Cực Hạn

Chương 96: Không thể nói




Nhưng, tuy trong lòng Diệp Hiểu Hạ có một chút khó chịu như vậy, nhưng cô vẫn bị dao động, như vậy sau này ít nhất cô có nguồn thu vào ổn định, nếu cô nỗ lực một chút, nhất định có thể trả xong nợ nần rất nhanh. Vì thế, cô hàm hàm hồ hồ đồng ý: "Tôi chưa từng làm chuyện quan trọng như vậy, tôi sẽ tận lực."

Tuy rằng Không Đồng cũng không có được câu trả lời vô cùng xác thực của Diệp Hiểu Hạ, nhưng, kết quả này vẫn khiến anh tương đối vừa lòng. Dù sao Danh Môn và Diệp Hiểu Hạ cũng không có nhiều ràng buộc, cô có điều giữ lại cũng là bình thường, chỉ cần sau này trên các phương diện thiên vị cho cô một chút, cũng không cần buồn rầu vì giữ không được một vị Luyện Dược Sư như vậy.

Trải qua một phen hàn huyên như vậy, Diệp Hiểu Hạ cũng không muốn tiếp tục ở lâu dưới tình huống như vậy, cô lấy cớ còn có chuyện cáo biệt với Không Đồng. Không Đồng cũng không giữ cô, bảo Phầm Hồng tiễn cô. Lúc đi đến hàng hiên lầu 4 khẩu, trước mắt cô sáng ngời, thấy một người vô cùng quen thuộc – Túy Lí Thiêu Đăng.

Cảm giác tha hương ngộ bạn cố tri lập tức nảy lên trong lòng, cô cũng không nghĩ nhiều, lập tức vẫy tay chào với Túy Lí Thiêu Đăng : "Thiêu Đăng! Thật lâu không thấy..." Nhưng nói chưa được gì, tươi cười cứng lại trên mặt cô.

Túy Lí Thiêu Đăng phảng phất căn bản không biết cô, ngay cả mắt cũng không chuyển động, đi qua sát bên người cô, khiến nhiệt liệt tiếp đón của Diệp Hiểu Hạ cứ như vậy, chỉ còn lại tràn trề thất vọng. Cô xoay người nhìn Túy Lí Thiêu Đăng, anh đi theo một của cao tầng Danh Môn đi đến chỗ Không Đồng.

Mà Không Đồng xa xa đang lẳng lặng nhìn bọn họ, bên môi anh ta mang theo tươi cười, khóe mắt cũng cong cong, nhưng, Diệp Hiểu Hạ lại cảm thấy lưng mình phát lạnh.

"Cô biết Túy Lí Thiêu Đăng?" Phẩm Hồng luôn luôn ở phía sau Diệp Hiểu Hạ, lại đánh vỡ yên tĩnh, đi đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng hỏi.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên mặt Phẩm Hồng có biểu cảm quái dị, tựa tiếu phi tiếu, làm cho người ta cảm thấy không yên ổn. Diệp Hiểu Hạ nhìn vẻ mặt của anh ta một hồi, bỗng nhiên nhớ tới Túy Lí Thiêu Đăng từng nhờ mình một chuyện. Tuy cô thật không hiểu vì sao Túy Lí Thiêu Đăng lại ở nơi này, vì sao làm như không thấy cô, nhưng vẫn làm theo lời của anh mà lắc đầu: "Không, tôi không biết anh ta."

"Nhưng, cô chào hỏi với anh ta." Hiển nhiên Phẩm Hồng không tin lời Diệp Hiểu Hạ nói .

Diệp Hiểu Hạ dừng một chút, lập tức nghĩ ra một lý do, cô trưng ra khuôn mặt tươi cười xán lạn: "Anh, anh không phải nhân vật chính CG của phía chính phủ sao? Đó là đại hồng nhân mà, sao có thể không biết chứ?" Nói xong cô lại xoay người, đi xuống dưới lầu, vừa đi vừa thở dài: "Thấy danh nhân như vậy tự nhiên phải chào hỏi, chỉ không nghĩ tới người ta không quan tâm."

Phẩm Hồng đi theo phía sau Diệp Hiểu Hạ, ánh mắt tối lại, qua thật lâu, mới cong khóe môi, lộ ra một chút trào phúng nhàn nhạt: " Phải không."

Đi tới dưới lầu, hai người liền chắp tay cáo biệt. Thực ra Diệp Hiểu Hạ cũng không biết lúc này phải đi đâu, cho nên, cô cứ như vậy du đãng đi trên đường cái, một hồi lâu mới nhớ mình phải đi kho hàng cất đồ của mình và tiểu Ngũ.

Nhưng còn chưa đi đến kho hàng, đã nghe thấy phía sau có người kêu tên của cô: "Diệp Hiểu Hạ, chờ một chút." Cô quay đầu nhìn, chỉ thấy một thương khách ăn mặc vô cùng xuất chúng, đang chạy về phía cô, vừa chạy vừa kêu cô.

Nhìn thương khách cấp bậc và trang bị đều không kém này, trong đầu Diệp Hiểu Hạ phiên giang đảo hải nghĩ, cô có biết người này sao?

"Chào cô!" Thương khách này đứng trước mặt Diệp Hiểu Hạ mặt không đỏ hơi thở không gấp, xem ra sự chịu đựng rất tốt.

"Chào anh." Bị người xa lạ bắt chuyện, khó tránh khỏi làm cho nội tâm người ta lo sợ, huống chi, người đàn ông xa lạ này còn có thể kêu tên của cô, cái này càng làm cho Diệp Hiểu Hạ bất an. Cô bất động thanh sắc đánh giá thương khách này một phen mới cẩn thận hỏi: "Chúng ta có quen không nhỉ ?"

"Ha, là tôi sơ ý, tôi cư nhiên quên giới thiệu mình." Thương khách kia ôm quyền với Diệp Hiểu Hạ: "Tôi tên Liễu Du Trần, là người của công hội Sát, tôi vẫn luôn tìm cô."

"Sao anh biết tôi là Diệp Hiểu Hạ?" Cô nhíu nhíu mày: "Là Tố?"

"A? Tiểu tử Tố kia thật sự từng gặp cô? Nó cư nhiên cái gì cũng không nói." Liễu Du Trần cười cười cũng không nói đề tài khác, trực tiếp nói ra mục đích minh tới nơi này: "Việc này chậm rãi nói sau, giờ tôi đại biểu Vân Ẩn đến, thận trọng mời cô đến làm khách ."

"Làm khách?" Không hiểu sau da đầu Diệp Hiểu Hạ run lên, đầu tiên là Không Đồng, giờ lại là Vân Ẩn, sao cô lại cuốn vào giữa hai công hội này ? "Tìm tôi làm gì?"

"Đi rồi cô sẽ biết." Liễu Du Trần căn bản không cho Diệp Hiểu Hạ lý do cự tuyệt, sang sảng cười, lôi cánh tay Diệp Hiểu Hạ đi tới trong thành đế đô. Anh cũng không quản Diệp Hiểu Hạ có phải tình nguyện không, cũng không quản Diệp Hiểu Hạ có muốn kháng nghị không, chỉ là cười rồi tự quyết định: "Vốn Vân Ẩn muốn đích thân tới gặp cô, nhưng, buổi chiều người kia vì thêm BUFF cho những người đánh quái, dùng một viên dược đòi mạng, rớt ba mươi cấp, giờ đang suy yếu."

Tốc độ Liễu Du Trần nói chuyện rất nhanh, giọng điệu càng là cười không ngừng, khiến Diệp Hiểu Hạ mở miệng vài lần cũng không thể đánh gãy anh, cuối cùng đành phải im lặng mặc cho anh kéo mình đi vào trong đế đô. Ở trong này có một con sông Thanh Triệt phân cách đế đô thành hai nửa, sông cũng không rộng lắm, nhưng hai bờ sông là Đào Hồng liễu lục, giăng đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng. Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy ánh mắt không đủ dùng, nơi này so với chỗ khác thì đúng là ngưng tụ cảnh đẹp Trung Quốc, phồn Hoa giữa phồn hoa.

Ở trên sông có không ít tiểu thuyền tam bản, trên thuyền tam bản có NPC chống thuyền, có mấy người chơi ngồi trên thuyền thả đèn ước nguyện, càng khiến trên trời dưới đất xinh đẹp một mảnh. Có một thuyền hoa hai tầng vô cùng hoa lệ chậm rãi chuyển động giữa một mảnh tiểu thuyền tam bản, khiến người ta nhịn không được thở dài thuyền hoa hoa lệ và đại khí.

Liễu Du Trần kéo Diệp Hiểu Hạ đứng trên bờ sông, rất xa đã nghe thấy từ kia mạn thuyền truyền đến tiếng đàn du dương mà cổ xưa. Tuy Diệp Hiểu Hạ chưa từng nghe qua làn điệu này, nhưng hình như cô cũng có thể đoán được là ai đàn.

Lên thuyền, vào phòng, quả nhiên trong khoang thuyền dùng gỗ lim làm thành kia ngồi một người. Anh mặc áo bào trắng tóc dài, khẽ vuốt cầm huyền. Trong bóng đêm phồn hoa như vậy, anh thanh nhã xuất trần có vẻ không hợp, nhưng lại đáng chết hài hòa.

Người này, trừ Vân Ẩn còn có thể là ai.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Hiểu Hạ mỉm cười, khóe môi mang theo một tia làm cho lòng người ta bình khí và lo lắng, giống như ánh mặt trời ấm áp nhất trong ngày xuân. Nhìn tươi cười của anh, Diệp Hiểu Hạ bắt đầu hơi hiểu ra, người như vậy làm có thể trở thành hội trưởng công hội lớn nhất bản đồ Trung Quốc, tuy anh bình dị gần gũi như vậy, tuy anh ôn nhuận như ngọc như vậy, nhưng trên người anh có một loại khí thế vương giả khiến người ta không thể không thần phục.

Tuy Vân Ẩn không có hình thức xã giao như Không Đồng, nhưng lễ tiết quy củ cũng không thiếu. Anh mời Diệp Hiểu Hạ ngồi xuống, lại để người đưa lên điểm tâm nhỏ tinh mỹ. Không chỉ có thế, thậm chí anh tự tay rót một ly trà nhỏ đưa cho Diệp Hiểu Hạ ngồi xuống đất đối diện mình.

So với Không Đồng kính rượu, ly trà này của Vân Ẩn càng có phân lượng, Diệp Hiểu Hạ thậm chí hơi hơi đứng dậy tiếp nhận trà của anh, mới ngồi xuống.

"Đã mời cô đến vậy, tôi cũng không vòng quanh, sẽ nói thẳng ." Vân Ẩn mở miệng cũng không hàn huyên cái gì, trực tiếp thuyết minh ý đồ của mình: "Không biết cô có thể nói cho tôi biết, vì sao trong thời gian ngắn như vậy cô từ dược sư cao cấp vọt tới dược sư đại tông sư ?"

Hiển nhiên, trước khi Vân Ẩn gặp Diệp Hiểu Hạ đã điều tra cô rõ ràng, thậm chí biết từ kỹ năng cấp bậc lúc đầu của cô, có thể thấy được người này nhất định là người cực kỳ ổn trọng.

"Thật có lỗi, chuyện này không thể lộ ra." Đã Vân Ẩn nói được chân thành, Diệp Hiểu Hạ cũng vô cùng chân thành đáp lại anh.

Tuy Vân Ẩn hơi hơi thất vọng, nhưng cũng không để ý. Anh gật gật đầu: "Là tôi đường đột, loại chuyện này vốn là việc giấu kín, tôi vốn không nên hỏi." Anh thông tình đạt lý như vậy, lại khiến Diệp Hiểu Hạ băn khoăn, đành phải bưng trà lên nhấp một ngụm.

Vân Ẩn lại nói: "Tôi có một vấn đề bỗng nhiên rất muốn biết, không biết cô có thể trả lời thực không."

"Chỉ cần tôi có thể nói, tôi sẽ không giấu diếm."

"Huyết Trệ hoàn và Mông Hãn dược kia có phải cô luyện chế không ?" Tuy Vân Ẩn nghi vấn, nhưng theo vẻ mặt của anh không khó nhìn ra, thực ra anh đã nắm chắc chuyện này .

Diệp Hiểu Hạ cũng không giấu diếm, gật gật đầu: "Quả thật là tôi luyện ."

Vân Ẩn nghe thấy đáp án này mới phảng phất cảm thấy như một tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, thở ra một hơi thật dài, mỉm cười: "Xem ra tôi vẫn không đoán sai. Tuy lần trước mời cô chỉ là vì đã đại khái đoán được việc này là cô làm, nhưng, thẳng đến hôm nay nghe chính miệng cô thừa nhận, trong lòng mới tính yên ổn." Anh nói xong thì lắc đầu cười yếu ớt, đại khái là vì ban ngày khi công thành chiến ăn viên thuốc cương cường kia, lúc này dưới ánh đèn, anh có vẻ có vài phần suy yếu.

"Sát không thiếu Luyện Dược Sư, mặc dù có tài liệu công hội miễn phí cung cấp nuôi dưỡng bọn họ luyện cấp, nhưng, đến bây giờ cũng không có một người đến cấp đại sư. Tuy tôi tự nhận mình là người tâm cao khí ngạo, nhưng lúc này, tôi không thể không thừa nhận, tôi thật sự là vô cùng hâm mộ hội trưởng Không Đồng, vậy mà ở trong Danh Môn có nhân vật tàng long ngọa hổ như cô." Vân Ẩn vẫn nói ôn hòa như vậy, anh khẽ mỉm cười, rồi lại thở dài, mỗi một chỗ đều không chê vào đâu được.

Nhưng, Diệp Hiểu Hạ lại không nhịn được nhíu mày. Cô chỉ thao tác trò chơi, không có nghĩa là cô là ngu ngốc. Cô rũ mi mắt xuống, nhìn ly trà xanh trước mặt, khóe môi nhếch lên độ cong đạm mạc.

Trách không được Vân Ẩn này có thể trở thành hội trưởng đệ nhất công hội, luận tâm kế này, Không Đồng căn bản không phải đối thủ của anh. Một phen lời nói vừa rồi, tuy từng câu đều là lộ ra hâm mộ khó được và hơi hơi thở dài, nhưng, Diệp Hiểu Hạ vẫn sâu sắc nhận ra trong giọng nói anh: giữa kia mây mưa thất thường châm ngòi.

Vì thế cô ngẩng đầu, không tính toán tiếp tục vòng quanh với Vân Ẩn. Cô phải biết mục đích thật sự của anh ta.

"Vân Ẩn hội trưởng, không biết anh tìm tôi cuối cùng là vì cái gì ?"