nhiều thêm một chút nữa.
Tất nhiên là Tông Cảnh Hạo đồng ý, thấy như vậy rất tốt, nếu một mình cô sang Thái Lan anh còn sợ cô sẽ suy nghĩ lung tung kìa.
“Mua một căn nhà khác đi, em giúp các con trông chừng.” Trong căn biệt thự lúc trước từng có người chết, xúi quẩy, nhất định là vợ chồng mới cưới không thể ở được rồi.
Lâm Tân Ngôn nói: “Em sẽ sắp xếp.”
“Có lẽ anh đi cũng không lâu, cho Quan Kình nghỉ phép mấy ngày là được rồi.”
Tông Cảnh Hạo nói.
Động tác thu thập quần áo của Lâm Tân Ngôn khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.