Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 67: Ác ma tức giận (4)




"Ninh Hề Nhi!" Đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm chợt lóe lên sự tàn nhẫn: "Hết Cung Tu đến Kiều Nam Thành, giờ còn thêm một tên Ngôn Dịch Thâm, cậu thiếu hơi trai đến vậy hả?"

"Tôi thích ai thì liên quan gì đến cậu! Kỷ Dạ Bạch, chẳng lẽ tôi đã nói đến vậy rồi mà cậu còn chưa hiểu rõ hay sao? Tôi không phải là người của cậu, nên cậu không có tư cách quản lý tôi!"

Đôi mắt phượng xinh đẹp của Kỷ Dạ Bạch khẽ nheo lại, hắn nâng cằm Ninh Hề Nhi lên rồi chiếm lấy đôi môi hồng nhạt của cô!

Nụ hôn điên cuồng như gió bão, như thể muốn nuốt chửng cô vậy. Nụ hôn này hoang dại như dã thú, hoàn toàn không có một chút dịu dàng nào, nó khiến Ninh Hề Nhi không thể hít thở được.

"Cậu..." Ninh Hề Nhi mở miệng định mắng chửi hắn, nhưng lại bị Kỷ Dạ Bạch chớp cơ hội chiếm lấy đầu lưỡi nho nhỏ của cô, dường như hắn muốn hòa tan cô vào trong máu thịt của mình, để bọn họ vĩnh viễn không chia lìa.

Chết tiệt! Kỷ Dạ Bạch là đồ khốn khiếp!

Ninh Hề Nhi giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên, tát thật mạnh lên mặt Kỷ Dạ Bạch. Bãi đỗ xe vắng vẻ càng làm tiếng bạt tai trở nên vang dội hơn.

Kỷ Dạ Bạch ngừng hôn, đưa tay lau môi mình và nhìn Ninh Hề Nhi bằng ánh mắt ngập tràn sự ghét bỏ: "Có tư cách hay không là do tôi quyết định. Là người phụ nữ của tôi thì biết điều mà giữ khoảng cách với thằng khác. Đừng cố gắng chọc giận tôi hết lần này đến lần khác như thế. Nếu còn lần sau nữa thì cậu cứ liệu hồn, chuẩn bị tinh thần mà gánh hậu quả đi."

Hắn chỉ bỏ lại một câu đầy ngang ngược, rồi nghênh ngang đi khỏi bãi đỗ xe, để mặc Ninh Hề Nhi đứng đó. Hắn sợ nếu mình còn đứng cạnh cô thêm một giây phút nào nữa thì sẽ không kiềm chế được mà ép cô làm điều cô không muốn.

Ninh Hề Nhi giận mà không biết trút đi đằng nào. Tên khốn Kỷ Dạ Bạch! Hôn cho đã đời xong vỗ mông chạy mất, đúng là quá đáng quá thể mà! Ninh Hề Nhi bực bội dậm chân rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho Kiều Nam Thành: "Kiều Kiều đó à, cậu đánh thắng Kỷ Dạ Bạch được không?"

Kiều Nam Thành thẳng thắn thừa nhận rằng: "Đánh... không lại..."

Ninh Hề Nhi cào tường điên cuồng: "Vậy cậu cứ tỏ vẻ ngầu lòi làm quái gì!"

"Tôi... có thể... chịu... đánh... hộ... cậu..."

"..."

Cái thằng ngốc này!

"Thôi thôi, không có chuyện gì đâu, cúp máy đây nhé!"

Ninh Hề Nhi buồn bực cúp điện thoại. Kế hoạch chờ trời tối bảo Kiều Kiều trùm bao tải rồi cho Kỷ Dạ Bạch một trận coi như ngâm nước nóng rồi.

"Ninh Hề!" Một giọng nói dịu dàng bỗng vang lên khiến Ninh Hề Nhi giật mình hoảng sợ. Trời ạ, trong bãi đỗ xe có người khác sao! Vậy vừa rồi cô và Kỷ Dạ Bạch hôn nhau đã bị người đó thấy được?

Ninh Hề Nhi vội vàng quay người và nhìn thấy một cô gái đứng ở gần đó.

Mộc Y Tinh!

Ninh Hề Nhi liếm đôi môi sưng đỏ của mình, trong lòng có chút căng thẳng. Cô gái này... sẽ không chụp ảnh hay quay video gì chứ?

Dường như Mộc Y Tinh cảm nhận được sự nghi ngờ và đề phòng của cô, cô ta bèn xòe tay và tỏ ra thẳng thắn: "Cậu cứ yên tâm, tôi chưa làm gì hết và cũng không định làm gì. Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua mà thôi."

Ninh Hề Nhi cười gượng: "Ha ha..." Nói vậy có ma mới tin!

"Ninh Hề à, tôi thật sự không có ý xấu với cậu." Mộc Y Tinh tỏ ra chân thành: "Nếu có thể thì tôi mong chúng ta sẽ trở thành bạn tốt của nhau."

Bạn tốt ư?

Ninh Hề Nhi lười đáp lại cô ta, bèn quay người chuẩn bị đi.

Mộc Y Tinh thấy vậy thì cuống cuồng nói: "Cậu Kỷ từng có một người bạn gái."

Bước chân Ninh Hề Nhi chợt ngừng lại, đôi lông mày xinh đẹp của cô khẽ nhíu.

"Cậu ấy chỉ coi cậu như món đồ chơi mà thôi." Mộc Y Tinh cười khổ, ra chiều thông cảm với Ninh Hề Nhi: "Cậu ấy đã dành trọn tình yêu và trái tim mình cho người phụ nữ kia rồi."

Ninh Hề Nhi mỉm cười, một nụ cười rực rỡ, song trong đôi mắt lạnh lẽo của cô không có lấy một chút tình cảm nào.

"Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết chuyện đó."

Ninh Hề Nhi quay người rồi bước từng bước đầy kiêu ngạo.

Mộc Y Tinh thấy vậy bèn tung ra một quả bom nặng ký khác: "Người phụ nữ kia sắp trở lại Mộc Anh rồi."