Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 95: Thì muốn ngủ cùng cậu




Khuôn mặt đẹp trai như tạc của Kỷ Dạ Bạch bỗng nở nụ cười quyến rũ, "Ngủ chứ làm gì."

Ninh Hề Nhi cạn lời.

"Đây không phải trọng điểm!" Ninh Hề Nhi hét lên như muốn phát điên, "Trọng điểm là tại sao cậu lại ngủ trên giường tôi!"

Ngón tay thon dài của Kỷ Dạ Bạch chạm vào đôi môi đỏ mọng của cô, "Suỵt!"

Chát!

Ninh Hề Nhi hất tay hắn ra, sau đó ôm chăn lui về sau, "Suỵt cái gì mà suỵt, tôi gọi chú dì với Miêu Miêu tới bây giờ!"

"Cậu gọi đi, đến lúc đó anh đây sẽ nói là cậu chủ động quyến rũ tôi, bắt tôi phải ngủ với cậu, cậu đoán xem bọn họ sẽ tin cậu hay là tin tôi?"

Thái độ Kỷ Dạ Bạch vô cùng vênh váo phách lối, nhìn chỉ muốn đánh cho một trận tơi tả.

Nhưng lại khiến Ninh Hề Nhi bó tay không biết phải làm thế nào!

Hơn nữa, chú dì luôn muốn ghép hai người bọn họ thành một đôi, thấy cảnh này e là sẽ bắt họ đính hôn luôn mất!

Ninh Hề Nhi bực bội đá chăn ra, Kỷ Dạ Bạch liền tiện tay kéo chăn về phía hắn, sau đó ung dung đắp lên người hắn.

"Ngủ ngon."

"Trả cho tôi, đây là chăn của tôi…" Ninh Hề Nhi thề sống chết nhất quyết phải bảo vệ địa bàn.

Cô dùng sức kéo mạnh chiếc chăn hình mèo màu hồng bánh bèo, nhưng Kỷ Dạ Bạch khỏe hơn cô rất nhiều, cô kéo nửa ngày cũng chẳng xi nhê gì.

Bỗng nhiên, Kỷ Dạ Bạch thả tay ra, Ninh Hề Nhi theo quán tính bị văng về phía sau.

Kỷ Dạ Bạch rất tỉnh và tự nhiên nghiêng người đè lên người cô.

Người trên…

Kẻ dưới…

"Đừng quậy nữa, tối nay cứ nằm thế này mà ngủ đi!" Hắn mở miệng uy hiếp.

"…"

Ninh Hề Nhi uất ức mếu máo, "Cậu lại ăn hiếp tôi! Đồ khốn!"

Kỷ Dạ Bạch nhướng mày, "Cậu ngoan thì tôi bắt nạt cậu làm gì?"

Hả? Có thật không?

Mặt Ninh Hề Nhi sáng rỡ như con chó nhỏ, "Thế sau này tôi sẽ nghe lời cậu! Đại ca! Sau này tôi sẽ làm đàn em cho cậu!"

Mặt Kỷ Dạ Bạch đen như đít nồi, con nhóc đáng ghét này… thật là…

Nịnh ghê thật đấy!

Kỷ Dạ Bạch buông cô ra, sau đó lại nằm lên giường biếng nhác nói, "Chẳng phải cậu nói rất ghét anh đây sao?"

"Không có không có mà. Tôi đâu có ghét cậu." Đôi mắt cô lóe lên ánh sáng tinh quái: "Kỷ Dạ Bạch à, chúng ta thương lượng một chuyện được không, cậu về phòng cậu ngủ đi được không…"

"Ừm, anh đây phải suy nghĩ đã…"

Ninh Hề Nhi vui mừng khôn xiết, nhưng giây sau đó, cô lại bị Kỷ Dạ Bạch kéo vào trong lòng.

Hai người nằm cạnh nhau, khuôn mặt cô áp sát lồng ngực săn chắc của hắn, thậm chí cô còn cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên người hắn.

"Anh đây nghĩ xong rồi, muốn cùng cậu ngủ cơ!"

Ngủ với cậu cả đời!

"Ơ…" Ninh Hề Nhi khéo quá hóa vụng, cô kêu lên một tiếng tức giận, sau đó vòng tay ôm chặt lấy cổ Kỷ Dạ Bạch, cắn mạnh một cái lên người hắn.

"Đ*ch! Ninh Hề Nhi, cậu là chó à?" Kỷ Dạ Bạch quát to, "Mau thả ra!"

Không thả, tôi không thả! Cắn chết cũng không thả!

Ninh Hề Nhi dùng ánh mắt biểu thị ý nghĩ của mình cho hắn biết.

Cũng vào lúc hai người đang giằng co, một bóng người nhỏ nhắn xinh xinh đẩy cửa bước vào.

"Anh ơi, chị ơi, hai người đang chơi trò gì thế ạ?" Miêu Miêu nghiêng đầu, ngây thơ, trong sáng hỏi.

Hai người trên giường lập tức hóa đá!

"Miêu Miêu, sao em lại vào đây…" Kỷ Dạ Bạch cố gắng bình tĩnh hỏi.

Miêu Miêu ôm lấy chiếc gối nhỏ của mình, "Miêu Miêu tới tìm chị để ngủ chung, ồ, anh ơi, anh cũng tới tìm chị ngủ chung à? Trùng hợp quá rồi!"

Ninh Hề Nhi cười khan, "Đúng thế, trùng hợp quá đi mất."

Miêu Miêu mút ngón tay nhìn hai người, bỗng nhiên bé con bừng tỉnh, "Không đúng, Miêu Miêu biết rồi, hai người đang sinh em bé phải không!"