Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 267: Lời tỏ tình đến muộn (14)




Editor: Nguyetmai

Ninh Hề Nhi: (°△°)︴

Cảm giác làm chuyện xấu rồi bị bắt ngay tại trận này là thế nào?

Cô trợn tròn mắt, trông có vẻ vừa ngốc vừa đáng yêu khiến người ta không nhịn được cười.

Kỷ Dạ Bạch như cố ý mà lên án cô: "Tôi còn đang là bệnh nhân đấy. Ninh Hề à, sao trước đây tôi không phát hiện ra cậu là người có suy nghĩ đen tối như vậy nhỉ? Nói đi, có phải cậu đã có ý đồ quấy rối tôi từ trước, chờ mãi mà không có cơ hội hành động không?"

Ninh Hề Nhi nghe hắn nói vậy thì mặt đỏ bừng, liên tục lắc đầu phủ nhận: "Không phải đâu... đây là lần đầu tiên..."

"Hửm? Mới lần đầu à?"

"Đúng vậy, nên là... cậu có thể rộng lượng..." Mà bỏ qua cho tôi được không?

"Vậy không được, tôi phải ghi vào sổ mới được. Chậc, Ninh Hề ạ, tôi không ngờ cậu là hạng người như vậy đấy."

Ninh Hề Nhi cúi đầu như một đứa trẻ vừa mắc lỗi sai, nghe Kỷ Dạ Bạch nói vậy bèn không chịu được mà phản bác: "Hôn cũng hôn rồi, cậu làm gì được tôi nào?"

Ái chà, cô nhóc này bị trêu chọc quá đà thành ra xù lông lên rồi hả? Kỷ Dạ Bạch thấy vô cùng thú vị bèn nhìn cô.

"Trước đây cậu hôn tôi bao nhiêu lần rồi, tôi có thèm so đo tính toán với cậu không?" Ninh Hề Nhi chỉ vào hắn: "Mà tính ra tôi mới là người chịu thiệt!"

Kỷ Dạ Bạch nheo mắt: "Thế tại sao cậu lại không so đo tính toán với tôi?"

Bao lần hắn "bắt nạt" cô nhưng chưa lần nào cô thực sự tức giận cả, vậy nên hắn mới được đằng chân lân đằng đầu, muốn gần gũi với cô nhiều hơn, muốn biến cô trở thành vật sở hữu của riêng mình hắn.

Hay là cô căn bản không thèm để ý? Vậy nếu người hôn cô là một người đàn ông khác, thì cô cũng không phản kháng?

Kỷ Dạ Bạch nghĩ đến đây rồi tự bực bội vô cớ, hắn giận đến mức cả người tản ra khí lạnh, ánh mắt sắc bén như dao găm khiến người ta sợ hãi.

Ninh Hề Nhi vừa tức vừa xấu hổ cắn môi, sao tên này lại... đột nhiên hỏi câu hỏi như vậy chứ...

"Cậu thông minh lắm cơ mà? Tự động não mà đoán đi!" Cô tức giận đáp: "Còn sức tranh luận với tôi về vấn đề vô bổ này thì hẳn vết thương của cậu cũng chẳng nghiêm trọng mấy đâu ha!"

Thái độ của Ninh Hề Nhi thành công chọc tức Kỷ Dạ Bạch.

Khi Ninh Hề Nhi đang định đứng dậy bỏ ra ngoài thì Kỷ Dạ Bạch tóm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô rồi nói một cách lạnh lùng: "Ninh Hề, nếu hôm nay cậu không nói rõ cho tôi biết thì đừng hòng ra khỏi đây."

"Buông ra!" Ninh Hề Nhi cố gắng rút tay ra nhưng Kỷ Dạ Bạch lại càng siết tay cô chặt hơn, khiến cô rên lên vì đau.

Cô đau lắm…

Cánh tay bị thương của hắn cũng đau…

Hai người cứ giằng co như vậy một lúc, cứ như thể giữa họ có mối thù rất sâu đậm vậy. Ninh Hề Nhi ngắm nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú với những đường nét rắn rỏi tuyệt đẹp trước mắt mình, đôi môi mỏng mím chặt đầy cố chấp, mạnh mẽ, ngang ngược... hắn luôn như vậy, một Kỷ Dạ Bạch mà cô quen thuộc nhất.

Một Kỷ Dạ Bạch ở bên cô từ ngày trẻ nít đến thời thanh xuân.

Một Kỷ Dạ Bạch lúc nào cũng bắt nạt cô nhưng tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào ức hiếp cô.

Một Kỷ Dạ Bạch thà chịu mắng oan, đánh oan cũng quyết bao che khuyết điểm và bảo vệ cô.

Một Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng kiềm chế, cao quý, chưa từng đánh nhau nhưng lại vì cô mà đối đầu với cả đám người.

Một Kỷ Dạ Bạch kiêu ngạo vốn chín chắn trưởng thành nhưng đứng trước an nguy của cô, hắn không chần chừ lựa chọn để mình chịu đòn, tự gánh vác mọi đau khổ.

Trái tim trong lồng ngực trái đập nhanh như muốn nảy ra ngoài...

Ninh Hề Nhi sụt sịt, bất chấp mà nhìn lại Kỷ Dạ Bạch, giọng nói cô dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiên định hiếm có: "Bởi vì tôi thích cậu."

Chỉ vỏn vẹn sáu chữ nhưng có sức công phá kinh người.

Đôi mắt đen láy của Kỷ Dạ Bạch hơi co lại, hắn trầm giọng hỏi Ninh Hề Nhi: "Ninh Hề, cậu có biết cậu đang nói gì không?"

Con nhóc thối tha này lại định lừa hắn hả?