Cực Hạn Săn Bắn

Chương 73: Phiên ngoại 5: Hai nhóc ác ma (2)




Hai anh em tụi nó theo hai người kia đến thành phố X, sau cùng tiến vào khu biệt thự phía Đông, mảnh khu vực nhỏ này xây ở trên núi, hai toà xây cùng một chỗ, phong cảnh rất tốt, càng hướng về phía trước gia phòng này càng cao, bọn họ ở giữa sườn núi dừng lại, hai đứa ngửa đầu hướng phía trước nhìn một chút, phía trên kia có một ngôi biệt thự của Father thân ái của bọn nó, toà biệt thự bên cạnh chính là Hiên Viên Ngạo ông chủ Dạ Mị. Đương nhiên, hiện giờ đêm đã khuya, bọn nó cái gì cũng không nhìn thấy.

“Các con tên gọi là gì?” Người phụ nữ kia thấy bọn nó không nói lời nào liền cúi người xuống nương đèn đường mỉm cười nhìn bọn nó, hai đứa nhóc này so với những đứa trẻ khác da tốt hơn, trắng nõn nhẵn nhụi, giống như bạch ngọc [1] thượng hạng, ngũ quan bọn nó vô cùng tinh xảo, mắt rất đẹp, con ngươi rất đen, lông mi cong dài, sau khi lớn lên còn không biết sẽ mê chết bao nhiêu người, bà càng xem càng là vui mừng, hận không thể đem tất cả thứ tốt đều nâng đến trước mặt bọn nó, “Các con ai là anh ai là em?”

“Con là anh,” Cẩn nhu thuận mở miệng, “Con là Cẩn, em ấy là em, gọi là Dục.”

Dục đứng ở một bên, nghe vậy khéo léo gật đầu.

Lúc này người đàn ông tây trang kia cũng từ trên xe đi xuống, cúi đầu nhìn bọn nó, hỏi, “Các con họ gì?” Tuy nói ông ta ở thành phố X có thế lực lớn, hắc bạch giới đều có liên quan đến, người bình thường không động được ông, nhưng vì để ngừa ngộ nhỡ vẫn là tra rõ cho tốt.

Loại vấn đề này … Hai anh em tụi nó dáng vẻ mờ mịt lắc đầu.

Người nọ sửng sốt, kinh ngạc hỏi, “Không biết?”

Hai đứa nó gật đầu, giọng trẻ con nói, “Không biết.”

Người nó liền tự lẩm bẩm, “Trên đời này thật là có người không biết mình họ gì a …”

Hai anh em tụi nó trong nháy mắt nhớ tới hai vị phụ huynh thật là nghiêm khắc của nhà bọn nó, vai nhất thời rũ xuống, làm bộ dạng đáng thương nói, “Đúng vậy …”

Người phụ nữ bên cạnh không nỡ nhìn, vội vàng tới an ủi, “Không sao, không sao, sau này theo chúng ta sống, thích gì muốn gì ta mua cho các con.”

Hai đứa lập tức nhu thuận gật đầu, Dục nghiêng đầu, ngây thơ hỏi, “Thực sự cái gì đều có thể sao?”

“Đương nhiên,” người phụ nữ nhìn nó dịu dàng, “Con nghĩ muốn cái gì?”

Ánh mắt Dục sáng lên, nói, “Muốn sí ngầu và bài Poker [2].”

Người phụ nữ ngẩn ra, “Sí ngầu? Bài Poker.”

“Đúng vậy,” Cẩn ở một bên gật đầu, giọng trẻ con tuyên bố, “Chúng con muốn làm thế hệ vua sòng bạc, dạng giống như trong phim ảnh diễn vậy.”

Người phụ nữ mới ngẩn ra, còn chưa có phản ứng gì chợt nghe người đàn ông bên cạnh nở nụ cười, “Vua sòng bạc cái gì, đó đều là gạt người, các con thấy qua sòng bạc chân chính chưa?”

Hai anh em tụi nó đồng loạt lắc đầu, sau đó nhìn ông ta đầy kính trọng, miệng đồng thanh hỏi, “Chú ơi, chú thấy qua chưa?”

“Đương nhiên thấy qua,” bị người dùng ánh mắt như thế nhìn ông nhất thời thoả mãn không gì sánh được, cúi đầu nhìn mắt hai đứa nhóc kia vẫn sáng trong suốt như trước, cười hỏi, “Thế nào, muốn đi sao? Chú thường đi vào trong đó chơi.”

Hai đứa lập tức gật đầu, bọn nó vốn chính là vì đi sòng bạc để mở mang kiến thức một chút mới nói như vậy, đáng tiếc người xung quanh vẫn không dẫn bọn nó đến loại địa phương đó, hiện giờ có cơ hội đương nhiên sẽ không bỏ qua, nhưng mà nếu là đi Dạ Mị thì càng tốt rồi.

Người phụ nữ kia lo âu khuyên, “Đừng mang con nít nhỏ như vậy đi vào trong đó.”

Người nọ xua tay, “Có tôi ở đó sợ cái gì, huống chi nếu như hai đứa kia thật sự có thiên phú nói không chừng tương lai còn có thể cho tôi sử dụng.”

Hai anh em tụi nó thấy người phụ nữ kia còn muốn khuyên, lập tức tiến lên một người lôi kéo ống quần người đàn ông kia, nói ngọt ngào, “Chú ơi, dẫn chúng con đi thôi.”

Người nọ gật đầu mà cười, “Đi, chú mang bọn con đi Dạ Mị, hiện giờ đang là nửa đêm, nơi đó chính là lúc náo nhiệt.”

Hai đứa trước mắt lập tức sáng ngời, thầm nghĩ trúng tim đen, nhưng còn không quên ngây thơ hỏi, “Dạ Mị là chỗ nào?”

Người nọ nở nụ cười, trong lòng cũng thả lỏng chút, thầm nghĩ ngay cả Dạ Mị chưa từng nghe qua, bọn nó cho dù có phụ huynh đoán chừng cũng không phải lăn lộn trong giới, bởi vì người lăn lộn trong giới dạy con thường dùng câu nói đầu tiên là: Nếu con không nghe lời ta liền đem con đưa vào thị trường Dạ Mị bán đi.

Đương nhiên, Dạ Mị cũng không phải là nơi người bình thường có thể đi vào, ông ta cũng là ở trong giới lăn lộn đã lâu đã có địa vị nhất định mới có tư cách đi vào, nghĩ tới đây khoé miệng của ông ta không khỏi nổi lên một nụ cười đắc ý, cúi đầu kiên nhẫn giải thích, “Là một nơi vô cùng tốt để chơi đùa, các con đi thì biết.”

Hai đứa gật đầu, “Được.”

Người phụ nữ kia vốn còn muốn tiếp tục khuyên, nhưng lại suy nghĩ lại một chút hai đứa nhóc này mới vừa theo bà, vẫn là thuận theo ý nguyện của bọn nó cho thoả đáng, mấy người họ liền một lần nữa ngồi lên xe, hướng Dạ Mị đi.

Hai anh em tụi nó tuy rằng cùng Hiên Viên Ngạo ông chủ Dạ Mị đã quen thuộc, nhưng Dạ Mị là chưa từng đi lần nào, mỗi lần đi cũng đều là nhà hàng ăn một bữa cơm hoặc trực tiếp vào phòng khách quý, mọi thứ bên ngoài cũng không biết, càng miễn bàn có thể chơi đùa thật tốt, bởi vậy lần nay hai đứa đều rất hưng phấn, trái lại tính tình trẻ con phù hợp với tuổi tác.

Bọn họ theo người đàn ông kia vào thang máy, đi qua hàng lang thật dài, hướng đi về phía sòng bạc.

“Cẩn, Father nói có đúng hay không chính là chỗ này?” Dục cúi đầu nhỏ giọng hỏi.

Cẩn gật đầu, “Anh nhớ kỹ ông ấy nói qua ông ấy cùng Daddy lần đầu tiên gặp chính là ở hàng làng sòng bạc Dạ Mị, hẳn không sai.”

“Oh, thì ra chính là chỗ này a …” Dục xúc động, tiếp đó hai đứa một bộ dạng cung kính nhìn hai bên tường, trong đầu tưởng tượng ra tình cảnh Father thân ái của bọn nó dùng sức đem Daddy của bọn nó chặn lại trên tường, ánh sáng trong mắt tràn đầy sùng bái. [=.=’]

Người đàn ông kia cúi đầu thấy, cực kỳ tự giác đem sùng bái trong mắt bọn nó gán lên trên đầu của mình, lòng hư vinh nhất thời chiếm được thoả mãn. Mấy người bọn họ rất nhanh đi vào sòng bạc, hai anh em tụi nó nhìn sòng bạc thật lớn mà xa hoa trước mắt lập tức sùng bái há to miệng.

Cẩn nói, “Wow, Dạ Mị quả thật chính là xuất sắc.”

Dục gật đầu, “Đúng, rất giỏi a.”

Người đàn ông kia đổi thẻ đánh bạc nhét cho bọn nó mỗi người một ít, sau đó đem số dư lại đều giao cho người phụ nữ, nói, “Tôi ở bên kia thấy được người quen, đi chào hỏi, cô mang theo bọn nó chơi, có chuyện gì thì gọi số của tôi.”

Người phụ nữ kia gật đầu, cười lôi kéo bọn nó hướng bên trong đi, hỏi, “Muốn chơi cái gì?”

Đây đúng là lần đầu tiên bọn nó tới sòng bạc, cái gì cũng không hiểu, mở to hai mắt thật to nhìn bà, một bộ dáng điệu không hiểu gì.

Người phụ nữ lại cười, tính tình tốt nói, “Không sao ta dạy cho các con, đi.” Bà nói liền dẫn bọn nó đến trước một cái bàn, để cho đôi song sinh chia ra ngồi ở hai bên bà, nhìn bà chơi trước, một bên chơi một bên kiên nhẫn giải thích cho bọn nó, thực ra bà cũng biết hai đứa nhóc này còn quá nhỏ, nói đối với bọn nó đoán chừng bọn nó cũng là không biết, nhưng bà vẫn là lòng gửi vận may, nghĩ thầm nếu đúng thật là có thiên phú tương lai có thể giúp tới người kia với bà mà nói cũng là tốt, liền tận trách chỉ dạy, người xung quanh sớm bị hai đứa nhóc này hấp dẫn, thấy thế cũng đứng lại ở bên cạnh bọn họ không quấy nhiễu sòng bạc mà còn dưới tình huống hỗ trợ giải thích.

Hai đứa đều là loại hình cực kỳ thông minh lanh lợi, chỉ nhìn vài ván cờ liền nắm giữ cơ bản đại khái, hơn nữa những người bên cạnh này giải thích không khác biệt nhau lắm. Vì vậy Cẩn đề nghị muốn chơi một ván, trên bàn đánh bạc những người khác nhìn buồn cười, tính tình tốt nhẫn nại cùng chơi với nó, ai ngờ lại bị nó thắng, mọi người nhất thời quy cho vận may nó tốt, sau đó lại chơi vài ván, cũng đều thắng, bọn họ liền mắt choáng váng, không thể tin nhìn nó, thầm nghĩ lẽ nào đứa trẻ này là thiên tài?

Cẩn không quan tâm ánh mắt của bọn họ, thấy mình hiểu rõ không khác biệt liền đi nhìn Dục, Dục liền tiếp nhận, kết quả cũng giống nó, người phụ nữ thiếu chút nữa kích động từ trên ghế nhảy dựng lên, bà không thể tin nhìn đống đồng xu trước mặt, thầm nghĩ hai đứa nhóc này thật sự có thiên phú phải không?

Hai đứa đương nhiên không để ý tới phản ứng của bà, đưa tay đi kéo tay áo bà, giọng trẻ con nói, “Dì ơi, chúng con không chơi cái này, đi nơi khác đi.”

Người phụ nữ kia bị kéo hoàn hồn, ai ai trả lời, vừa đi vừa nói chuyện, “Các con sau này liền sinh sống cùng ta, phải ta là mẹ biết không?”

Hai đứa liếc mắt nhìn nhau, thầm nghĩ dù sau bọn họ cũng không có người mẹ gì đó, liền gật đầu cùng gọi, “Mẹ.”

Người phụ nữ lại là một trận kích động, mang theo bọn nó đi một bàn khác, tiếp tục dạy dỗ từ nền tảng, bọn người trên bàn trước vì không tin tà ma cũng theo sang đây, muốn nhìn một chút hai đứa nhóc này rốt cuộc là có phải là thiên tài hay không, kết quả không hề lo lắng cũng giống như lúc trước, mọi người càng thêm ngạc nhiên, đến cuối cùng trong tay bọn nó đồng xu càng ngày càng nhiều, đoàn người sau lưng cũng càng ngày càng mở rộng, hai anh em tụi nó liếc nhau, cùng mượn cớ chơi mệt không muốn chơi nữa, muốn hôm khác chơi tiếp, người phụ nữ đương nhiên cái gì đều tuỳ bọn nó, mọi người vây quanh nhìn một hồi, hỏi bọn nó lúc nào trở lại thì cũng giải tán.

Hai anh em tụi nó thở ra một hơi, nói đùa, nếu như lại tiếp tục chơi tiếp nói không chừng sau cùng đem Hiên Viên Ngạo dẫn tới, đến lúc đó bọn nó liền triệt để đừng nghĩ chơi. Người phụ nữ đồng xu trên mâm mới tăng lên, vẫn đang có chút không dám tin tưởng, bà nhìn hai đứa nhóc khéo léo trước mắt, thầm nghĩ hôm nay bản thân thật sự là nhặt được báu vật. Dù sao chẳng qua bà không thể canh giữ ở bên cạnh bọn nó, bởi vì là người thì có ba gấp*. [ gấp đi tiểu, gấp đi cầu và gấp xì hơi:v]

Bà đưa bọn nó vào phòng coffee bên trong sòng bạc, để cho bọn nó ngối xuống ở trên ghế, mua cho bọn nó mỗi người một ly nước chanh, nghìn dặn dò vạn thăm hỏi nhất định phải ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ bà, dù sao hai đứa nhóc này mới vừa rồi hấp dẫn quá nhiều người, bà không xác định được có người hay không đánh chủ ý lên bọn nó, bà giao phó xong lại cho tiền boa người phục vụ để cho gã ta giúp trong nom, lúc này mới vào bên trong toilet.

Hai anh em tụi nó còn chưa có chơi đủ, đương nhiên sẽ nghe lời ở chỗ này chờ, mà đúng lúc này cằm bọn nó bị người nhéo, người đó mang mủ lưỡi trai, cúi đầu từ trên cao nhìn bọn nó, không thể tin nói, “Thật đúng là hai thằng quỷ nhỏ các em a.”

Hai đừa nhìn người trước mặt, người này cũng là trẻ con, khoảng mười tuổi, lớn lên cũng là vô cùng đáng yêu, nhưng mà trong đáng yêu lại tăng thêm một phần đẹp trai, đứa nhóc này dĩ nhiên chính là người thừa kế duy nhất sau này của tập đoàn súng ống đạn dược và tổ chức Hắc Vũ, Trác Niệm.

Bọn nó lập tức nở nụ cười, “Anh Trác Niệm, anh tại sao lại ở chỗ này?” Bọn nó còn nhớ chú Trác Viêm giống như người phụ trách hướng toàn bộ bên ngoài với những trường hợp đánh chủ ý, không được cho Trác Niệm bất cứ loại thẻ hội viện thẻ khách quý gì đó, bởi vậy đứa nhóc này nếu là muốn đi đâu chơi phải tự nghĩ biện pháp đi trà trộn vào.

Trác Niệm ngồi xuống ghế bên cạnh bọn nó, không khách sáo cầm lấy nước chanh trước mặt bọn nó uống một hớp lớn, cười nói, “Khu Dạ Mị này vẫn không làm khó được anh, ngược lại là các em, anh vừa nhìn thấy bên cạnh các em có một người phụ nữ, bà ta là ai a?”

Cẩn nói, “Bà ấy là mẹ của chúng em.”

Dục gật đầu, bỏ thêm một câu, “Là bà ta bảo chúng em gọi như vậy.”

Khoé miệng Trác Niệm giật một cái, “Các em nói thẳng là bị lừa có phải hơn không?”

Hai người đồng thời cùng gật đầu, “Đúng vậy, bị lừa.”

Trác Niệm mỉm cười nhìn bọn nó, “Hơn nữa còn là cố ý bị lừa đi?”

Hai đứa tiếp tục gật đầu, còn chưa mở miệng người phụ nữ kia liền đã trở về, bà kinh ngạc nhìn Trác Niệm, cố gắng dịu dàng hết mức hỏi, “Cậu bạn nhỏ, ba mẹ con đâu?”

Trác Niệm nâng lên nụ cười đẹp mắt, chỉ vào ngoài cửa sổ sát đất sóng bạc, ngoan ngoãn đáp, “Còn ở bên ngoài chơi, bọn họ đem con đưa vào đây chờ bọn họ, con thấy hai em trai này thì sang đây cùng bọn họ chơi.”

Cẩn lập tức gật đầu, “Đúng vậy, ba mẹ của anh trai vừa rồi cũng ở đây.”

Dục cũng phụ hoạ, “Anh trai là người tốt.”

Bọn nó đương nhiên phải xuôi theo, không thì người phụ nữ này nếu như hiểu lầm Trác Niệm mưu đồ gây rối nói lời khó nghe gì đó chọc giận nhóc kia, cuối cùng xui xẻo chính là bọn nó, bọn nó thì hiểu rõ Trác Niệm, chỉnh người chưa bao giờ thông qua tay của mình, đem người chỉnh chết cũng không ai biết là nhóc đó làm, bọn nó bây giờ còn dùng người phụ nữ này, đương nhiên không thể để cho nhóc đó làm thịt.

Quả nhiên người phụ nữ kia nghe bọn nó vừa nói đương nhiên cũng liền buông lỏng cảnh giác, cùng nhóc hàn huyên vài câu liền lôi kéo bọn nó đi, tiếp đó ở sòng bạc tìm được người đàn ông kia liền cùng nhau rời khỏi, người phụ nữ dọc theo đường đi đem chuyện vừa rồi đối với người đàn ông kia nói một lần, người đàn ông kia cũng là cả kinh, ánh mắt nhìn hai đứa cũng thay đổi, mang theo điểm tính toán và như có điều suy nghĩ.

Mà giờ lúc này xa tổng bộ Phùng Ma ở thành phố S, Tống Triết đứng dậy nhận một cú điện thoại, sau khi để xuống lại cởi quần áo trở lại trên giường, đem Tả Xuyên Trạch dụi vào trong lòng, cảm giác da thịt dính nhau khiến y cảm thấy vô cùng thoải mái.

Lúc y đứng dậy thì Tả Xuyên Trạch liền tỉnh, thấy y trở về liền hỏi, “Bọn nó ở đâu?”

Tống Triết ở trên môi hắn hôn một cái, cười nói, “Ở sòng bạc Dạ Mị.”

Tả Xuyên Trạch ngẩn ra, kinh ngạc nhìn y, ý cười nơi khoé miệng của Tống Triết rất sung sướng, “Bọn nó ở nói đó học tập một chút, đều tự chơi vài ván bài, thắng tổng cộng hai mươi ba ván, hai đứa nhóc này thực sự là có năng lực náo loạn,” y nâng lên một lọn tóc của hắn thả ở trong tay thưởng thức, tiếp tục nói, “Bọn nó hiện giờ đi theo bên cạnh một đôi tình nhân là bang chủ bang phái lớn nhất ở phía đông thành phố X, tạm thời không gặp nguy hiểm.”

“Khu đông thành phố X?” Tả Xuyên Trạch nhất thời nhướng mi.

Tống Triết ừ một tiếng, cười nói, “Trên khu vực đó có một bang phái bởi vì một bộ y phục bị em bứng trong một đêm, bang phái đấy mới mượn cơ hội lớn mạnh, anh thật hoài nghi em có đúng hay không cùng khu vực kia xung khắc.”

Tả Xuyên Trạch không để ý tới lời của y, lười biếng lật cả người, chuẩn bị ngủ tiếp. Tống Triết cũng không có hỏi hắn lúc nào đi thành phố X, mà là hài lòng hưởng thụ thế giới hai người khó có được, ôm hắn cũng đi theo ngủ thật say.

——

[1] Bạch ngọc:

g1

[2] Bài Poker:

6a00d8341c858253ef00e54f6a52458833-640wi

———