Cục Cưng Có Chiêu

Chương 1289: 1289: Chương 1288






Quân hàm của Diệp Ân Tuấn cao hơn chồng cô ta nhiều, trong lòng đột nhiên có chút không thoải mái.

“Lão Từ, anh đang nhận sai sao? Em chưa từng thấy họ trong đại viện mà.”
“Em im miệng cho tôi!”
Từ Huy bây giờ hận không thể dùng kim khâu miệng bà Từ lại.

Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nói: “Con trai anh cũng được lắm, tuổi còn nhỏ đã biết quấy rối con gái tôi rồi.

Tôi vốn định nhờ pháp luật xử lý, nhưng con gái tôi muốn tự mình xử lý.

Tôi không can thiệp.

Chỉ là con trai của anh thôi.

Chuyện hôm nay con trai anh làm, tôi phế hai tay của nó cũng hợp tình hợp lý, vợ anh mắng vợ con tôi là gái làng chơi.

Tham mưu Từ, tôi muốn biết, chuyện này anh tính giải quyết thế nào?”
Trên trán Từ Huy toát ra mồ hôi lạnh.

“Anh đại nhân rộng lượng, tha cho bọn họ đi.”
“Nói con trai tôi quấy rối, quấy rối gì, ai làm chứng?”

“Chúng con đều nhìn thấy.”
Bà Từ vừa dứt lời, Trạm Dương cùng Trạm Nguyệt Nhi đồng thời lên tiếng, Trạm Dương vẻ mặt tức giận, Trạm Nguyệt Nhi càng là khinh thường.

Hai đứa này là con trai con gái của Trạm Dực, bà Từ nói ai cũng không dám nói hai đứa nó, lập tức im lặng.

Từ Huy tức giận quay lại, đá vào mông con trai mình.

“Thằng khốn này, ai cũng đùa giỡn được phải không?”
Anh ta nói một câu liền cho rằng chuyện đây là trò đùa của bọn trẻ, nếu Diệp Ân Tuấn còn truy cứu nữa thì rõ là quá không khí phách rồi.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên không cam lòng.

“Đùa giỡn? Đùa giỡn của nhà họ Từ thật khiến tôi mở mang tầm mắt, thế này đi, tôi để con gái cũng đùa như thế được không? Nghê Nghê, nó đã làm gì con vậy?”
Diệp Nghê Nghê đột nhiên uất ức nói: “Anh ta cởi quần con.”
Cơn tức của Thẩm Hạ Lan đột nhiên dâng cao.

“Con trai anh mới bao nhiêu tuổi? Mới bảy tám tuổi nó biết cởi quần con gái, còn là trò đùa sao? Có phải hành hung con gái tôi, có chứng cứ kết luận mới không phải chuyện đùa nữa? Diệp Ân Tuấn chuyện hôm nay anh xem mà giải quyết, không đòi lại công lý cho con gái thì đêm nay anh đừng về.”
Thẩm Hạ Lan nói xong, tức giận ôm Diệp Nghê Nghê nhấc chân bước đi.

Diệp Ân Tuấn nhìn Từ Huy, lạnh lùng nói: “Anh thấy rồi đó? Chuyện này xử lý không tốt, tôi không lên giường ngủ được, mọi người đều là đàn ông, anh xem mà làm đi.”
Từ Huy bây giờ hận không thể bóp chết thằng con thúi của mình.


Thẩm Hạ Lan không quan tâm đàn ông mấy người giải quyết thế nào, nhanh chóng ôm Diệp Nghê Nghê trở về nhà họ Tiêu.

“Nói cho mẹ biết, nó có làm gì khác con không?”
Thẩm Hạ Lan thực sự sợ hãi.

Con gái của cô mới bốn tuổi, nếu thực sự bị xâm phạm, cô không biết đi đâu để khóc nữa.

Diệp Nghê Nghê lắc đầu nói: “Không có, lần trước nó sờ con bị con đánh, vừa nãy nó tiến lên liền cởi quần của con, anh Trạm Dương không có ở đó, Nguyệt Nhi bị dọa một trận.

Con trực tiếp quật vai hất nó ném ra ngoài.

Sau đó ba đến bảo con tự giải quyết, con liền đánh nó, mẹ đừng lo, con không thiệt thòi đâu.”
Thẩm Hạ Lan khóe miệng giật giật.

“Quần đều bị lột sạch rồi, còn không thiệt thòi? Sau này sẽ thấy nó thì đánh nhiều lên, biết không?”
“Nhưng mẹ không phải nói rằng đánh nhau là xấu sao?”
Diệp Nghê Nghê có chút nghi hoặc.

Thẩm Hạ Lan nói thẳng: “Người không đụng mình, mình không đụng người, người nếu đụng mình, mình đánh chết nó.”
Câu nói này ăn sâu vào lòng Diệp Nghê Nghê.

Ông cụ Tiêu cuối cùng cũng rõ ràng.

Có người dám làm chuyện đó với đứa cháu nhỏ của ông?
Sống lâu quá rồi phải không!
Ông cụ Tiêu giận dữ bước ra ngoài..