Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 48: Anh đây cho phép cậu chia tay chưa?




Ngón tay của Kỷ Dạ Bạch siết chặt thành nắm đấm, biểu cảm trên mặt đã không thể dùng từ khó coi để hình dung nữa rồi!

Hắn cười lạnh lùng: "Anh đây đã cho phép cậu chia tay chưa?"

Ninh Hề Nhi giật mình.

Từ trước tới giờ cô luôn tự nhận là mình hiểu Kỷ Dạ Bạch, nhưng cho tới hôm nay cô mới đột nhiên phát hiện ra, nếu như Kỷ Dạ Bạch đã ngụy trang thì cô không thể nhìn thấu được hắn.

Giống như bây giờ, cô không thể hiểu được, rõ ràng là Kỷ Dạ Bạch nói cô tránh hắn xa một chút, vậy nếu cô nói chia tay thì hắn nên vui vẻ đồng ý mới đúng chứ?

Tại sao... không đồng ý?

"Kỷ Dạ Bạch, cậu nghĩ cậu là ai, còn muốn quản trời, quản đất, quản không khí à?" Ninh Hề Nhi bĩu môi: "Dù sao thì tôi và cậu cũng không còn quan hệ gì nữa!"

Vừa dứt lời, Kỷ Dạ Bạch đứng bật dậy, đạp một phát vào bàn, cái bàn lật tung, gương mặt điển trai lạnh lùng: "Muốn chọc giận tôi à? Có phải cậu nghĩ tôi hết cách với cậu rồi không?"

Khí thế của hắn hoàn toàn bùng nổ, khiến cho tất cả mọi người có mặt lúc này đều có cảm giác không thở được.

Cô Liễu thấy tình hình không ổn, dùng cả tay lẫn chân bò trên đất vội vàng chuồn mất.

Ninh Hề Nhi từng bước, từng bước lùi lại đằng sau, cô nhìn Kỷ Dạ Bạch bằng ánh mắt đề phòng.

Đột nhiên, Kiều Nam Thành kéo cô ra đằng sau cậu ta, dùng thân thể cao lớn che chắn cho cô, tư thế che chở rõ rành rành.

Ninh Hề Nhi lo lắng, Kiều Nam Thành là vệ sĩ bố sắp xếp cho cô, ra tay vô cùng ác độc, thằng nhóc bị cô đánh vụ trong vụ đánh hội đồng dẫn đến đuổi học kia gãy ba chiếc xương sườn thì có hai cái là do Kiều Nam Thành đánh.

Cậu ta giống như tảng đá vậy, không có quan niệm đạo đức, không có khái niệm sống chết, chỉ một lòng bảo vệ Ninh Hề Nhi.

Có cậu ta bảo vệ, rất an toàn, cũng vô cùng nguy hiểm...

"Kiều Kiều, cậu ra ngoài đi. Đây là việc của tôi với cậu ta, chúng tôi tự giải quyết." Ninh Hề Nhi kéo kéo tay áo Kiều Nam Thành.

Kiều Nam Thành rũ mắt nhìn cô, khóe mắt ươn ướt, giống như một con chó lớn, căng thẳng, cố chấp nói: "Không... không đi…"

Cậu ta sợ Ninh Hề Nhi bị ức hiếp.

Nếu như vừa nãy không phải cậu ta đi lấy dụng cụ giúp giáo viên thể dục, rồi đi qua lớp S thì nhất định cô đã bị người phụ nữ xấu xa kia phạt đứng rồi!

"Cậu có đi không?" Ninh Hề Nhi nhăn mũi, vẻ mặt như thể cậu không đi thì tôi sẽ giận.

Kiều Nam Thành trầm mặc một lát rồi đáp: "Đi…"

Cậu ta cúi đầu ngoan ngoãn ra khỏi phòng học, sau đó ngồi xổm ở cửa!

Ninh Hề Nhi không biết nói gì.

IQ của tên ngốc này lại giảm rồi à? Cậu ta to lù lù như thế mà ngồi xổm ở cửa thật sự trông rất ngu xuẩn!

Cô dở khóc dở cười đỡ trán, Ninh Hề Nhi quyết định không xung đột chính diện với Kỷ Dạ Bạch nữa, giả bộ mơ hồ nói: "Vừa xảy ra chuyện gì thế, sao tôi chẳng nhớ gì nữa nhỉ..."

Kỷ Dạ Bạch khoanh tay, khuôn mặt lạnh lùng.

Hề Nhi đi về vị trí của mình, nghiêm túc nói: "Lớp trưởng, gọi giáo viên tới đi, đừng để ảnh hưởng tới việc học của mọi người. Chúng ta phải chăm chỉ học hành đến ngày héo mòn."

Phụt...

Trong lớp có người bật cười.

Các nam sinh căn bản đều thay đổi ấn tượng ban đầu về cô, còn lại một số nhỏ các học sinh nữ thì vẫn nhìn cô vô cùng căm hận như cũ.

Trong đó có cả Mộc Y Tinh!

Giọng Mộc Y Tinh dịu dàng: "Mọi người đừng có đi bàn tán linh tinh nhé, tớ tin rằng Hề Nhi không phải người như vậy đâu. Có cậu Kỷ rồi, sao cô ấy có thể thích người khác chứ?"

Khóe miệng Ninh Hề Nhi cong lên, Mộc Y Tinh này ngoài mặt là giúp cô, thực ra trong lời nói có đầy ẩn ý!

"Cho cậu ba giây, ngồi xuống!" Giọng nói ác ma vang lên trong lớp học. Giống như mệnh lệnh của vua chúa vậy.

Cung Tu vây xem bỗng lên tiếng, giọng nói nham hiểm: "Ninh Hề Nhi, vừa hay tôi đang thiếu một người bạn cùng bàn..."