Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 94: Là người phụ nữ của tôi




Tiếng vỡ vụn kia là do Thư Yên phát ra, cô ấy lấy cái ly ném lên trên đất, gian phòng lớn như thế trong nháy mắt yên tĩnh chỉ có nghe tiếng ca khúc. Cô ấy nhảy chân lên, khí thế bức người đưa tay chỉ vào Kiều Lệ Vũ,

“Họ Kiều kia, Vô Song có chỗ nào không bằng cái con điếm này, con mẹ nó, ánh mắt của anh mù hả, anh cho rằng Tô Lộ rất thanh thuần hả, cũng chỉ là kỹ nữ cho người ta tiêu khiển, giải trí ở trong câu lạc bộ Đại Thế Giới thôi.”

“Yên nhi ~” Vô Song đứng lên, kéo tay Thư Yên lại,

“Cậu uống say rồi.”

“Mình không có, Vô Song cậu tránh ra ——” Cô ấy lấy hai tay đẩy Vô Song ngã vào ghế sofa, nắm một chai bia lên, quát lớn với toàn bộ,

“Những người không có nhiệm vụ thì đi ra ngoài cho tôi!”

“Yên nhi, cậu muốn làm gì?” Vô Song lại đi lên nắm cánh tay của cô ấy lần nữa, lần này thì ôm chặt hơn, tất cả những người ở chỗ này thấy thế thì đều chán nản cụp đuôi chạy. Đầu heo đi qua bên cạnh bọn họ nói thầm một câu:

“Chuyện gì xảy ra vậy.” Mặt của Tô Lộ đã sớm đen giống như khối than rồi, nếu không phải là Kiều Lệ Vũ che miệng của cô, giam cầm người của cô không cho cô động đậy, thì cô đã sớm liều mạng với Thư Yên rồi ——

“Yên nhi, đừng quậy nữa, chúng ta đi thôi!” Sớm biết sẽ là kết quả như vậy, thì nói gì Vô Song cũng sẽ không đi. Thư Yên không đi, tránh cánh tay của Vô Song, chai bia chỉ vào Kiều Lệ Vũ, trợn mắt kiêu ngạo hỏi:

“Kiều Lệ Vũ, ngày hôm nay, mẹ kiếp, anh hãy nói rõ ràng cho tôi biết, năm đó tại sao anh lại lừa gạt Vô Song đi khách sạn? Còn đưa cô ấy cho một người đàn ông khác?”

“Thư Yên ——” Vô Song điên cuồng gào thét với cô ấy, lời nói của Thư Yên không thể nghi ngờ là từng cây dao nhọn cắm vào trái tim của Vô Song, xé ra chỗ thối nát nhất trong lòng cô, là vết sẹo không muốn nhớ lại nhất, trong nháy mắt nước mắt của Vô Song như nụ hoa chớm nở rồi, cả người đều đang phát run, như đặt mình trong hầm băng, quá lạnh lẽo. Kiều Lệ Vũ ngẩn ngơ, anh vô cùng đau đớn nhìn Vô Song, chỉ thấy thân thể gầy yếu của cô lảo đảo muốn ngã, không phải như thế, anh không có lừa gạt cô, càng không có đưa cô cho bất kỳ người đàn ông nào, đẩy Tô Lộ ở trên người ra, anh đứng dậy cầm cánh tay của Vô Song, giải thích:

“Vô Song, anh không có lừa em, anh thật sự ở căn phòng đó chờ em, nhưng người tới không phải là em, ngày hôm sau anh mới biết người đó không phải là em, em phải tin tưởng anh.”

“Kiều Lệ Vũ, anh đủ rồi, tôi sẽ không tin tưởng anh nữa.” Vô Song dùng sức tránh ra khỏi tay của anh, mắt hồng đến mức như là thỏ.

“Vô Song.” Kiều Lệ Vũ cũng không buông tha, lại một lần nữa cầm cánh tay của cô,

“Vô Song, anh thật sự không có lừa em, em tin tưởng anh có được hay không.”

“Lấy tay bẩn của anh ra, tránh ra ——” Vô Song lại giùng giằng, nhưng lần này nói gì Kiều Lệ Vũ cũng không buông tay, mà hai cô gái ở bên cạnh, cũng là mắt to trừng mắt nhỏ nhìn đối phương, bộ dáng ra vẻ hãy đợi đấy.

“Kiều Lệ Vũ, khốn kiếp, anh buông tay ra.” Thư Yên ném chai rượu đi, vội đỡ lấy Vô Song, Tô Lộ cũng giúp một tay tách bọn họ ra, một lúc lâu mới tách được hai người ra.

“Lệ Vũ, đều đã là quá khứ rồi, anh làm gì giải thích với cô ấy nhiều như vậy.” Tô Lộ kéo cánh tay của anh bất mãn nói.

“Yên nhi, chúng ta đi.” Vô Song nắm tay Thư Yên, chỉ muốn mau rời khỏi chỗ thị phi này, cô xoay người, thì Kiều Lệ Vũ cũng đuổi theo, anh muốn giải thích rõ với cô,

“Vô Song......” Mở cửa, chỉ thấy ở ngoài cửa khuôn mặt tuấn tú của Đông Bác Hải đang lạnh lùng phẫn nộ, thân thể cao lớn cường tráng đứng thẳng giống như pho tượng thần giữ cửa, vẫn không nhúc nhích, sau khi thấy đôi mắt của Vô Song đỏ hồng, thì lông mày cương nghị của anh nhăn lại, môi mỏng hơi mở,

“Sao thế, ai bắt nạt em?”

“Vô Song, em nghe anh giải thích đi, năm đó thật sự anh không có bán em, anh cũng không biết lại xảy ra chuyện như vậy, chuyện này nhất định anh sẽ đi điều tra cho rõ, Vô Song em chờ anh.” Kiều Lệ Vũ vẫn không quan tâm đến Đông Bác Hải, lòng như lửa đốt giải thích với Vô Song. Đôi mắt sâu thẳm của Đông Bác Hải liếc nhìn anh ta, môi mỏng nâng lên một nụ cười lạnh,

“Muốn cô ấy chờ cậu cái gì?” Âm lượng của anh không cao, nhưng lại đủ khiến cho người ta kinh sợ, tóc gáy lạnh dựng thẳng.

“Tam, Tam Thiếu Gia.” Tô Lộ nắm tay Kiều Lệ Vũ thật chặt, ý bảo anh đừng nói nữa. Kiều Lệ Vũ liếc mắt nhìn Đông Tam Thiếu, không nói chuyện nữa, anh không nói lời nào cũng không phải là vì sợ anh ta, tại sao lại muốn anh nhắc lại cho anh ta nghe. Đôi mắt sâu của Đông Bác Hải càng âm u hơn, giống như một cái giếng đen, làm người ta không thể đoán được, anh đưa tay nâng càm dưới của Vô Song lên, hơi nghiêng thân hình cao lớn xuống, ‘ dịu dàng ’ cười nói:

“Em không có nói cho người khác biết, em là người phụ nữ của anh sao?”

“Em ——” Anh hôn lên môi của cô, dùng hành động bá đạo để tuyên cáo, cô là của anh. Vô Song kinh ngạc đến nỗi chưa kịp lấy lại tinh thần, thì anh đã buông môi của cô ra, nhẹ nhàng cười một tiếng,

“Kết thúc cuộc họp gặp mặt rồi nhỉ, anh thấy cũng có rất nhiều người đi ra, vậy chúng ta cũng đi thôi.” Vô Song còn chưa hiểu chuyện gì, thì cô đã bị dắt đi rồi, hai người con gái có chút háo sắc mà nhìn Đông Bác Hải, mắt bốc bong bóng, đẹp trai! Kiều Lệ Vũ lại lộ ra vẻ mặt đau thương, nắm chặt quả đấm, đưa mắt nhìn bọn họ rời đi, sau đó quay đầu nhìn về phía Thư Yên, anh muốn biết rõ chín năm trước, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì! *********************************************

“Ừ ~” Vừa lên xe, thì Đông Bác Hải hóa thân thành cầm thú, đè Vô Song ở chỗ ngồi phía sau, hôn hít điên cuồng, Vô Song hít thở không được mà kêu rên lên, nắm chặt áo sơ mi của anh, mà anh thì vẫn tiếp tục cướp đoạt, tay vươn vào trong T shirt của cô, xoa trơn mềm sau lưng cô.

“Ưm ~” tay nắm chặt quần áo anh, nện mấy cái vào ngực anh, anh mới buộc phải nhả ra, ôm lấy cô đang tức giận thở hổn hển ~~~

“Anh, sao anh lại đến, không phải là ngày mai mới trở về sao?” Vừa thở dốc, Vô Song vừa hỏi.

“Nhớ em mà, cho nên trở về trước một ngày.” Anh sẽ không nói cho cô biết, trong nhà có tiểu gián điệp.

“Vậy sao anh biết em ở chỗ này, còn biết là cuộc họp gặp mặt bạn học?” Vô Song rất nghi ngờ.

“Muốn điều tra em, còn không đơn giản?” Đông Bác Hải cũng che giấu rất cẩn thận!

“Anh phái người theo dõi hành tung của em?”

“Đừng nói khó nghe như vậy, cái gì mà theo dõi, là bảo vệ.”

“Còn không phải giống nhau sao, anh đang xâm phạm vào riêng tư của em.”

“Anh đều thấy hết rồi, làm sao em còn có cái gì riêng tư?” Anh cố ý vặn vẹo lời nói của cô, cúi đầu bật cười.

“Lưu manh.” Một bàn tay trắng hồng đánh vào ngực của anh giống như gãi ngứa, lại bị bàn tay to của anh cầm lấy, anh ngậm một ngón tay của cô vào trong miệng,

“Hắn cũng là bạn học cũ của em?”

“Không phải ——”

“Anh thấy cũng không giống, hắn ít nhất cũng lớn hơn em mười tuổi.”

“Người ta nào có già như anh nói vậy, anh ta chỉ lớn hơn em hai khoá thôi.”

“Mới lớn hơn em có hai khoá mà đã già như vậy, a, anh còn tưởng rằng em có luyến phụ tình kết (cuồng yêu cha).”

“Vậy ý của anh là bộ dáng anh cũng giống như cha em hả?” Vô Song vốn là muốn nói một câu thay Kiều Lệ Vũ, lại không lường được trong lời nói lại chứa nhiều mịt mờ. Đông Bác Hải ngẩn ra, chợt hai người sợ đều kịp phản ứng với lời này, Vô Song 囧 đỏ mặt, cô tuyệt đối không có ý thừa nhận mình thích anh, nhưng lại vì một từ yêu nên cứ như vậy mà cho rằng xong rồi, trong lòng hồi hộp, lấn người lên hôn cô lần nữa ——