Cục Cưng Có Chiêu

Chương 777




CHƯƠNG 777: ÔNG ÍT DIỄN KỊCH TRƯỚC MẶT TÔI ĐI

Chiếc xe phía sau đuổi theo sát nút, lông mày của Tống Dật Hiên nhíu chặt lại.

“Những người này là người của Phương Quyên sao? Anh thật sự muốn dừng xe xuống đánh chết bọn họ.”

“Đừng nóng nảy, một lúc sẽ có cơ hội cho anh phát huy.”

Lời của Thẩm Hạ Lan khiến cho Tống Dật Hiên hơi sững sờ.

“Có ý gì?”

“Chờ xem.”

Thẩm Hạ Lan thần bí lái xe đến một nơi hẻo lánh.

Xe đột nhiên dừng lại, Tống Dật Hiên không kịp phản ứng, Thẩm Hạ Lan đã cười nói: “Cho anh cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân.

Không phải muốn đánh người sao? Bây giờ anh có thể bắt đầu biểu diễn, nơi này không có camera giám sát.”

Tống Dật Hiên lập tức hiểu được.

“Em được đấy.”

Anh ta cười tủm tỉm xuống xe.

Khoảng thời gian này cảm xúc của anh ta bị đè nén gần như không thở được, đặc biệt khi nhớ tới chuyện xương cốt của Trương Mẫn đều bị đập bể, Tống Dật Hiên càng khó chịu ghê gớm.

Đến cùng là thâm cừu đại hận gì lại có thể ức hiếp một người thành như vậy!

Coi như Trương Mẫn muốn tính toán lợi dụng anh ta, nhưng mà nói cho cùng, Trương Mẫn cũng không có làm anh ta tổn thương, ngược lại là bởi vì anh mà bị Phương Quyên đối xử như vậy, lửa giận trong lòng Tống Dật Hiên từ từ xông lên.

Thẩm Hạ Lan cũng không ngăn cản anh ta, cũng không tham dự.

Sau khi xuống xe, cô dựa trên cửa xe, nhìn chiếc xe phía sau dừng cách bọn họ không đến một trăm mét, khóe miệng khẽ nhếch, trên khuôn mặt xuất hiện nụ cười tà mị.

Mấy người nhìn thấy Thẩm Hạ Lan cùng Tống Dật Hiên xuống xe, có chút do dự là đi hay là ở lại, Tống Dật Hiên không cho thời gian để bọn họ cân nhắc, trực tiếp đi qua gõ gõ cửa sổ xe.

“Xuống xe!”

“Hả?”

Người trên xe có chút choáng váng.

“Tôi nói xuống xe đi, đừng để tôi nói lại lần thứ ba.”

Sắc mặt của Tống Dật Hiên không tốt lắm, anh ta vốn dĩ không phải là người đè nén tính tình.

Mấy người nhìn một chút, vẫn đi xuống xe, nhưng mà sau khi xuống xe thì lập tức hối hận, bởi vì nắm đấm của Tống Dật Hiên cũng không phải ăn chay.

Cảm xúc phiền muộn mấy ngày nay khiến cho Tống Dật Hiên ra tay không có chút lưu tình nào, mấy người kêu cha gọi mẹ với Tống Dật Hiên căn bản cũng vô dụng.

Tống Dật Hiên đánh xong mấy người, lúc này mới cảm thấy tâm trạng thoải mái một chút.

“Tốt hơn rồi sao?”

Thẩm Hạ Lan cười hỏi.

“Tốt hơn nhiều. Không phải em muốn nói cố ý thiết kế một màn như vậy để tôi trút giận sao?”

Tống Dật Hiên lau mồ hôi nước, cả người nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Thẩm Hạ Lan lắc đầu nói: “Em cũng không nhàm chán như vậy, chẳng qua là cảm thấy Phương Quyên vẫn luôn tìm kiếm Trương Vũ, mà bây giờ Trương Mẫn đã chết, người mà bà ta muốn lơi dụng chỉ còn Trương Vũ. Thế nhưng Trương Mẫn cũng sẽ không nói cho bà ta biết chỗ ở của Trương Vũ, bà ta tự nhiên muốn phái người nhìn chằm chằm chúng ta, theo dõi chúng ta, sau đó muốn cướp người. Đã như vậy, tại sao chúng ta không giải quyết những người này trước? Hơn nữa, tâm trạng của anh có chút không ổn, vừa vặn cho anh hạ hỏa.”

Tống Dật Hiên cười cười.

“Người hiểu rõ anh nhất vẫn là em.”

“Vẫn tốt chứ, bây giờ đi thanh lý mấy cái đuôi này đi, chúng ta có thể đi gặp Trương Vũ.”

Thẩm Hạ Lan đi lên xe trước.

Tống Dật Hiên trải qua trận vận động vừa rồi, cả thể xác tinh thần đều thoải mái, tự nhiên cũng không do dự đi theo lên xe.

Lúc xe khởi động một lần nữa, Tống Dật Hiên mới phát hiện, xe này đi về phía trung tâm thành phố.

“Thẩm Hạ Lan, có phải em đi sai đường rồi không?”

“Không phải, vốn là muốn đi về phía trung tâm thành phố, vừa rồi lái đi ra ngoài là muốn gây ảo giác cho bọn họ, nếu không để bọn họ đoán được, thì Trương Vũ sẽ gặp nguy hiểm sao?”

Tống Dật Hiên nhìn Thẩm Hạ Lan, lắc đầu nói: “Em càng lúc càng giống Diệp Ân Tuấn. Anh nói này mấy năm này có phải là đi theo Diệp Ân Tuấn học những thứ này hay không? Xong rồi, em không còn là Thẩm Hạ Lan đơn thuần mà lúc trước anh quen biết nữa.”

“Cút!”

Thẩm Hạ Lan cười mắng anh ta một câu, sau đó lái xe đi đến đối diện nhà họ Tống.

“Làm cái gì vậy? Bây giờ em muốn đi gây phiền phức cho Phương Quyên sao?”

“Không có, Trương Vũ đang ở ngay đối diện nhà các người.”

Thẩm Hạ Lan khiến cho Tống Dật Hiên lập tức ngây người.

“Đối diện nhà chúng ta sao?”

“Đúng vậy. Trương Mẫn nói dưới bóng đèn là màu đen, làm sao Phương Quyên cũng không bao giờ nghĩ rằng người mà bà ta muốn tìm lại sống đối diện nhà anh.”

Thẩm Hạ Lan nói xong cũng đi xuống xe.

Tống Dật Hiên lại cau mày lại.

Anh ta không biết mình nên nói cái gì, xuống xe đi theo Thẩm Hạ Lan về phía phòng đối diện.

Thẩm Hạ Lan lấy ra chìa khoá mở cửa, trong phòng im ắng.

Tống Dật Hiên cau mày hỏi: “Nơi này có vẻ như không có người ở.”

“Bị nhốt ở bên trong phòng.”

Thẩm Hạ Lan thở dài một hơi.

Đối với Trương Vũ, Trương Mẫn thật sự có thể làm đủ.

Cô đi đến một căn phòng, lấy ra chìa khoá mở cửa, nhìn thấy Trương Vũ đã té xỉu ở trên giường.

“Đây là có chuyện gì?”

“Xem ra là đói quá chóng mặt, đưa đi bệnh viện đi. Anh đến cõng cậu ấy.”

Thẩm Hạ Lan di chuyển đi đến bên cạnh.

Tống Dật Hiên cũng không nói cái gì, cõng Trương Vũ trên vai, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Lúc đi đến cửa, anh ta cố ý nhìn thoáng qua nhà mình một lần, cũng không nhìn thấy Phương Quyên, nhưng mà trong lòng lại đặc biệt phẫn nộ.

Sau khi đặt Trương Vũ lên trên xe, Tống Dật Hiên đã nghe được một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Tống Dật Hiên? Con ở đây làm cái gì? Đến rồi tại sao lại không trở về nhà?”

Giọng nói của Tống Hải Đình khiền cho Tống Dật Hiên cứng ngắc.

Anh ta xoay đầu lại, nhìn Tống Hải Đình, đột nhiên nổi cơn giận dữ.

“Tại sao tôi phải về nhà? Kia là nhà của tôi sao? Đây không phải là nhà của ông với Phương Quyên sao?”

“Tại sao sáng sớm mà con lại nóng nảy như vậy? Nghe nói mẹ con khỏe rồi sao?”

Tống Hải Đình kìm nén tính khí của mình, tự nhiên muốn hỏi chuyện này.

Tống Dật Hiên đột nhiên nở nụ cười., “Thật mỉa mai! Lúc mẹ tôi mất tích ông đều mặc kệ không hỏi, bây giờ lại đi hỏi hoàn cảnh của mẹ tôi, ông xứng sao?”

“Tống Dật Hiên, tại sao con lại nói chuyện như vậy? Tôi là ba của cậu!”

“Nếu như ông không phải ba tôi, ông cảm thấy ông còn có thể lành lặn đứng ở trước mặt tôi sao? Ông với Phương Quyên là cấu kết với nhau làm việc xấu, cá mè một lứa.”

Tống Dật Hiên đã hoàn toàn chán ghét Tống Hải Đình.

“Cậu chính là đứa bất hiếu!”

Ông ta muốn vươn tay ra đánh Tống Dật Hiên, lại bị Tống Dật Hiên trực tiếp nắm lấy cổ tay, lạnh lùng nói: “Tôi đã hơn hai mươi tuổi, ông còn tưởng rằng tôi là đứa trẻ bảy tám tuổi sao? Mặc kệ tôi tốt hay xấu, đã qua nhiều năm như vậy, ông quan tâm mẹ tôi một ngày sao? Bây giờ hỏi đến mẹ tôi, không cảm thấy quá dối trá hay sao? Hay là đang giúp vị kia nhà mấy người hỏi thăm?”

“Có ý gì?”

Tống Hải Đình có vẻ bối rối.

“Ông ít diễn trước mặt tôi đi, người ước gì mẹ tôi chết, ước gì tôi chết sớm một chút chẳng lẽ không phải Phương Quyên sao?

Ông đừng có bày ra dáng vẻ cái gì cũng không biết trước mặt tôi đi, nếu như không có ông dung túng, tôi không tin Phương Quyên có lá gan lớn như vậy. Ông chờ xem, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, ngày tốt của Phương Quyên sẽ chấm dứt.”

Tống Dật Hiên nói xong cũng lên xe.

Tống Hải Đình lập tức phát giác ra chuyện gì.

“Tống Dật Hiên, con nói rõ cho ba, rốt cuộc là có chuyện gì? Phương Quyên làm sao?”

Thẩm Hạ Lan đi tới, thấp giọng nói: “Chú Tống cháu cảm thấy có một số việc chú phải biết, nhưng mà không phải bây giờ, nếu như chú có thời gian, có thể đến bệnh viện trung tâm thành phố chờ Trương Vũ được cấp cứu xong, cháu tự nhiên sẽ nói rõ ràng.”

“Trương Vũ là ai? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Tống Hải Đình cảm thấy mình giống như cái đồ đần, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không rõ, mà bây giờ thái độ Tống Dật Hiên đối với ông ta quả thực quá kì quái, lời nói của Thẩm Hạ Lan khiến cho ông ta mờ mịt.”

Thẩm Hạ Lan thở dài, nhớ tới những gì mà Vu Vĩ cùng Phương Quyên đã nói, cô cũng có chút đồng tình với Tống Hải Đình.

Cả một đời vì người phụ nữ này mà từ bỏ vợ con, lại đến cuối cùng con trai cũng không phải con của mình, vợ cũng không phải là vợ của mình.

“Chú Tống, chú có thời gian thì đến, không có thời gian thì thôi.”

Thẩm Hạ Lan cũng chỉ có thể nói những thứ này.

“Em nói với ông ta nhiều như vậy làm cái gì? Cùng nằm trên một cái giường, tôi cũng không tin cái gì ông ta cũng không biết.”

Tống Dật Hiên hạ cửa sổ xe xuống, mặt mũi tràn đầy ghét bỏ phẫn nộ lập tức khiến cho Tống Hải Đình mười phần khó chịu.

“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Tống Dật Hiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con nói rõ ràng cho ba có được hay không?

Đã nhiều năm như vậy, mỗi một lần con cũng chỉ có dáng vẻ như vậy, ba căn bản cũng không biết có chuyện gì xảy ra, con tốt xấu gì cũng phải cho ba một lời giải thích?”

Nhìn thấy Tống Hải Đình như vậy, Thẩm Hạ Lan vội vàng nói: “Chú Tống, nếu chú có thời gian vẫn nên đi đến bệnh viện đi, bây giờ chúng ta muốn cứu giúp bệnh nhân, thật sự không có thời gian giải thích quá nhiều với chú.”

“Được, một lúc nữa chú đi qua đó.”

“Chỉ cần một mình chú đi, về phần bà Tống chú không cần phải nói. Đừng hỏi vì sao, quay đầu chú sẽ biết.”

Thẩm Hạ Lan làm cho Tống Hải Đình lập tức hiểu ra một chút.

“Chú đã biết.”

Ông ta khẽ gật đầu, sau đó thì trở về nhà của mình.

Lúc Thẩm Hạ Lan lên xe, Tống Dật Hiên thấp giọng nói: “Em nói nhiều với ông ta như vậy làm gì? Anh mới không tin ông ta không biết cái gì.”

“Nhỡ đâu thật sự không biết thì sao? Tống Dật Hiên, anh có thể cho ông ta một cơ hội, xem như anh không thể tha thứ, thì cũng nên cho ông ta biết chỗ nào không thể tha thứ. Hơn nữa em cảm thấy sau chuyện lần này, dì có thể sẽ ly hôn với ông ta.”

Nghe thấy Thẩm Hạ Lan nói như vậy, Tống Dật Hiên cũng ngây người.

Đã nhiều năm như vậy, mặc dù vẫn luôn gọi Phương Quyên là bà Tống, nhưng mà trên pháp luật bọn họ vẫn là người một nhà, Phương Quyên cũng chỉ là một tiểu tam, nhưng mà bây giờ vừa mới nghe thấy Thẩm Hạ Lan nói Lưu Mai rất có thể ly hôn với Tống Hải Đình, Tống Dật Hiên cũng có chút hoảng hốt.

Giống như trong một đêm, tất cả tưởng tượng đều bị đánh vỡ, cái nhà này cũng muốn chia ly.

Tống Dật Hiên vừa đã mất đi Trương Mẫn, bây giờ lại muốn mất đi gia đình, anh ta đột nhiên cảm thấy cực kì khó chịu.

“Mẹ anh nói sao?”

“Em đoán vậy, nhưng mà em là phụ nữ, dì đã ngơ ngơ ngác ngác nhiều năm như vậy, thật ra là không muốn đối mặt với hiện thực, bây giờ bà ấy không thể không đối mặt, em cảm thấy hôn nhân của bọn họ cũng sắp kết thúc rồi.”

Đều nói phụ nữ hiểu phụ nữ nhất, tâm trạng của Tống Dật Hiên càng thêm nặng nề.

“Có phải anh không muốn bọn họ ly hôn phải không?”

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy sắc mặt của Tống Dật Hiên không tốt lắm, hỏi một câu.

“Không rời khỏi cũng không có gì khác biệt, không phải sao?”

Mặc dù nói như vậy, nhưng mà Thẩm Hạ Lan biết trong lòng Tống Dật Hiên không nghĩ như vậy, nhưng mà bây giờ muốn nói lời an ủi ngược lại lộ ra sự bất lực.

Cô khẽ thở dài, khởi động xe đi về phía bệnh viện trung tâm thành phố, ở cửa bệnh viện, Thẩm Hạ Lan và Tống Dật Hiên vừa xuống xe, đã nhìn thấy một người nhanh chóng đi về phía bọn họ.