Công Lược Trái Tim

Chương 191




Chương 191: Chờ em yêu tôi Thời gian ngừng lại.

Lâm Tâm Ngôn đứng ở đó, lảo đảo, như thể một giây tiếp theo cô sẽ ngã xuống.

Ánh mắt Tông Cảnh Hạo nhìn cô gần như tuyệt vọng nói từng từ từng chữ.

“Đêm đó là anh.”

Cô bị những lời này của Tổng Cảnh Hạo khiến cho kinh hãi, cứ như là bị điện giật vậy, đầu óc ở trong trạng thái nửa ngơ nửa loạn.

Giống như khúc gỗ đứng như trời trồng.

“Anh… Anh, anh… nói cái gì?” Bỗng cô bụm mặt, vừa khóc vừa cười: “Làm sao có thể như vậy, làm sao có thể như vậy chứ, sao lại có thể là anh chứ?”

Cô không thể tin được, đi tới đi lui ở trước giường, sao lại có thể như vậy?

Chân của cô không cẩn thận đụng vào mép giường, ngã ngồi xuống đất, cô gia sức giựt tóc mình: “Năm đó Hà Thụy Trạch đã điều tra cho tôi, anh ấy nói, anh ấy nói… Đêm đó là một người địa phương, tại sao có thể là anh?” Đọc tiếp tại web t_ruyện t_amlinh nha !!

Tông Cảnh Hạo túm lấy bàn tay đang tự làm bị thương chính mình của cô, nắm lấy cằm của cô, buộc cô phải nhìn mình: “Em nói cái gì? Em đã từng điều tra?”

Bên trong vành mắt của cô còn lưu lại một chút nước mắt.

Cô thấp thỏm lo âu nhìn hắn, trong miệng như ngậm một cục đá, ô ô a a nửa ngày cũng không nói ra lời, cô rút cánh tay bị Tông Cảnh Hạo siết chặt ra, ngón tay lúc ấy xẹt qua gò má của hắn, trượt đến cổ, theo cổ áo bám lấy bờ vai của hắn: “Có một lần. tôi phát hiện vết cắn trên vai anh…

Tôi đã từng nghi ngờ, cho nên nhờ Hà Thụy Trạch điều tra giúp, sau đó hắn nói với tôi… Đêm đó là một người dân địa phương”

Cô dần dần tỉnh táo lại, lẽ nào nghi ngờ trước đây của cô là thật, là do Hà Thụy Trạch lừa cô?

Hà Thụy Trạch vẫn luôn ở bên cạnh cô, chăm sóc cô, giúp đỡ cô, còn thường xuyên nói rất thương Tiểu Hi và Tiểu Nhụy không có cha.

Thế nhưng, thật ra hắn vẫn luôn biết sự thật, vẫn luôn giấu giếm cô?

Cô nàng mắt lên: “Anh ấy lừa tôi sao?”

Tay cô lạnh ngắt, Tông Cảnh Hạo nắm lấy tay cô, lòng bàn tay ấm nóng, nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của cô.

Lúc này, không có từ ngữ nào có thể diễn tả được tâm trạng của hắn, mọi lời nói đều hóa thành một cái hôn sâu đậm đặt lên môi của cô. Đọc tiếp tại web t_ruyện t_amlinh nha !!

Lâm Tâm Ngôn vẫn đang cảm thấy như nằm mơ, tất cả mọi chuyện đều mờ mịt không chân thật. Như là bong bóng trong mơ vậy, chỉ cần đâm một cái thì sẽ vỡ.

Nhưng mà hơi ấm của hắn gần trong gang tấc, chân thật như vậy, nóng bỏng như vậy.

“Anh điều tra rõ ràng rồi sao?”

Cô không biết có phải hắn vì muốn để cô yên tâm mà bịa ra lời nói dối này không.

Tông Cảnh Hạo rũ đôi mắt, cầm tay cô đặt ở trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa bóp: “Không cần điều tra, tôi biết đấy là em”

Cho đến giây phút hắn biết được sự thật kia, hắn mới hiểu cảm giác thân thuộc đối với cô từ đâu mà đến.

Hóa ra tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân.

Lâm Tân Ngôn rút tay về, lòng bàn tay hắn chợt trống không, hắn ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cô.

Lâm Tân Ngôn ngưng mắt nhìn hắn: “Tôi không muốn lại phạm sai lầm”

Cô đột nhiên tỉnh táo lại, chuyện này không phải là chuyện đùa, đây có lẽ là cha của con cô.

Tông Cảnh Hạo xoa đôi mắt đang sưng lên của cô, cô gầy đi rồi, da thịt lạnh ngắt, có thể tưởng tượng được cô đã chịu khổ không ít.

“Em nghĩ làm sao tôi lại biết chuyện này?” Tông Cảnh Hạo ngồi ở mép giường, ôm cô vào lòng bàn tay vuốt nhẹ trên bả vai của cô, nói cho cô chuyện Tông Khải Phong lén đi xét nghiệm DNA sau lưng hắn.

Cho nên, quả thực Lâm Hi Thần và Lâm Nhụy Hi chính là con của hắn, chuyện này không thể nghi ngờ.

Lâm Tâm Ngôn từ từ nhắm mắt lại.

Cô vẫn có cảm giác mình như là đang nằm mơ.

“Anh véo tôi một cái thử đi”

Tông Cảnh Hào nhìn xuống, lúc này mới phát hiện trên trán còn một vết sẹo, cũng không rõ ràng, hơn nữa còn có phần để che lại, khiến cho rất khó phát hiện ra, hắn nhẹ nhàng đụng vào vết sẹo, lưu luyến sờ một cái, xoa rất nhẹ, rất mềm mỏng, đem theo một tia run rẫy khó có thể kiềm chế được.

Trong mắt của hắn ngập tràn màu đỏ tươi, là nỗi đau do để mất cô, hắn cũng không thể phát hiện và bảo vệ cô đúng lúc.

Hắn đau lòng vì cô, không sai, là đau lòng vì cô. Từ lúc hắn biết cô, chưa bao giờ hắn thấy gương mặt cô sinh động đến vậy, khắc sâu dáng vẻ thương tiếc. Trước đây hắn đối xử với cô cũng tốt, nhưng luôn dè dặt, bây giờ cô không mở lòng, chỉ có một chút khe hỡ.

“Tại sao em lại xuất hiện ở đây?” Tông Cảnh Hào hỏi.

Hắn từ chổ thím Hoa có được Hà Thụy Trạch muốn đưa cô đến tỉnh Xuyên.

Tại sao lại xuất hiện ở đây, còn có liên quan đến Bạch Dận Ninh?

Đã xảy ra những chuyện gì?

Cô đã trải qua những gì?

Nhớ đến những ngày tháng bị Hà Thụy Trạch hạn chế tự do ấy, cô không chịu được mà run rẩy, nhiều lần sống chết, bây giờ trong lòng cô vẫn còn sợ hãi. | Bàn tay hắn dày rộng ấm nóng vỗ về tấm lưng gầy nhỏ của cô, từng chút từng chút một an ủi cô, xoa dịu tâm tình lo lắng của cô.

Qua thật lâu, Lâm Tâm Ngôn mới có thể bình tĩnh kể lại bản thân đã trải qua những chuyện gì trong khoảng thời gian này: “Tôi bị Hà Thụy Trạch đưa đến nơi này, sau đó tôi bỏ trốn, là Bạch Dận Ninh đã cứu tôi.”

Cô không nói một chữ nào về những nguy hiểm trong đó.

Tông Cảnh Hạo biết cô nhất định là có điều giấu diếm, chỉ cần là nơi cô bị nhốt đều giật mình khi nhìn thấy, hắn ôm lấy eo thon của cô nằm xuống, cứ nằm ngang trên giường, không đắp chăn, hắn ôm cô thật chặt, dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm cô.

Qua hồi lâu, Tông Cảnh Hạo ôm cô ngủ thiếp đi.

Lâm Tân Ngôn quay đầu lại, nhìn dáng vẻ của hắn lúc ngủ say, lúc này cô mới phát hiện quầng thâm dưới mắt hắn, nhìn là biết không nghỉ ngơi đến nơi đến chốn. .

Cô vươn tay, đầu ngón tay vừa mới chạm đến da thịt của hắn, đã bị hắn túm lấy tay, hắn chưa mở mắt, thuận tay đem tay cô đặt ở bên môi hôn: “Ngủ cùng anh một lúc.”

Thời gian này không có cô ở bên, hắn chưa từng ngủ ngon giấc, hiện tại ôm thân thể mềm mại của cô vào trong ngực, khiến cả | trái tim đều thoải mái.

“Ừ”

Lâm Tâm Ngôn nhắm mắt lại theo hắn.

Trong khoảng thời gian này Lâm Tân Ngôn cũng chưa từng an tâm mà nghỉ ngơi, giây phút “ngày tháng tĩnh lặng” cô lại có cảm giác buồn ngủ.

Lâm Tâm Ngôn không biết mình ngủ lúc nào, chỉ là ở trong mơ, luôn có người thỉnh thoảng hôn môi cô, cổ của cô, tóc, gương mặt, chóp mũi, bờ môi, …

Bọn họ ở trong phòng cả một ngày, bên ngoài có Thẩm Bồi Xuyên canh giữ, không ai có thể tới quấy rầy.

Khi tỉnh dậy Lâm Tân Ngôn phát hiện một đôi mắt sâu sắc đang nhìn cô không hề chớp.

Trong nháy mắt cô tỉnh táo vài phần.

Tông Cảnh Hạo nhẹ nhàng vuốt ve cái trán bị thương của cô, hỏi: “Tỉnh rồi, có đói bụng không?”