Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 191: Nguồn gốc của thù hận ( năm )




Nằm ở trên giường nhỏ, tiểu Bác Hải vẫn không ngủ, thật sự là thời điểm buồn ngủ không chịu nổi thì cậu nhéo lỗ tai nhỏ cho đau để nâng cao tinh thần, đợi đến rạng sáng rốt cuộc dưới lầu cũng có động tĩnh ~ Cậu kéo chăn ra, mang dép vào đi ra ngoài, nhón chân lên mở đèn ở lối đi nhỏ trên lầu, mẹ bị cậu làm sợ tới mức thét một tiếng, thấy cậu tức giận nhìn cô, cô lập tức nở nụ cười tươi, đi tới, “Con trai, trễ như thế mà sao còn chưa ngủ, thức dậy đi tiểu à, sao lại mặc quần áo ngược vậy, ha ha.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu Bác Hải sa sầm, không để ý tới mẹ, chỉ là tức giận nhìn mẹ, bộ dáng tức giận thật đáng yêu! “Con trai, mẹ đi ra ngoài làm chút chuyện, đừng giận mẹ mà.” Tiêu Mỹ Lệ lấy lòng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con.

Tiểu Bác Hải hơi cong cái miệng nhỏ nhắn, một đôi mắt to đen bóng ở dưới ánh đèn nhấp nháy nhấp nháy, trong bộ dáng đáng yêu lộ ra đáng thương tùy thời sẽ khóc —— “Mẹ, con là con hoang, có đúng hay không?” Tiêu Mỹ Lệ sửng sốt, khó tin con trai hơn hai tuổi tuổi sẽ chất vấn cô cái vấn đề này, hôm nay con trai làm sao vậy? “Mẹ, tại sao mẹ muốn phá hư gia đình của người khác?” Mặc dù cậu vẫn còn rất nhỏ, chuyện lớn không hiểu, nhưng loại chủ đề này lại vây quanh ở bên cạnh cậu, có lẽ cậu hiểu, đám hàng xóm nơi này luôn thấy lúc cậu ngồi một mình chơi một mình thì mắng cậu là con hoang nhỏ, cậu tuổi nhỏ nhưng cũng không cam chịu yếu thế, luôn hùng hồn mà phản bác: ‘ Tao có cha, không phải con hoang ’ người ta luôn bị cậu chọc cho cười ha ha, giễu cợt mẹ cậu là nhân tình phá hư gia đình của người ta, nhân tình là cái gì cậu không hiểu, nhưng cậu biết chắc là lời mắng người, bởi vì từ trong mồm chó đám người kia không nhả ra răng ngà! “Cha cũng đã sớm có một gia đình, cho nên mới không thể dời qua đây sống cùng với chúng ta, có đúng hay không?” Cậu liên tục hỏi ba vấn đề, ba vấn đề này cũng làm cho Tiêu Mỹ Lệ líu lưỡi, hoảng sợ nhìn cậu, không biết trả lời như thế nào, “Con trai, mẹ mệt mỏi rồi, đi vào ngủ đi.” Cô hút hút lỗ mũi, đè xuống chua xót xông tới, dắt tay nhỏ bé của con chuẩn bị trở về phòng, tiểu Bác Hải tức giận mà hất tay mẹ ra.

“Con chán ghét người lớn các người, tất cả đều là tên lường gạt, tên lường gạt.

.

.

.

.

.

Ô ô ô ô ô.

.

.

.

.

.” Tiểu Bác Hải oa một tiếng lên tiếng khóc, cả người Tiêu Mỹ Lệ cũng cứng đờ.

“Con ghét mẹ, mẹ là cô gái xấu xa, con cũng không muốn để ý tới mẹ.” Cậu oanh tạc một trận làm cả người Tiêu Mỹ Lệ giống như hóa đá, mặt xám như tro tàn.

“Tiểu Hải.” Giọng cô khàn khàn kêu con một tiếng, ngồi xổm người xuống rồi đưa tay muốn ôm lấy con, muốn dụ dỗ con, nhưng.

.

.

.

.

.

“Con hận người lớn các người, con căm ghét người lớn các người!” Tiểu Bác Hải lại đẩy mẹ ra, khóc xoay người chạy về gian phòng, phanh một tiếng, đóng cửa phòng thật chặt, Tiêu Mỹ Lệ bị đẩy ngã nhào trên đất, hoa mắt một trận.

Cô bị người đời phỉ nhổ là kẻ thứ ba, nhưng mà, cô chưa bao giờ nghĩ tới làm hại tới thế giới đơn thuần của con.

“Con trai, mở cửa cho mẹ được không, nghe lời đi.” Tiêu Mỹ Lệ lo lắng đập cửa, nước mắt nước mũi dán vaò nhau nhưng gương mặt của tiểu Bác Hải dựa vào cửa không để ý tới mẹ, cậu thật sự rất khổ sở ~ thật sự rất khổ sở, nức nở rầu rĩ mấy cái rồi cậu ở trong túi lấy điện thoại mi-ni ra, cậu biết phím nào là của cha —— “A lô.” Điện thoại được tiếp nhận.

“Cha, có phải cha cũng đã sớm có một gia đình hay không.” Cậu hỏi thẳng.

Một tiếng chất vấn của con, làm cho ông cứng đờ.

“Cha, con là con hoang mà cha không thể mang đi ra ngoài gặp người, có đúng hay không?” Tiếng khóc của đứa bé, đã cắn nát lòng của Đông Vũ Bằng, ông vội vàng nói, “Tiểu Hải, ai nói cho con biết điều này, không được, con bảo mẹ nghe điện thoại, cha có lời muốn nói với mẹ.” “Cha, cha là tên lường gạt, con không muốn nghe lời cha nói nữa, ô ô ô.

.

.

.

.

.” Tiểu Bác Hải nắm chặt điện thoại, khóc đến mức cả người mệt mỏi ngồi xuống, cắt đứt điện thoại, đầu điện thoại bên kia Đông Vũ Bằng cũng giận đến mức đập lên tay lái một cái thật mạnh, vốn là đang chuẩn bị lái xe chạy về nhà, nhưng đã quay đầu xe lại! Ông giận, Mỹ Lệ rốt cuộc đã gì với con? ! Cô ấy lại nói cho con biết, ông đã có gia đình sao? Cô ấy nói điều này với con, là muốn con không nhận ông? Hay là nghĩ muốn bức ông ly hôn? Ông càng nghĩ càng tức giận, nhanh chóng lái xe với tốc độ cao nhất.

.

.

.

.

.

“Con trai, mẹ cầu xin con, mở cửa ra được không?” Ở ngoài cửa Tiêu Mỹ Lệ đã gấp đến độ khóc lên, mỗi một tiếng khóc của con đều giống như cắm vào tim cô, là cô đã khiến cho con khổ sở.

“Con trai, mẹ dẫn con đi, dẫn con rời khỏi nơi này, có được hay không?” Một lúc lâu, Tiêu Mỹ Lệ giống như đã hạ một quyết tâm rất lớn, nói với con ở bên trong cửa.

“Mẹ dẫn con đi đến một chỗ không có ai biết chúng ta, bắt đầu cuộc sống mới, có được hay không?” Tiêu Mỹ Lệ cũng sắp khóc đến không thành tiếng, con trai lớn lên từng ngày, thành thục, dần dần hiểu được thiện ác xấu xí, cô phải lo lắng cho con nhiều hơn một chút.

Rời đi, có lẽ đối với ai cũng là một loại giải thoát —— “Chi ——” cửa phòng được mở ra, tiểu Bác Hải đã khóc đến mức mặt đầy nước mắt đứng ở trước mặt của mẹ, thút tha thút thít và hỏi: “Mẹ, mẹ không có gạt con?” “Không lừa con.” Tiêu Mỹ Lệ tiến lên ôm cổ con trai, hai mẹ con khóc một trận.

“Con trai, chúng ta đi ngay bây giờ.” Khóc một lúc, Tiêu Mỹ Lệ buông con ra, lau lau nước mắt trên mặt cho con.

“Dạ.” Tiểu Bác Hải gật gật đầu, Tiêu Mỹ Lệ ở trên mặt con hôn một cái, sau đó kéo con đi vào gian phòng, lấy cái vali ra, bỏ vào đó vài bộ quần áo đơn giản cho con, rồi trở về phòng dọn dẹp hành lý đơn giản của mình một chút, lúc đi ra, Tiêu Mỹ Lệ một tay dắt con, một tay kéo vali da đi tới trước cửa, có chút quyến luyến mà quay đầu lại nhìn, nơi này có rất nhiều hồi ức ngọt ngào của cô.

“Mẹ, đi thôi!” Cậu nhẹ nhàng túm vạt áo của mẹ.

“Ừ.” Cô quay đầu lại khẽ mỉm cười với con, sau đó mở cửa chính ra dắt con, kéo vali hành lý đi .

.

.

.

.

.

Bọn họ đi chuyến này, chính là ba năm.

Ngày quay trở về, mẹ đã xảy ra tai nạn xe cộ.

.

.

.

.

.

****** ***** Từ trong ký ức đau đớn phục hồi tinh thần lại, Đông Bác Hải nắm chặt thành nắm đấm, thân hình cao lớn lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, tim, thật là đau, quá đau.

.

.

.

.

.

Chỉ có anh biết, mẹ bị tai nạn xe cộ cũng không phải là ngoài ý muốn, mà là vì anh nhìn thấy rõ ràng trong chiếc xe đụng mẹ có một người đang ngồi, cùng với đại thiếu gia của nhà họ Đông anh nhìn thấy giống nhau như đúc, anh không có lộ ra, mà là đem mầm móng thù hận chôn sâu ở trong lòng, những năm nay anh vẫn chịu nhục làm việc, vì chính là muốn có một ngày có thể tự tay giết Đông Hải Sinh báo thù cho mẹ! “Nếu như không phải là vì người mẹ gái điếm của nó, mẹ tôi cũng sẽ không chết!” Đông Hải Sinh cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Đông Bác Hải, từ trong hàm răng nặn ra những chữ hung ác lạnh lẽo.