Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 56: Cô làm xong rồi sao?




"Bụp!"

Laptop mất thăng bằng, rơi xuống từ trên đầu gối của Triển Thiếu Khuynh, mật mã trên màn ảnh màu xanh đen vẫn chạy soạt soạt soạt, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng báo lỗi.

Quản gia cảm thấy mồ hôi trên trán toát ra, thiếu gia đang thử điều chỉnh chương trình, bây giờ ông đem chuyện nhỏ này tới quấy rầy hắn không phải sai sao?

Nhưng mấy ngày trước thiếu gia hết sức chú ý tới vị tiểu thư kia, không tiếc bị thương muốn gặp cô, hiện tại cô tới thăm hỏi, thông báo cho thiếu gia một tiếng chắc cũng không sai đâu. . . . . .

"Đi ra ngoài, lập tức." Triển Thiếu Khuynh khom người nhặt máy tính lên, liếc nhìn quản gia, lạnh nhạt nói.

Quản gia lập tức xoay người ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, cuối cùng cũng thở ra, sau mấy năm chăm sóc thiếu gia, thiếu gia không có tức giận, biểu thị chính là hắn rất hài lòng với thông báo của ông, có lẽ ông nên nói cho lão gia, vị tiểu thư ở bên ngoài làm cho thiếu gia rất có hứng thú?

Nhưng mà thiếu gia không có hạ lệnh, bọn họ cũng không thể mở cửa đón tiếp, thiếu gia vẫn không muốn thấy người ngoài!

Triển Thiếu Khuynh thấy cửa phòng đóng lại, mới linh hoạt gõ bàn phím, ấn phím tổ hợp vài cái, mật mã màu xanh biến mất, ngược lại là mấy cái camera theo dõi, hắn phóng đại hình ảnh ở cửa biệt thự, quả nhiên xuất hiện khuôn mặt làm cho người ta vừa yêu vừa hận.

"Em tới làm gì, là nhớ tới tôi, hay còn những nguyên nhân khác?” Triển Thiếu Khuynh vuốt ve khuôn mặt trong máy tính, nhẹ giọng hỏi, “Mà bộ dáng bây giờ của tôi, có thể gặp ai được. . . . . .”

Trong màn hình truyền tới giọng nói mơ hồ, người phụ nữ kia và người phụ nữ khác đang tranh luận cái gì, Triển Thiếu Khuynh chỉnh âm thanh tốt, lời nói trong máy vi tính truyền tới làm cho hắn lập tức đen mặt, nổi lên ngàn vạn sóng lớn.

Ôn Như Cảnh cười nhạo nói: "Không có tin tức ở Triển tổng, liền muốn tới Triển thiếu gia dò xét, cô chẳng qua cũng như thế sao ~ chỉ là cô tìm nhầm người rồi, từ sau tai nạn xe cộ Triển thiếu gia hoàn toàn sa sút tinh thần không muôn gặp người khác, có vô số người đến nơi này thăm hỏi, nhưng đều bị liệt vào danh sách đen, chưa từng có kết quả tốt!”

"Ôn tổng, chó khôn không cản đường, cô nói xong rồi sao? Có thể tránh ra chưa?” Liên Hoa đẩy Ôn Như Cảnh, không thèm để ý lời nói của cô.

Ôn Như Cảnh nhất quyết không tha: "Tôi nể tình cảm trước kia mà tốt bụng nhắc cô. . . .cô phải phân biệt tốt xấu! Mấy ngày trước ở tiệc rượu cô đi trước, cho nên mới không thấy Triển thiếu gai nổi điên, hắn ném bàn ghế và bình hoa ở lầu ba xuống, căn bản không chú ý tới nhóm người trong đại sảnh ở dưới lầu! Triển tổng vốn định tổ chức tiệc rượu ở nơi Triển thiếu gia ở, kích thích hắn trở lại thương trường, ai biết liền làm cho hắn không vui. Hừ, cô là không nhìn gương mặt nổi điên của ông ấy, hoàn toàn buông tha cho Triển Thiếu Khuynh rồi, cho dù là con trai duy nhất, chẳng lẽ còn lưu lại một tai hi vọng? Cũng chỉ có cô đến đây thăm hỏi hoàng tử, muốn nói chuyện làm ăn với kẻ điên!”

Sắc mặt Triển Thiếu Khuynh cực kì khó coi, người phụ nữ đó nói chuyện, tại sao lại nói xấu hắn trước mặt cô!