Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em

Chương 90: Tìm em, anh phải tìm rất lâu




Đã lâu, Thiên Anh mới có dịp ngồi máy tính. Hôm nay rảnh, cô ngồi nhờ máy tính của chủ nhà một lúc.

Từ khi không có máy tính, không có điện thoại dùng, cô như đứa “mù thông tin”. Như người của hàng ngàn năm trước vào thời còn đóng khố.

Nick yahoo cô vừa sáng, lập tức có tin nhắn gửi đến.

“Em làm sim ngay rồi gọi vào số này cho anh không thì đừng trách” – Kèm theo tin nhắn là một dãy số.

Đó là dòng tin nhắn của Thiên Kỳ, từ khi cô sang Pháp, chưa một lần cô hỏi thăm đến anh. Anh sốt ruột cực độ.

“Buzz. Vâng anh.”

Cô nhắn tin trả lời lại

Cô mở hộp tin nhắn, có cả tin nhắn của Vy và mọi người khác. Mọi người vẫn quan tâm cô, hằng ngày vẫn đều đặn gửi tin nhắn chúc cô một ngày mới tốt lành, thật sự cô không kìm nổi lòng mình nữa mà bật khóc…

Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên khuôn mặt xinh đẹp đầy gian khổ.

“Tao nhớ mày, Thiên Anh à.”

Dòng tin nhắn “ướt át” mà “cảm động”của Vy gửi cho cô làm cô không khỏi xuýt xoa

“ Me too”

Cô gửi lại dòng chát tiếp theo…

“Buzz buzz.” Vy gửi cho cô hai cái buzz liền, thể hiện sự bất ngờ, sung sướng.

“Cuối cùng mày cũng onl, dạo này sống thế nào? Vất vả không? Chắc không có ai bên cạnh mày khổ lắm nhỉ? Học hành khó lắm không? Mày hợp với thời tiết bên đó không? Nói tiếng Pháp thành thạo chưa?..........”

Vy hỏi một tràng dài, bàn tay gõ phím hơn anh hùng…

“Mày gõ mỏi không?” Thiên Anh chêu chọc

“Không đùa đâu, trả lời tao đi” Vy bức xúc gửi cho Thiên Anh icon mặt mếu.

“Hi, mọi việc ổn cả mà, mày và mọi người yên tâm đi”

“Mày mà nói dối thì tao giết mày nhá”

“Ừ, hi, cứ yên tâm đi”



Chát được một lúc lâu, bàn tay gõ phím cũng đã mỏi rời đến nỗi không còn cảm giác. Nhìn lên đồng hồ cũng đã đến giờ đi làm, Thiên Anh chát lại

“Thôi tao đi làm đây, bye mày nhé”

“Cái gì? Mày làm gì? Mày làm thêm bên đó hả? Con kia…”

“Mày nghĩ gì? Tao đi làm bài tập”

Vì là chát không nhìn thấy mặt, Thiên Anh có thể nói dối mà không sợ bị phát hiện. Cô cười nhẹ rồi lặng lẽ out nick.

Ở bên kia, Vy ngồi trước máy tính, nhìn vào cái nick mới out, lòng nặng trĩu, không biết đến bao giờ cái nick đó mới sáng lên lần nữa đây. Cô muốn bay sang Pháp “tống cổ” Thiên Anh về quá.

Haizz. Cái con nhỏ cứng đầu này. Mày mà vất vả tao sẽ không tha cho mày đầu, đáng ghét quá mà…

Công việc của cô vẫn là lau dọn, cô luôn mệt mỏi nhất trong đám nhân viên lau dọn bởi vì cô luôn chăm chỉ nhất và được nhiều người sai bảo vì nghĩ rằng cô luôn ngây thơ, dễ lừa gạt và có tấm lòng cao cả.

Đang thu dọn, có tiếng gọi, giọng nói lạnh lùng của một cô gái phát ra, bất giác cô lùi lại phía sau cứ như có phản xạ sẵn.

- Lệ Băng, tôi có thể nhờ cô một việc? – Endy lạnh lùng bước đến. Đáy mắt cô quản lý lạnh lùng khó tả

- Dạ?

- Tôi muốn học cách pha chế cocktail sling xanh dương từ cô.

- Đó đâu phải sở trường của em? Sao lại học em? – Cô thắc mắc hỏi

- Không nói nhiều, cô thích bị đuổi việc à? – Endy đe dọa

- Dạ không. – Người cô mềm nhũn nhìn Endy rồi lủi thủi theo sau Endy đến quầy pha chế.

Gương mặt Endy lúc co lại, lúc giãn ra, ánh mắt không ngừng dõi theo từng hành động, cử chỉ nhỏ của Thiên Anh.

- Khó quá.! – Endy thốt lên

- Quản lý thử làm đi, không khó đâu ạ?

- Được rồi.

Endy bắt tay vào làm. Cuối cùng cũng cho ra đời một ly cocktail đẹp mắt, nhưng không biết hương vị có ra gì không.

- Cô hãy nếm thử giùm tôi xem giống của cô chưa?

- Dạ vâng…

- Giống chứ? – Endy nóng lòng hỏi Thiên Anh trong khi cô đang nếm thử.

- Dạ…không ạ? – Cô hơi thấp giọng, sợ Endy quát tháo.

- Cô pha cho tôi một cốc nguyên đi. Nhanh nên.



Endy bước vào phòng víp SA, trên tay bê một ly cocktail xanh dương đẹp lạ kì.

Khánh Anh thưởng thức nó, cười nửa miệng với Endy

- Có thật là cô pha chế?

- Dạ vâng…

Endy lì mặt gật đầu, không nghĩ đến hậu quả của việc nói dối anh sẽ ra sao, cô chỉ nghĩ cách để ghi điểm tốt trong mắt ông chủ là ok rồi.



- Lệ Băng, sao bạn trông có vẻ mệt mỏi thế? Có cần xin phép nghỉ không? – Châu San thấy Thiên Anh mệt mỏi, nằm gục ở bàn, hốt hoảng ra hỏi thăm

- Mình không sao, nghỉ một lúc là được mà. – Cô cười, vuốt vuốt vài sợi tóc dính trên mặt

- Nhưng bạn có vẻ mệt lắm, thôi mình xin cho bạn nghỉ nha, bạn ốm thật thì chết. – Châu San lo lắng

- Đúng đó Lệ Băng, em về nghỉ ngơi đi. Mọi việc bọn anh sẽ giúp mà. – Một tên khác bon chen vào

- Thôi, hôm nay hình như ông chủ có ở quán, em sợ mất cơ hội được gặp mặt ông chủ. – Thiên Anh cười bịa lý do, thật sự thì gặp hay không đối với cô chẳng quan trọng, quan trọng là cô đang kiếm tiền tự nuôi chính bản thân mình mà thôi.

Bên ngoài, tiếng nhạc xập xình phá đảo thế giới ảo. Những tiếng cãi vã vang lên khởi nguồn cho sự va chạm sắp tới.

Những tên tóc xanh tóc đỏ ở đâu chui vào một cách vô duyên làm náo loạn cả quán bar. Tiếng reo hò xung quanh như đang xem một liveshow của thần tượng. Tiếng đổ vỡ không ngừng vang lên, đau đầu nhức óc. Nhìn đám người nhao nhao như ong vỡ tổ, ai cũng nghĩ đến một thảm kịch chẳng lành. Đám nhân viên lau dọn cũng tò mò chạy ra xem. Lướt qua mắt tất cả là ánh sáng lóe lên của thanh kiếm dài nhọn hoắc khiến ai nấy đều rùng mình lui lại phía sau vài bước.

Bên trong phòng vip SA. Khánh Anh quắc mắt lạnh lùng nhìn Endy làm cho một đợt giông tố kéo về khiến cho tóc gáy của Endy dựng lên hàng loạt

- Nếu tự tay cô pha chế thật thì mang nguyên liệu vào đây, chỉ bảo tôi để tôi tự pha chế. Được chứ?

Anh hỏi vì đã có hàm ý riêng, nhìn gương mặt nghiêm túc của anh mà lòng cô ả khẽ run sợ.

Biết ông chủ của mình nổi tiếng là ghét nói dối nhưng sao cô chẳng quan tâm đến cái đó mà chỉ quan tâm đến “số điểm” mình sẽ nhận được từ tay anh. Cô lắp bắp không thành lời thì có cuộc gọi đến. Như một tinh linh giải cứu cho mình, trong lòng cô vui như mở cờ, thầm cảm ơn ân nhân đã gọi cho cô

- Quản lý, bar xảy ra đánh nhau.

- Ok, tôi ra liền.

Endy cúp máy, nói nhẹ với ông chủ của mình, Khánh Anh gật đầu rồi cũng ra ngoài xem tình hình thế nào.

Lại một lần nữa, cô gái ở màn hình điện thoại anh hiện lên rõ rệt, đập vào mắt Endy là gương mặt Lệ Băng.

“Không ai khác chính là Lệ Băng, không thể nào giống nhau y đúc như vậy. Dù sao Lệ Băng cũng là người Việt Nam, chẳng lẽ họ quen nhau sẵn từ trước, do sóng gió gì đó mà cô ta phải trốn đến đây để né tránh anh. Chẳng lẽ có chuyện như vậy sao? Câu chuyện đó thích hợp với những bộ phim trên truyền hình hơn là ngoài đời?” Vừa đi vừa nghĩ, đầu óc Endy như rối tung cả lên.

Endy xin phép Khánh Anh chạy đi trước, sợ Thiên Anh và Khánh Anh sẽ đụng mặt nhau nên cô ả đã gọi Thiên Anh vào trong phòng nghỉ của những người lau dọn

- Cô ở đây, đừng có đi đâu. Lau dọn hết chỗ này cho tôi, ăn uống xong xong bày bừa vậy hả? – Endy kiếm cớ

- Dạ vâng… - Cô không cãi, lặng lẽ làm theo lời quản lý



- Ôi Lệ Băng ơi, ông chủ xuất hiện kìa, ôi thiên thần kìa, ôi đẹp dã man…- Châu San đứng nói nhảm một mình mà không biết người bạn của mình đã vào bên trong từ bao giờ. Lúc cô quay lại mới chợt nhận ra mình đang tự kỉ - Ơ đâu rồi…

- Có chuyện gì biến ra ngoài kia giải quyết, đừng làm dơ bẩn chỗ này. – Tiếng nói lạnh lùng vô cảm phát lên, tất cả nhìn theo hướng phát ra tiếng nói ấy, ánh mắt nào cũng trở nên sợ hãi, có những người không hay luật đời mới nhìn người phát ra tiếng nói đó bằng con mắt khinh khỉnh

- Mày là ai? Liên quan à? – Một tên chen vào nói, không nghĩ đến hậu quả của lời nói nông cạn thiếu hiểu biết ấy. Chỉ đơn giản là lên mặt dạy đời nhằm tạo tiếng tăm lẫy lừng hơn.

- Chết đi. – Ánh mắt cương quyết đến xoáy sâu vào tâm can người khác, ai cũng sợ hãi nhìn nhân vật xấu sổ trước mắt. Thầm cầu trời sẽ đưa hắn về nơi an nghỉ cuối cùng một cách gọn nhẹ mà không đau đớn.

*Rắc…đoàng…*

Anh đưa tay phải rắn chắc của mình lên, nhanh gọn nắm vào cổ tay tên xấu số và bẻ cái rắc, tiếng kêu của xương vỡ vụn thành ngàn mảnh. Không chần chừ thêm nữa, tay trái của anh rút khẩu súng giắt bên trái thắt lưng là ra tay lạnh lùng dứt khoát.

Tất cả thi nhau đổ mồ hôi. Tiếng nhốn nháo đã tan biến, chỉ còn lại cái im lặng như con dao giết người, im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy tiếng va chạm rõ rệt

- Còn thích gây chuyện thì xuống đó nhé! – Anh lạnh lùng cầm khẩu súng chỉ xuống sàn nhà…bên dưới có đất của Diêm Vương.

Tất cả không ai bảo ai, nhanh chóng giải tán.

Một hậu trường còn lại là một khổ cực của nhân viên lau dọn.

Khánh Anh vừa rời khỏi. Tiếng bàn tán vang lên không ngừng như một cái chợ.

- Ôi trời ơi, ông chủ của chúng ta thật lạnh lùng và bá đạo, ra tay dứt khoát thật đấy…- Châu San thể hiện bản năng “bà tám” của mình, đôi mắt chớp chớp liên tục

- Câm mồm nếu không muốn chết.! – Endy nghe tiếng, nói bằng giọng lạnh tanh, hất hằm về phía Châu San khiến cô gái nhỏ im re. Bên ngoài sợ sệt thế nhưng bên trong Châu San không ngừng chửi rủa cô quản lý khắt khe và độc đoán. Khiến cô ghét cay ghét đắng.

- Ông chủ, ông quay lại bar làm gì?

Endy lên tiếng khi thấy Khánh Anh quay lại, cô ả sợ sệt hơi liếc về phía Thiên Anh đang cặm cụi thu dọn đống đổ vỡ dưới đất.

- Tôi còn chưa được cô dạy pha chế nên chưa thể về.! – Anh nói với nụ cười nửa miệng đầy ma mị rồi đút tay vào túi ngão nghệ bước vào trong…

Thiên Anh và Châu San vừa lau dọn vừa chơi đố vui với nhau để cho quên đi cái mệt mỏi đang hoành hành trong người.

- Ha ha, Lệ Băng à? Bạn lại thua mình rồi…- Châu San vui quá đến nỗi du Thiên Anh về phía trước, làm cô mất đà va vào một thân ảnh cao lớn đầy chất quí tộc. Mùi nước hoa quen thuộc xộc thẳng vào mũi Thiên Anh làm cô cay mắt như muốn khóc, cô đang nghĩ về gì? Mà sao nước mắt cô lại rơi…

Bàn tay lạnh lẽo đỡ người cô dậy, tránh không cho cô ngã xuống. Nụ cười anh bất giác bật lên, vui mừng, hạnh phúc.

- Vĩnh Thiên Anh…

Anh gọi cả họ tên của cô khiến cô chao đảo. Đúng là anh sao? Sao anh lại ở đây? Chẳng phải anh đang vui vẻ ở nơi đó sao? Sao anh xuất hiện vào lúc này, tại thời điểm này, tại thời điểm mà em đã dần quên đi anh…

Cô vẫn nhớ mùi nước hoa anh yêu thích, vừa ngã vào lòng anh, cô đã nhận ra mùi nước hoa ấy. Bàn tay anh lạnh lẽo vì đã lâu anh chưa được nắm lấy tay ai.

- Lệ Băng, bạn có sao không? Mình xin lỗi…- Châu San chạy đến, bắt gặp gương mặt của ông chủ, cô rối rít lên tiếng

- Ôi, ông chủ, tôi xin lỗi, tôi không cố ý đẩy bạn ấy vào người ông, tôi đáng chết.!

- Không sao? Thật sự thì tôi phải cảm ơn cô. – Anh nhìn Châu San một cái rồi nhìn vào thân hình nhỏ bé anh đang ôm không buông kia, Châu San ngạc nhiên vì thấy ông chủ mình đang ôm cô nhân viên thật chặt, như sợ vụt mất vậy.

- Tìm em…anh phải tìm rất lâu…- Anh nói rồi lôi cô ra ngoài, không quên nở nụ cười sung sướng.

Gì vậy? Cô ta lại là người yêu của ông chủ thật sao? Ai có thể ngờ đến chứ? Vậy chẳng lẽ từ trước đến nay mình đã hung dữ với “bà chủ” sao…???

Endy lặng nhìn Khánh Anh kéo Thiên Anh ra khỏi bar, nước mắt rơi lã chã. Châu San vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ôi kìa…ông chủ không tức giận mà còn cảm ơn cô nữa. Thật là chuyện lạ thế giới đó nha…