Công Lược Trái Tim

Chương 193




Chương 193: Rất muốn thỏa mãn cô ấy

“Tôi chưa từng yêu. Dù sao, bây giờ cậu mà còn cần những trò ấy sao?” Có cả vợ cả con rồi.

Yêu đương?

Với ai?

Thẩm Bồi Xuyên trợn to mắt nhìn: “Không phải cậu…?”

Thế nhưng nghĩ kỹ lại một chút hắn cũng không phải loại người lả lơi ong bướm, Lâm Tâm Ngôn mất tích mấy ngày nay hắn. cuống lên như vậy, chắc hẳn rất thích cô ấy.

Tông Cảnh Hạo chau mày, nghĩ tới lúc Lâm Tâm Ngôn nói câu kia, trong mắt sáng lên, rất muốn thỏa mãn cô.

Thẩm Bồi Xuyên liếc hắn, cẩn thận hỏi: “Là chị dâu không muốn?”.

Tông Cảnh Hạo lạnh mặt lườm hắn ta.

Lâm Tâm Ngôn không muốn, hắn cũng không thể nói cho hắn ta biết được. Nếu không hắn ta sẽ cười đến rụng răng.

Thẩm Bồi Xuyên tát một cái vào mồm: “Làm sao để lấy lòng phụ nữ thì phải tìm Tô Trạm”

Ting!

Lúc này, thang máy lại trở về chỗ cũ, cửa thang máy trượt mở.

Trong đại sảnh, Lâm Tân Ngôn cũng không đi đến phòng, mà đứng ở đại sảnh nói chuyện cùng Bạch Dận Ninh, cách quá xa Tông Cánh Hạo không nghe được bọn họ nói chuyện gì, chỉ là thấy bọn họ nói chuyện chung với nhau, trong khoảnh khác sắc mặt đã thay đổi.

Hắn cất bước đi xuống, Thẩm Bồi Xuyên bước chậm lại cách hắn một đoạn hơi xa. Nhìn một cái là biết hắn không vui, hắn ta cũng không muốn động đến ngòi nổ.

Lúc Bạch Dận Ninh thấy Lâm Tần Ngôn mang theo hai đứa trẻ, mãi vẫn chưa tỉnh táo lại được.

Cô ấy nói đã kết hôn sinh con, đều là sự thật?

“Sao anh chưa trở về?” Lâm Tâm Ngôn không nghĩ tới lại thấy hắn.

Bạch Dận Ninh ăn ngay nói thật: “Tôi đang đợi cô”

“Chờ tôi làm gì?” Lâm Tần Ngôn hỏi.

Bạch Dận Ninh vốn là muốn biết rõ ràng quan hệ của cô và Tông Cảnh Hạo, giờ phút này, hắn mới biết được, nghi ngờ của mình sai rồi, cô thực sự đã kết hôn rồi.

Trong lòng mất mát, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Cô nói xem có phải chúng ta rất có duyên hay không?”

Lâm Tâm Ngôn không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.

Lúc đó đúng là hắn nhìn thấy Lâm Tâm Ngôn nhảy sông tự vẫn, sau đấy cho người cứu cô, có điều cũng không phải bởi có lòng tốt, không muốn cứ thể nhìn một sinh mệnh biến mất trên thế gian này.

Sau khi cứu được người, hắn thấy trên tay cô có vòng ngọc, tưởng rằng cô là con gái của Dục Tú, mới mang cô về, đồng thời khiến cho Hà Thụy Trạch không tìm được cô.

Vì nghe theo di nguyện của cha nuôi, hắn không để cho Lâm Tâm Ngôn mau chóng liên hệ với người nhà, mà sống ở trong nhà của hắn, nếu muốn cưới về nhà, phải ở chung nhiều một chút để bồi dưỡng tình cảm.

Đấy là lí do hắn không cho Lâm Tâm Ngôn liên lạc với người trong nhà.

Chờ hai người quen thuộc rồi, cho dù cô có trở về, hai người vẫn quen biết, là bạn bè, đến lúc đó hắn theo đuổi cô cũng là hợp tình hợp lý. Đọc tiếp tại web t_ruyện t_amlinh nha !!

Nhưng…

Hắn không những tính sai rồi, cô cũng không phải con gái của Dục Tú, hơn nữa còn là một người đã kết hôn.

Ánh mắt hắn rơi vào tay đang nắm lấy hai đứa con của Lâm Tâm Ngôn, đáng yêu như vậy, trông giống cô, cũng giống người đàn ông kia.

“Cô có thể nói cho tôi biết, vòng ngọc của cô làm sao mà có được?” Nếu như cô không phải con gái của Dục Tú. Như vậy, tại sao cô lại có vòng ngọc của Dục Tú đây?

Cô và Dục Tú có quan hệ như nào? Lâm Tâm Ngôn không biết Bạch Dận Ninh có quan hệ gì với Dục Tú. Hình như hắn có hứng thú với chiếc vòng ngọc này.

Cô vẫn chưa thẳng thắn với hắn, trong lòng vẫn đề phòng hắn.

“Cái này có lẽ không phải chiếc vòng mà anh biết đầu, không phải là cùng một chiếc Rõ ràng cô không muốn nói.

Bạch Dận Ninh cũng không ép cô, mà nhìn hai đứa con của cô hỏi: “Mọi người đến ăn cơm sao?”

Lâm Tâm Ngôn gật đầu.

“Tôi biết ở đây có món gì ngon, hay là chúng ta đi cùng nhau?” Bạch Dận Ninh thử hỏi.

“Không được, chúng cháu đang đợi ba ba” Lâm Nhụy Hi nhanh chóng từ chối.

Chú ngồi xe lăn này, cũng không đẹp trai bằng ba ba.

Mà phản ứng của Lâm Hi Thần và bé không giống nhau, bé đã tìm nhiều rồi, cũng không tìm được ai đẹp trai hơn Tông Cảnh Hạo, nhiều tiền hơn hẳn. Đọc tiếp tại web t_ruyện t_amlinh nha !!

Mà người trước mắt này, tuy rằng ngồi xe đẩy, cũng không đẹp trai bằng Tông Cảnh Hạo, thế nhưng lúc hắn cười đặc biệt ẩm áp, như ánh mặt trời vậy.

Lâm Hi Thần ở trong lòng tiếc hận, đáng tiếc là một người què.

Nếu như hắn ta không phải người què, bé nhất định ủng hộ hắn ta theo đuổi mẹ. Khiến cho Tổng Cảnh Hạo biết rằng mẹ bé rất được săn đón.

Chỉ là hiện tại bé không thể để cho một người què theo đuổi mẹ.

Như vậy quá mất mặt.

Bạch Dận Ninh bị từ chối cũng không xấu hổ, nhìn Lâm Nhụy Hi cười yếu ớt: “Chú không ngại, cùng ăn với ba ba của cháu.”

Bé con chớp mắt một cái, đôi mắt to đen trắng rõ ràng có chút không hiểu.

Chú này tại sao lại muốn ăn cùng bọn họ đây?

Lúc này, bé nhìn thấy Tông Cảnh Hạo đi về hướng bên này, vội buông tay Lâm Tâm Ngôn ra, đôi chân nhỏ bé chạy qua: “Ba ba”.

Tông Cảnh Hạo khom người bế bé lên.

Lâm Hi Thần phản ứng rất nhanh: “Chú muốn đi ăn cơm cùng chúng cháu phải không, đi thôi”

Mặc kệ, cho dù là đi lại không tốt, cũng phải để cho Tông Cảnh Hạo biết, mẹ bé rất được săn đón, là do hắn trước đây không quý trọng.

Bây giờ muốn bọn họ cứ thế mà về nhà cùng hắn? Không có cửa.

Phải có thành ý, đồng thời cũng phải rất yêu mẹ mới được.

Bằng không, bé là người đầu tiên không đồng ý.

Bạch Dận Ninh nhìn về phía Lâm Tâm Ngôn, hình như đứa trẻ này hơi nhiều tâm tư?

Lâm Tân Ngôn nhìn xuống con trai, con trai do cô đẻ ra, đương nhiên cô biết bé muốn gì, đưa tay xoa đầu của bé.

“Nghe nói anh đã cứu vợ tôi?” Tông Cảnh Hạo ôm Lâm Nhụy Hi đi tới.

Giọng khách át giọng chủ, giống như là đang nói cho Bạch Dận Ninh biết Lâm Tâm Ngôn là vợ của hắn, không nên có suy nghĩ không nên có.

“Chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến.” Bạch Dận Ninh cười.

Tông Cảnh Hạo cầm lấy bàn tay của Lâm Tâm Ngôn, ngón tay của Lâm Tâm Ngôn tinh tế, mềm mại, bàn tay dày rộng có thể cầm gọn tay của cô, giọng hắn trầm thấp không có lấy một chút tình cảm: “Cuộc đời tôi không thích nợ ân tình người khác, Bạch tiên sinh, có gì cần cứ mở miệng”

Hắn dùng một câu nói đem ân tình Bạch Dận Ninh cứu Lâm Tâm Ngôn xếp trên người mình, coi như là nói với Bạch Dận Ninh, muốn báo đáp, hỏi hắn, không nên tính toán với Lâm Tâm Ngôn.

Lâm Tâm Ngôn hơi nghiêng đầu nhìn hắn, trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, hắn đây là đang suy nghĩ cho cô, không để cô nợ ân tình của Bạch Dận Ninh.

Từ xưa ân huệ khó trả.

Mặc kệ mục đích ban đầu của Bạch Dận Ninh là gì, đúng thật là hắn đã cứu có một mạng.

Ánh mắt Bạch Dận Ninh rơi vào tay hắn đang đặt trên tay Lâm Tâm Ngôn chỉ một giây liền rời đi, tự nhiên hiểu lời này của hắn là có ý gì. Bạch Dận Ninh nhìn thấy Lâm Tâm Ngôn đang mang giày cao gót, quan tâm hỏi: “Sao lại đi giày cao gót, chân cô bị thương còn chưa khỏi, không biết sao?”

Mới nãy nhìn thấy các con, cô kích động quá, hơn nữa cũng đỡ nhiều rồi nên không để ý.

“Tôi không sao”.

Sắc mặt của Tổng Cảnh Hạo nhất thời thay đổi, không bình tĩnh giống như vừa nãy, trên chân cô có vết thương, vậy mà hắn lại không biết.

Kéo lấy tay của cô: “Chúng ta phải đi rồi.”

“Phòng bên cạnh.” Thẩm Bồi Xuyên cũng biết ý, nơi này là địa bàn của Bạch Dận Ninh, nhưng cũng không thể để cho hắn chiếm quyền chủ động.

“Bạch tiên sinh, mời đi bên này” Thẩm Bồi Xuyên dùng một tay ra hiệu mời.

Bạch Dận Ninh nhìn hắn một cái nói: “Đi thôi.”

Cao Nguyên đằng sau lúc này mới đẩy xe lăn.

Thẩm Bồi Xuyên muốn phòng lớn nhất trong khách sạn, bàn ăn trong phòng có thể chứa được hai mươi người ngồi, bên trong rộng rãi sáng sủa.

Lâm Nhụy Hi tì hai đầu gối trên đùi hắn, ôm lấy cổ hẳn mặt đối mặt: “Ba ba, lúc nào thì ăn?”

Tông Cảnh Hạo nhéo nhéo gương mặt đàn hồi của con gái, nói lát nữa.

Trong lúc nói chuyện ánh mắt của hắn nhìn thoáng qua dưới bàn, nhìn chân của Lâm Tân Ngôn, vết thương trên mắt cá chân của cô cũng không rõ ràng.

Bị thương chỗ đấy ư?

Chờ đồ ăn được mang lên, Bạch Dận Ninh chủ động tiếp lời Lâm Tâm Ngôn: “Ngày mai cô có rảnh không? Tôi đưa cô đi gặp vị sư phụ kia?”