Công Lược Trái Tim

Chương 1033




Chương 1033: Cô gái nông dân.

Tuy mang giọng điệu trách móc nhưng thật ra lại không hề có ý định trách móc anh ấy.
Lâm Tân Ngôn đau lòng còn không kịp nữa là.
“Mẹ, chẳng phải con đã trở về an toàn rồi sao?” Tông Ngôn Thần nghe giọng nói để phán đoán vị trí của Lâm Tân Ngôn, anh ấy đưa tay ra định ôm Lâm Tân Ngôn và an ủi người mẹ đang lo lắng cho con trai mình. Lâm Tân Ngôn vươn tay về phía trước, Tông Ngôn Thần vỗ nhẹ vào lưng của cô: “Sau này con sẽ không để mẹ phải lo lắng nữa.”
Trước đây là Lâm Tân Ngôn ôm anh ấy nhưng bây giờ là hai người ôm nhau, Lâm Tân Ngôn được anh ấy ôm vào trong ngực, Tông Ngôn Thần có thân hình cao ráo, dáng người lại cường tráng nên khi ôm Lâm Tân Ngôn giống như ôm một người yêu có độ chênh lệch lớn về chiều cao vậy.
“Con đến bệnh viện chưa? Khi nào thì mắt mới khỏi lại?” Đây là điều mà cô quan tâm lúc này.
“Con vẫn đang uống thuốc, sẽ mau khỏi thôi, mẹ đừng lo lắng.” Giọng nói của Tông Ngôn Thần vô cùng nhẹ nhàng, anh ấy dùng thái độ để nói cho mẹ biết rằng mình rất ổn: “Con đi thăm bà ngoại.”
“Được.” Lâm Tân Ngôn dìu anh ấy.
“Ngôn Thần.” Trang Tử Khâm vẫy tay, Lâm Tân Ngôn đỡ Tông Ngôn Thần đến chỗ bà.
“Bà ngoại.” Tông Ngôn Thần nói nhỏ: “Bà hãy kìm nén nỗi buồn.”
Trang Tử Khâm nắm lấy tay anh ấy: “Nghe nói cháu không thể nhìn thấy, bà sẽ cho cháu giác mạc của bà.”
Những người đang có mặt ở đây đều đồng loạt giữ yên lặng.
Khoang mũi đột nhiên trở nên chua xót.
Một người con trai cứng cỏi như Tông Ngôn Thần mà bây giờ vành mắt cũng đỏ hoe, nếu tình yêu là thứ tình cảm khó có được nhất trên đời này thì tình thân lại càng đáng quý hơn, nó là một thứ tình cảm không vụ lợi mà chỉ có sự trao đi, một thứ tình cảm tuyệt đẹp đến mức khiến người khác phải cảm động.
“Rồi cháu cũng sẽ khỏi thôi, không cần giác mạc của bà đâu ạ.” Tông Ngôn Thần ngồi bên cạnh ôm bờ vai của bà ngoại: “Khi còn nhỏ bà vẫn luôn ôm cháu, bây giờ cháu sẽ ở bên cạnh bà nhiều hơn, được không ạ?”
Trang Tử Khâm nói: “Được.”
Trước đây còn có ông ngoại ở bên cạnh bà, nhưng bây giờ ông ngoại đã mất, chắc hẳn bà rất cô đơn.
“Mợ.” Trần Thi Hàm đi tới, Thẩm Hâm Dao nhìn thấy cô ấy thì gọi một tiếng.
Cô ấy trả lời, bước vào và nói vài lời an ủi với Trang Tử Khâm.
Trang Gia Văn ghé vào bên tai Lâm Tân Ngôn và thì thầm: “Mẹ, cậu và mợ cãi nhau rồi.”
Lâm Tân Ngôn quay lại nhìn anh ấy.
Trang Gia Văn gật đầu: “Lúc vừa mới đến vẫn còn giận cậu.”
Lâm Tân Ngôn vỗ anh ấy một cái, trợn mắt trừng anh ấy, ý bảo Trang Gia Văn đừng tò mò về chuyện của người lớn nữa.
“Con đã lập gia đình và xây dựng sự nghiệp, con cũng là người lớn rồi.” Trang Gia Văn phản bác.
“Con nhiều lời quá.” Lâm Tân Ngôn cũng hết cách với anh ấy.
Vẻ mặt của Tông Ngôn Thần có hơi thay đổi, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không ai nhận ra, chỉ có Thẩm Hâm Dao phát hiện ra rằng biểu cảm của anh ấy thay đổi khi Trần Thi Hàm vừa bước vào.
Trần Thi Hàm gọi Lâm Tân Ngôn ra ngoài, nói là có chuyện muốn nói với cô.
Lâm Tân Ngôn để bọn trẻ ở chỗ này cùng Trang Tử Khâm để bà không cảm thấy cô đơn.
Khi hai người đến một nơi không có ai, trong lòng Trần Thi Hàm vẫn rất tủi thân, cô ấy cảm thấy mình muốn tốt cho Tông Ngôn Thần nhưng Văn Hiểu Tịch không hiểu nên đã cãi nhau với cô ấy, cũng không hề giữ lại thể diện cho Trần Thi Hàm trước mặt bọn trẻ.
Giờ phút này trong lòng cô ấy vẫn còn giận Văn Hiểu Tịch.
“Chị dâu.” Trần Thi Hàm lên tiếng.
“Hiểu Tịch đã nói với chị trong điện thoại rồi à?”
“Cái gì?” Lâm Tân Ngôn cảm thấy mờ mịt.
“Chính là lúc tìm thấy Ngôn Thần, có một cô gái đã cứu thằng bé.”
Lâm Tân Ngôn không hiểu, bởi vì không có ai kể cho cô nghe về chuyện này cả, Văn Hiểu Tịch chỉ gọi điện thoại cho Tông Cảnh Hạo.
Về chuyện của Tông Ngôn Thần, Tông Cảnh Hạo cũng chỉ nói rằng anh ấy bị thương trong quá trình làm nhiệm vụ, cái gì gọi là tìm được? Lại còn được cứu?
“Em nói rõ hơn đi.” Lâm Tân Ngôn nói.
“Chẳng phải Ngôn Thần gặp nguy hiểm trong lúc chấp hành nhiệm vụ hay sao, thằng bé mất tích gần một tháng và được một cô gái biết y học cổ truyền cứu. Lần này cô gái ấy cũng trở về cùng Ngôn Thần, hiện tại đang ở nhà của em, em phát hiện ra rằng cô gái đó có ý đồ với Ngôn Thần nên đã bảo con bé đi, vì chuyện này mà Văn Hiểu Tịch nổi giận với em.”
Lâm Tân Ngôn đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện nhưng trên mặt lại không chút biểu cảm.
Tông Ngôn Thần đã mất tích gần một tháng?
Nếu không được người khác cứu thì không chắc có thể quay trở về.
Cơ thể của cô nghiêng ngả, phải bám vào lan can bên cạnh để không bị ngã.
“Chị dâu, chị nói xem em làm vậy là sai hay sao? Mắt của Ngôn Thần không thể nhìn thấy, làm sao có thể thích một cô gái mà mình chưa từng nhìn thấy cơ chứ? Mặc dù cô gái đó cũng rất xinh đẹp nhưng rõ ràng chỉ đang giở trò mà thôi, hơn nữa em nghe nói rằng con bé là một đứa trẻ mồ côi, một đứa con gái nông dân như con bé làm sao có thể xứng với Ngôn Thần đây?”
Lâm Tân Ngôn bị tin tức này làm cho kinh ngạc, nhưng đầu óc vẫn còn rất tỉnh táo: “Cô gái đó đã cứu Ngôn Thần thì chính là ân nhân của chúng ta, về phần những chuyện khác, Ngôn Thần không còn là một đứa trẻ nữa, thằng bé đã biết phán đoán.”
“Vậy là em làm sai rồi sao?” Sắc mặt của Trần Thi Hàm trở nên khó coi.
Lâm Tân Ngôn nói: “Không phải… nhưng dù thế nào đi nữa thì em cũng không nên bảo cô gái ấy đi, cũng nên bày tỏ lòng biết ơn với con bé.”
“Em cũng đã trả tiền cho cô gái đó rồi nhưng con bé không muốn, tuổi còn nhỏ mà tính tình rất bướng bỉnh, một đứa trẻ không được người lớn giáo dục chính là không biết lễ phép như vậy.” Cho đến tận bây giờ mà Trần Thi Hàm vẫn không cảm thấy mình sai.
Hiện tại Lâm Tân Ngôn cũng không có thời gian để giải quyết chuyện này, đành phải đợi cho đến khi đám tang kết thúc và chữa khỏi mắt cho Tông Ngôn Thần rồi hẵng nói sau.
“Em và Hiểu Tịch cũng không còn là trẻ con nữa, đã mấy tuổi rồi mà còn giận dỗi, muốn khiến bọn trẻ chê cười à?” Lâm Tân Ngôn trầm giọng nói: “Mau làm lành đi.”
Nói xong, cô đi về phía phòng nghỉ.
Để lại một mình Trần Thi Hàm đứng nguyên tại chỗ.
Cô ấy vốn tưởng rằng Lâm Tân Ngôn sẽ đứng về phía mình, nhưng không ngờ rằng dường như cô đang tức giận với mình.
Rõ ràng cô ấy muốn tốt cho Tông Ngôn Thần, tại sao bây giờ cô ấy lại là người làm sai chứ?
Lâm Tân Ngôn bước vào phòng thì bị Thẩm Hâm Dao kéo sang một bên, Thẩm Hâm Dao nói cho cô biết những gì mà mình đã phát hiện: “Vừa nãy lúc mợ bước vào thì con thấy sắc mặt của anh cả rất xấu, mợ đã nói gì với mẹ vậy? Có phải là chuyện liên quan đến anh cả hay không?”