Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 104-105: 104: Nói Chuyện Riêng - 105: Mời Khách Ăn Cơm




104: Nói Chuyện Riêng


“Anh nói gì? Anh là bạn trai của Tô Bảo Nhi?” Sắc mặt Lâm Thiên trầm xuống.

“Đúng thế Lâm Thiên, hiện tại anh ta chính là bạn trai của tôi, anh có thể hoàn toàn tuyệt vọng được rồi.” Tô Bảo Nhi đứng ra nói.

“Tô Bảo Nhi, cô có lầm hay không, chẳng phải cô rất ghét anh ta à, cô thế mà lại để anh ta làm bạn trai của cô?
Cô làm như thế, chẳng lẽ là vì giận tôi?” Lâm Thiên cau mày nói.

Theo như Lâm Thiên suy đoán, Tô Bảo Nhi đột nhiên ở bên anh Giang Người mà cô ấy chán ghét nhất, 80% là vì làm cho anh xem, là vì giận anh.

“Đây là việc của tôi, không liên quan gì đến đến ai cả, liên quan gì đến anh chứ?" Tô Bảo Nhi nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ.

“Đúng đây, liên quan gì đến cậu?” Anh Giang cũng phụ họa theo.

Dừng một lúc, anh Giang lại cười nhạo.

“Ngược lại là cậu đấy, cậu đã bị Tô Bảo Nhi đá bay, còn chạy đến nơi này, làm sao cậu lại không biết xấu hổ như thế, chẳng lẽ cậu không biết, cậu chỉ là một thằng nhà nghèo, không xứng với Tô Bảo Nhi à?” “Anh Giang, anh có biết không, người dám nói chuyện với tôi như thế, đều không có kết cục tốt” Trong mắt Lâm Thiên lóe lên sự lạnh lẽo.

Cha của Tô Bảo Nhi – Tổng giám đốc Tô cũng đứng ra quát lớn.

“Tô Bảo Nhi, con đừng quậy nữa.

Tổng giám đốc Tô vắt hết óc nghĩ cách, chính là muốn tác hợp Tô Bảo Nhi và Lâm Thiên, kết quả Tô Bảo Nhi lại làm ra chuyện này, tổng giám đốc Tô đương nhiên tức giận.

Đừng nhìn gia đình anh Giang có tiền, nhưng trong mắt tổng giám đốc Tô, ông ta lại xem thường anh Giang này, bởi vì tổng giá trị tài sản trong nhà anh ta không khác nhà ông ta là mấy, tổng giám đốc Tô muốn tìm một người con rể có gia thế hơn nhà anh ta.

“Bác Tô, Tô Bảo Nhi rời khỏi một tên nhà nghèo như thế, bác nên vui mới đúng, loại người nghèo như cậu ta, căn bản không có khả năng đem lại hạnh phúc cho Tô Bảo Nhi” Anh Giang nói với tổng giám đốc Tô.

“Mẹ kiếp, cậu thì biết cái quái gì!” Tổng giám đốc Tôi hung dữ nói.

Lâm Thiên cắt ngang lời của tổng giám đốc Tô: Tổng giám đốc Tô, đây là ân oán giữa tôi và anh Giang, chuyện này giao cho tôi xử lý.

Tổng giám đốc Tô nghe thấy vậy, lúc này mới không nói tiếp.


Tổng giám đốc Tô biết được thân phận thật sự của Lâm Thiên, ông ta hiểu được, nếu như Lâm Thiên muốn đối phó với anh Giang này, đó là chuyện dễ như trở bàn tay, cho nên ông ta không nói thêm gì nữa.

Chỉ là trong lòng tổng giám đốc Tô nghĩ thầm, anh Giang này thật đúng là không biết tự lượng sức mình, thể mà lại giảm khiêu chiến với chủ tịch Lâm, đây thật đúng là tìm đường chết, thậm có khả năng hại cho cha anh ta thế thảm.

Lâm Thiên nhìn về phía Tô Bảo Nhi.

“Tô Bảo Nhi, hôm nay tôi đến thăm cô, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?” Lâm Thiên chân thành nói.

Ánh mắt Tô Bảo Nhi hơi do dự, ngay sau đó, Tô Bảo
Nhi dùng giọng điệu kiên định nói.

“Giữa hai chúng ta không có chuyện gì để nói.

Lúc này, anh Giang trực tiếp đứng ở trước mặt Tô Bảo Nhi, lớn lối nói.

“Ranh con, muốn nói chuyện với bạn gái của tôi ư? Chỉ sợ cậu phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không đã, hiểu không?”
Trên mặt anh Giang đều là phách lối, đắc ý, không chút nào che giấu, giống như anh ta đang khoe khoang với Lâm Thiên, khoe khoang anh ta thành công cướp được Tô Bảo Nhi.

Nhìn dáng vẻ của anh Giang trước mặt, sắc mặt của Lâm Thiên càng âm trầm, thậm chí trong mắt đã dấy lên lửa giận không cách nào ngăn chặn.

Trước đó anh Giang này viết bài trên diễn đàn trường để bôi nhọ anh, Lâm Thiên còn có thể nhịn.

Nhưng Lâm Thiên và Tô Bảo Nhi đã xảy ra quan hệ.

Lâm Thiên đương nhiên coi Tô Bảo Nhi thành người phụ nữ của mình.

Dám động vào người phụ nữ của anh, đây tuyệt đối là cấm kị của Lâm Thiên, đây tuyệt đối là việc không thể tha thú.

“Nếu đã như thế, tôi và anh nói chuyện riêng, được chứ?" Ánh mắt Lâm Thiên nhìn chằm chằm anh Giang.

“Được, tôi cũng muốn nói với cậu mấy câu” Anh Giang vừa cười vừa nói, dáng vẻ xem thường.

Ngay sau đó, hai người trực tiếp đi ra khỏi biệt thự, đi đến chỗ hẻo lánh ngoài cửa.

“Muốn nói gì với tôi, nói nhanh lên.” Anh Giang khoanh tay trước ngực, vẻ mặt xem thường.

Dù sao ở trong mắt anh Giang, Lâm Thiên chỉ là một kẻ nghèo không tiền, anh ta đương nhiên không coi Lâm Thiên ra gì.

“Bài viết bịa đặt, cố tình hủy hoại danh dự tôi ở trên diễn đàn là do anh viết?” Lâm Thiên lạnh lùng nói.

“Cái gì gọi là bịa đặt? Tôi chỉ vạch trần bộ mặt thật sự của cậu mà thôi, muốn giả danh lừa bịp à, muốn giả bộ làm cậu chủ nhà giàu để cho người khác sùng bái, tung hô ư? Cậu nằm mơ đi!” Giang Vũ đắc ý nói.

“Chuyện này tôi có thể dễ dàng tha thứ cho anh, nhưng chuyện của Tô Bảo Nhi thì xin lỗi nhé, sự khoan dung của tôi là không.

Tôi cho anh một cơ hội, anh ngoan ngoãn rời khỏi Tô Bảo Nhi, như vậy anh còn có một đường sống”
Giọng điệu của Lâm Thiên lạnh lùng như cũ.

“Cái gì? Bảo tôi ngoan ngoãn rời khỏi Tô Bảo Nhi? Cậu ra lệnh cho tôi đấy à? Cậu là cái thá gì chứ? Cậu có tư cách gì?” Anh Giang ngạo nghễ nói.

“Dựa vào tôi là chủ tịch chi nhánh tập đoàn Tỉnh Xuyên ở thành phố Bảo Thạnh này, đủ chưa?”
Lâm Thiên lạnh lẽo nói.

“Cậu nói gì? Cậu nói cậu là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ư? Phụt! Ha ha ha.

Anh Giang trực tiếp cười nhạo.

“Oắt con, cậu thế mà lại giả danh làm chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên đến để dọa tôi? Cậu có thể giả mạo cậu ấm nhà giàu với người khác, nhưng muốn lừa tôi ư? Cậu cảm thấy tôi sẽ tin à?” Anh Giang cười nói.

Nghe thấy những lời Giang Vũ nói, trong mắt Lâm Thiên dấy lên lửa giận.

Lâm Thiên không dễ tức giận, nhưng một khi khiến Lâm Thiên thực sự tức giận, hậu quả tuyệt đối khó có thể tưởng tượng được.

“Xem ra anh không biết quý trọng cơ hội mà tôi dành cho anh, tôi cam đoan, anh tuyệt đối sẽ vì quyết định bây giờ của mình mà cảm thấy hối hận, đến lúc đó, anh tuyệt đối sẽ phải quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi.” Lâm Thiên lạnh lùng nói.

“Vậy ư, tôi chờ cậu đó, ha ha ha!” Giang Vũ ngửa đầu cười to.

Giang Vũ trực tiếp xoay người đi vào trong biệt thự, Lâm Thiên cũng không ở lại nữa, xoay người rời đi.

Trước lúc này, Lâm Thiên chỉ coi anh Giang như tôm tép nhãi nhép, không muốn chấp nhặt với anh ta.

Nhưng lần này, anh ta chọc giận đến Lâm Thiên, Lâm Thiên nhất định sẽ khiến anh ta phải trả giá đắt.

Vừa rồi, trong lúc Giang Vũ nói chuyện với Lâm Thiên, trong biệt thự cũng diễn ra một cuộc nói chuyện.

“Con gái, con đang chơi trò gì thế, trước kia, chẳng phải con ghét nhất cậu Giang này à?” Vẻ mặt tổng giám đốc Tô tràn đầy không hiểu.

“Trước đó là trước đó, bây giờ là bây giờ.

Tô Bảo Nhi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Dừng một lúc, Tô Bảo Nhi tiếp tục nói.

"Hơn nữa, chẳng phải cha chỉ quan tâm đến gia cảnh của bạn trai con à, gia cảnh của anh Giang này mạnh hơn
Lâm Thiên một nghìn lần, cha có gì mà không hài lòng.” “Con gái à, con thì biết gì chứ?” Tổng giám đốc Tô lắc đầu cười khổ.

Đúng vào lúc này, anh Giang đi đến.

“Cậu Lâm đâu?” Tổng giám đốc Tô lên tiếng hỏi.

“Bác Tô, thằng nhóc kia bị tôi dọa mấy câu, lập tức sợ hãi chạy đi.” Anh Giang làm ra vẻ thong dong.

Lời này của anh Giang, hiển nhiên là đang khoác lác.

Tổng giám đốc Tô cười mỉa, lắc đầu, lời này của Giang Vũ có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được ông ta, bởi vì ông ta biết thân phận và bối cảnh của Lâm Thiên, làm sao Lâm Thiên có thể bị Giang Vũ dọa sợ?
Lúc này, anh Giang tiếp tục nói.

"Bác Tô, thằng nhóc này chỉ là một kẻ nghèo hèn, bác cần gì phải gọi cậu ta là cậu Lâm, quá đề cao cậu ta rồi.” Tổng giám đốc Tô vẫn lắc đầu như cũ: "Cậu Giang, cậu đắc tội với cậu ta, đây tuyệt đối sẽ sai lầm lớn nhất trong đời này của cậu, nhớ kỹ câu này của tôi” “Tổng giám đốc Tô, thẳng ranh này rất biết lừa người, chẳng lẽ bác cũng bị thằng nhóc này lừa?” Anh Giang nói.

“Được rồi, anh đi đi.” Tô Bảo Nhi xua tay với anh Giang, thậm chí còn chẳng nhìn anh ta.


“Nhưng Bảo Nhi, tôi còn chưa ăn tối đâu?” Anh Giang nói, hiển nhiên anh ta còn chưa muốn đi.

“Anh chưa ăn cơm, đó là chuyện của anh." Tô Bảo Nhi vừa nói, vừa chạy lên lầu.

Anh Giang nhìn thấy Tô Bảo Nhi lạnh lùng với mình như thế, trong lòng anh ta nghĩ thầm.

“Bây giờ cô còn giả thanh cao với tôi, một ngày nào đó, tôi sẽ chơi nát cô!”
Một bên khác, sau khi Lâm Thiên từ chỗ nhà Tô Bảo Nhi rời đi, anh trực tiếp lấy Lamborghini đi thẳng đến một biệt thự trong thành phố.

Lúc Lâm Thiên đến biệt thự, ngoài cổng đã có một ông cụ tóc hoa râm đứng ở đó.

Ông cụ tóc hoa râm này chính là chủ tịch Doãn của hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh, trong buổi đấu giá lần trước, chủ tịch Doãn đã đến chào hỏi Lâm Thiên, còn đưa danh thiếp cho Lâm Thiên.

Trên đường đến đây, Lâm Thiên đã liên lạc với chủ tịch Doãn.

Sau khi Lâm Thiên xuống xe.

“Cậu chủ Lâm đến chơi nhà, thật đúng là rồng đến nhà tôm” Chủ tịch Doãn vội vàng tươi cười ra đón Lâm Thiên.

“Chủ tịch Doãn, chào ông Lâm Thiên bắt tay với chủ tịch Doãn.

Dưới sự dẫn đường nhiệt tình của Chủ tịch Doãn, Lâm Thiên đi vào trong biệt thự của ông ta.

Phòng khách của biệt thự.

Chủ tịch Doãn sai người pha trà ngon nhất cho Lâm
Thiên.

“Chủ tịch Doãn, hôm nay tôi đến tìm ông là có việc làm phiền ông giúp đỡ.

“Cậu chủ Lâm khách sáo, cậu có việc gì cứ nói ra, chỉ cần ông già này làm được, đương nhiên tôi sẽ giúp đỡ.

Chủ tịch Doãn cười nói, “Vậy tôi sẽ nói thẳng, tôi muốn nhờ ông giúp tôi mời tất cả người trong giới kinh doanh ở thành phố Bảo Thạnh, những người này phải có tổng tài sản từ ba trăm năm mươi tỷ trở lên, Lâm Thiên tôi mời bọn họ một bữa cơm địa điểm là khách sạn Thanh Sơn, thời gian là trưa mai.

Lâm Thiên nói..

105: Mời Khách Ăn Cơm


“Chỉ là chuyện này thôi ư, không thành vấn đề!” Chủ tịch Doãn không chút nghĩ ngợi, lập tức đồng ý.

Đối với chủ tịch Doãn mà nói, đây chỉ là một việc nhỏ mà thôi, hơn nữa, ông ta chỉ thay người ta truyền lời, đối phương có đến hay không, đầu liên quan gì đến ông ta. “Đúng rồi, Giang Minh Thành của tập đoàn Minh Thành kia, không cần thông báo cho ông ta.” Lâm Thiên bổ sung thêm.

Giang Minh Thành của tập đoàn Minh Thành kia, chính là cha của anh Giang. “Vâng.” Chủ tịch Doãn là một người thức thời, ông ta trực tiếp đồng ý, không hỏi gì

Chủ tịch Doãn làm hội trưởng hội doanh nhân của thành phố Bảo Thạnh, tất cả các ông chủ có giá trị tài sản từ ba trăm năm mươi tỷ trở lên, đương nhiên đều có liên lạc.

Vì thế, chủ tịch Doãn nhanh chóng truyền đạt tin tức này ra ngoài.

Tập đoàn Việt Hoàng thành phố Bảo Thạnh. “Cậu chủ Lâm mời cơm? Chủ tịch Doãn, tôi biết rồi, trưa mai đúng không? Được, tôi nhất định sẽ đến. Ông chủ của tập đoàn Việt Hoàng lập tức đồng ý.

Công ty thực phẩm Quang Hoa. “Cái gì? Cậu chủ Lâm mời khách ư? Vậy tôi nhất định phải đi.”

Trong một ngôi biệt thự nào đó của thành phố Bảo Thạnh. “Cậu chủ Lâm mời khách à? Đây nhất định là niềm vinh dự của tôi, chủ tịch Doãn, ông yên tâm, ngày mai tôi sẽ hủy hết lịch trình, nhất định sẽ đến

Cảnh tượng như thế này còn diễn ra ở rất nhiều nơi. Trải qua buổi đấu giá lần trước, bọn họ đều đã thấy được năng lực của Lâm Thiên.

Từ buổi đấu giá đó bọn họ cũng biết được, Lâm Thiên chính là cháu trai của Lê Chí Thành, chỉ dựa vào điểm này,

Lâm Thiên mời khách ăn cơm, sao bọn họ có thể không cảm thấy hãnh diện à?

Hơn nữa, có thể nhận được lời mời ăn cơm của Lâm Thiên, theo như suy nghĩ của bọn họ, đây là một chuyện rất vinh quang.

Chỉ là bọn họ không biết, Lâm Thiên đột nhiên mời bọn họ đến ăn cơm là có chuyện gì.

Nhà Giang Vũ.

Cha của Giang Vũ là Giang Minh Thành đang ngồi trên ghế sofa. “Tổng giám đốc Giang, nghe nói cậu chủ của tập đoàn Tỉnh Xuyên mời khách ăn cơm, cậu ta mời tất cả ông chủ có tổng giá trị tài sản từ ba trăm năm mươi tỷ trở lên ở thành phố Bảo Thạnh đến, thời gian là trưa mai, nhưng lại không có chúng ta." Trợ lý ở bên cạnh nói, “Chuyện này thật đúng là kỳ lạ, tất cả ông chủ lớn đều được mời, nhưng lại không mời tôi? Chẳng lẽ cậu ta xem thường tôi? Giang Minh Thành tôi ở cái đất Bảo Thạnh này có phân lượng không thấp mà? Vẻ mặt Giang Minh Thành rất nghi ngờ.

Trưa ngày hôm sau.

Đủ loại xe sang trọng nối đuôi nhau lái đến khách sạn

Thanh Sơn.



Trong bãi đậu xe, chiếc xe Mercedes – Benz, Maserati, Porsche, Bentley. Đủ khiến cho người ta hoa mắt. Từng ông chủ lớn từ trên xe đi xuống. "Ồ, ông chủ Lê, ông cũng đến à.

Hồ, ông chủ Trương, là ông ư, nào, chúng ta vào chung nhé"

Mấy ông chủ cùng nhau đi vào bên trong khách sạn, khí thế rầm rộ như vậy, không thua kém gì buổi đấu giả hôm trước.

Ở thành phố Bảo Thạnh này, ngoại trừ trên buổi đấu giả mỗi năm một lần, rất ít người có thể cùng một lúc gọi được nhiều ông chủ lớn đến như thế, dù sao mỗi một người đều bận rộn, nếu như mặt mũi không đủ lớn, ai sẽ đến tham dự một bữa cơm chứ? Lâm Thiên chỉ nói một câu là đã có thể triệu tập được bọn họ tới, chỉ bằng điểm này, đủ để chứng minh phân lượng to lớn của Lâm Thiên ở thành phố Bảo Thạnh.

Lưu Thân đại diện cho Lâm Thiên đứng ở lối vào tăng hai, chào đón từng ông chủ

Trong phòng nghỉ VIP nào đó trên tầng hai, Chủ tịch Doãn đi vào phòng nghỉ. “Cậu chủ Lâm, mặt mũi của cậu thật đúng là đủ lớn về cơ bản các ông chủ lớn đều đến, một vài người không tới, bọn họ hoặc là đang ở nước ngoài, không kịp quay về, hoặc là có chuyện vô cùng quan trọng, không dứt ra được.” Chủ tịch Doãn nói. “Được, chúng ta ra ngoài thôi.” Lâm Thiên đứng dậy. Hội trường của bữa tiệc, các ông chủ ngồi xuống bốn bàn.

Hôm nay các ông chủ đều đến đây một mình, không dẫn theo bất kỳ người nhà nào. “Cũng không biết, hôm nay cậu chủ Lâm mời cơm chúng ta, rốt cuộc là có chuyện gì nhỉ?”

Trên bàn cơm, mọi người bàn tán ầm ĩ, suy đoán mục đích của việc mời khách hôm nay của Lâm Thiên. “Cậu chủ Lâm đến rồi.”

Mọi người nhao nhao nhìn lại, chỉ thấy Lâm Thiên từ bên ngoài đi đến, chủ tịch Doãn đi theo bên cạnh Lâm

Thiên.

Lâm Thiên đi thẳng vào bên trong đại sảnh.

Lâm Thiên vừa xuất hiện, toàn bộ trong phòng đều yên tĩnh lại.

Đây là uy áp do bối cảnh và thân phận của Lâm Thiên mang đến. “Chào mọi người, trước tiên, tôi xin gửi lời cảm ơn đến quý vị đã nể mặt, đến tham dự bữa tiệc của Lâm Thiên tôi, hôm nay ngoài việc mời mọi người đến ăn cơm, chủ yếu là tôi có một việc muốn tuyên bố” Lâm Thiên đứng trên bục nói.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên, muốn biết Lâm Thiên có chuyện gì. “Tôi trịnh trọng tuyên bố, ở trong giới kinh doanh thành phố Bảo Thạnh này, Lâm Thiên tôi muốn đóng băng hoạt động của tập đoàn Minh Thành

Giọng nói của Lâm Thiên vang lên.

Lâm Thiên vừa mới nói ra những lời này, tất cả những người có mặt ở đây đều xôn xao. “Câu chủ Lâm muốn đóng băng hoạt động của tập đoàn Minh Thành à?” "Rốt cuộc tập đoàn Minh Thành kia đã làm ra chuyện gì chọc giận cậu chủ Lâm vậy, cậu chủ Lâm thế mà lại muốn đóng băng hoạt động của ông ta?”

Một lúc sau, Lâm Thiên xua tay, sau đấy tiếp tục nói. “Tôi hy vọng tất cả ông chủ có mặt ở đây, chỉ cần có bất kỳ hợp tác gì với tập đoàn Minh Thành, lập tức cắt đứt tất cả hợp tác với bọn họ, nếu như người nào vẫn hợp tác với bọn họ, như vậy tôi sẽ coi người đó là kẻ địch, hậu quả thì tự các ông có thể ước lượng"

Tuy giọng nói của Lâm Thiên không lớn, nhưng lại mang theo một khí thế không thể nghi ngờ.

Lâm Thiên nhìn thoáng qua mọi người, sau đó hỏi. “Các vị có ý kiến gì không?”



Sau một thoáng im lặng. “Công ty thực phẩm Quang Hoa của tôi kiên quyết ủng hộ quyết định của chủ tịch Lâm, chúng tôi lập tức sẽ cắt đứt hợp tác với tập đoàn Minh Thành!” Một ông chủ đứng lên, lớn tiếng nói. “Tập đoàn Việt Hoàng của tôi cũng kiên quyết ủng hộ quyết định của chủ tịch Lâm!” Lại một ông chủ nữa đứng ra bày tỏ thái độ. “Tập đoàn Quang Vinh của tôi cũng cương quyết nghe theo quyết định của chủ tịch Lâm “Công ty trách nhiệm hữu hạn Minh Quang của tôi nữa.”

Trong lúc nhất thời, các ông chủ ở đây đều nhao nhao đứng lên bày tỏ thái độ, nhất là những ông chủ đang có hợp tác với tập đoàn Minh Thành đều bày tỏ thái độ vô cùng kiên định.

Đắc tội với tập đoàn Minh Thành hay là đắc tội với

Lâm Thiên? Lựa chọn này quá dễ dàng. Dù sao phía sau của Lâm Thiên chính là ông cụ Lê Chí Thành, là toàn bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Chủ tịch Doãn đứng ở bên cạnh Lâm Thiên, sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, ông ta không nhịn được nhỏ giọng nói với Lâm Thiên: “Cậu chủ Lâm, ở đất Bảo Thạnh này, còn chưa có ai, chỉ dựa vào một câu nói của mình, khiến cho giới kinh doanh của cả thành phố Bảo Thạnh này đều phải phục tùng quyết định của người đó, cậu chủ Lâm chính là người đầu tiên. Chủ tịch Doãn giơ ngón tay cái lên.

Phần thực lực này, ngay cả chủ tịch Doãn đều cảm thấy khâm phục.

Lâm Thiên gật đầu, sau đó cầm một ly rượu lên. “Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi, ly rượu này, Lâm Thiên tôi xin kín mọi người. Sau khi nói xong, Lâm Thiên trực tiếp ngẩng đầu lên uống sạch. “Rào rào!"

Phía dưới nhất thời vang lên tiếng vỗ tay,

Sau khi Lâm Thiên tuyên bố xong, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Các ông chủ ở phía dưới vừa ăn uống, vừa bàn tán xôn “Ở thành phố Bảo Thạnh này của chúng ta, tập đoàn Minh Thành cũng được xem như là tập đoàn có tiếng tăm lẫy lừng, ngày thường rất nhiều người phải khách sáo với Giang Minh Thành, nhưng cậu chủ Lâm chỉ nói một câu, lại có thể tùy tiện đóng băng toàn bộ hoạt động của ông ta, phần thực lực này, ở Bảo Thạnh của chúng ta, chỉ sợ không ai so sánh được. “Đúng thế, cũng không biết tập đoàn Minh Thành kia chọc vào chuyện gì, vậy mà khiến cậu chủ Lâm phải làm lớn như thế cũng muốn đóng băng hoạt động của bọn họ.” “Cho dù như thế nào, đây chính là một bài học, về sau ở thành phố Bảo Thạnh này, ngàn vạn lần không thể đắc tội với cậu chủ Lâm, nếu không, tập đoàn Minh Thành chính là một ví dụ

Ông chủ ở đây đều không thể không thừa nhận mặt mũi của Lâm Thiên lớn, thực lực mạnh.

Cùng lúc đó, trong lòng mọi người âm thầm nhận định, ở thành phố Bảo Thạnh này, Lâm Thiên chính là nhân vật không thể đắc tội.

Hôm nay cha của Tô Bảo Nhi là tổng giám đốc Tôi cũng được mời đến bữa tiệc.

Trong số những người ở đây, chỉ có duy nhất một mình tổng giám đốc Tô biết vì sao Lâm Thiên lại phải đóng băng mọi hoạt động của tập đoàn Minh Thành. “Cậu Giang này dám đắc tội với Lâm Thiên, đây chẳng phải là tự đi tìm đường chết à, hôm qua mình đã nói cho cậu ta biết, cậu ta còn không tin, lần này xem như cậu ta đã đào hố cho cha mình rồi.” Tổng giám đốc Tô vừa cười vừa nói.

Hôm qua, tổng giám đốc Tô đã nghĩ đến Lâm Thiên sẽ trả thù, nhưng ông ta không nghĩ đến, Lâm Thiên lại làm ra chiến trận lớn như thể, gọi tất cả ông chủ lớn đến để đóng băng hoạt động của tập đoàn Minh Thành.

Chẳng qua tổng giám đốc Tô cảm thấy rất vui, bởi vì Lâm Thiên làm vậy cũng là vì con gái của ông ta, điều này đủ để chứng minh, Lâm Thiên rất vừa ý con gái ông ta. Trong nhà Giang Vũ.

Vẻ mặt Giang Vũ vui sướng từ trên lầu đi xuống. “Con trai à, mấy hôm nay, làm sao nhìn con vui thế, có chuyện tốt gì ư, nói cho cha nghe nào.” Giang Minh Thành lên tiếng hỏi. “Ha ha, cha à, chẳng phải cha vẫn luôn nói con phải giải quyết xong Tô Bảo Nhi của nhà họ Tô à? Con đã cướp được Tô Bảo Nhi đến tay, hiện tại cô ấy chính là bạn gái của con đấy.” Giang Vũ vui vẻ nói. “ồ? Đây chính là chuyện tốt, nếu như nhà chúng ta có quan hệ thống gia với nhà họ Tô, sự kết hợp mạnh mẽ sẽ khiến cho sự nghiệp nhà họ Giang chúng ta được nâng cao hơn một bước, giỏi lắm, nhóc con, con nhanh đem gạo nấu thành cơm, ăn chắc chuyện này cho cha!” Giang Minh Thành cười nói. “Cha yên tâm đi, con sẽ nhanh chóng nghĩ cách. Giang Vũ kích động gật đầu. “Cha à, con còn có việc, con ra ngoài trước đây.” Sau khi nói xong, Giang Vũ lập tức chạy ra ngoài.

Giang Vũ vừa ra đến cửa, chuông điện thoại di động của Giang Minh Thành đổ chuông, ông ta nhìn màn hình hiển thị trên điện thoại di động, là ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa gọi điện thoại đến cho ông ta.