Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 113: 113: Nhân Tài Kiệt Xuất





Có thể chắc chắn, Mạc Danh Tùng này cũng không biết thân phận bối cảnh của Lâm Thiên.

Lúc này, Mai Tường Vân cũng mở miệng nói: “Lâm Thiên, bạn trai của tôi là nhân tài kiệt xuất, so với người như anh, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Trái lại Mai Tường Vân biết thân phận bối cảnh của Lâm Thiên, nhưng Mai Tường Vân ghét nhất, xem thường nhất là cậu chủ nhà giàu, đời thứ ba giàu có, cho nên cô ấy mới nói như vậy.

“Vậy sao?” Lâm Thiên chỉ cười.

Lúc này, ông chủ bưng bốn bát mì hải sản tới.

“Ông chủ.

Lâm Thiên gọi ông chủ.

“Thưa cậu, có chuyện gì sao?” Trên gương mặt ông chủ xuất hiện tươi cười.

“Tôi muốn bao hết quán này.” Lâm Thiên lạnh nhạt nói.

“Bao hết sao?” Ông chủ ngẩn ra.

“Số tiền này, bao ông một ngày hẳn là đủ rồi chứ?” Lâm Thiên lấy một xấp tiền trong túi ra, khoảng chừng ba mươi lăm triệu
Ông chủ nhìn thấy ba mươi lăm triệu xong, đôi mắt lập tức tỏa sáng.

“Đủ rồi! Đương nhiên là đủ rồi!” Ông chủ ngạc nhiên vui mừng gật đầu.

Nhiều tiền như vậy, là lợi nhuận mấy tháng của ông ta đấy, bao hết một đêm có thể kiếm được ba mươi lăm triệu, trừ khi ông ta là kẻ ngốc, nếu không không có lý do từ chối “Một khi đã như vậy, mì cho hai vị này, đừng đưa cho bọn họ nữa, cầm đi cho hai con chó ở ven đường ăn đi.

Lâm Thiên chỉ hai con chó ở ven đường.

Cô nàng Mai Tường Vân khinh thường Lâm Thiên, nếu bây giờ để Lâm Thiên gặp được, không cho cô ấy chút ra oai phủ đầu sao được? “Anh...!Anh khinh người quá đáng!” Mai Tường Vân đứng dậy, trừng Lâm Thiên nói.

“Cảnh sát Mai, tôi làm như vậy, hình như không phạm pháp đúng không?” Lâm Thiên cười nói.


Mai Tường Vân kìm nén không nói nên lời, Lâm Thiên có tiền bao hết, tất nhiên là hợp pháp.

“Tường Vân, để anh đối phó loại vô lại này cho
Người đàn ông đeo kính viền vàng Mạc Danh Tùng kéo Mai Tường Vân, sau đó tiến lên trước, rõ ràng là muốn lấy lại danh dự
Mới đầu Mạc Danh Tùng nhìn cách ăn mặc của Lâm Thiên, anh ta cho rằng Lâm Thiên là một tên nhà nghèo, lúc Lâm Thiên lấy tiền ra, khiến anh ta vô cùng kinh ngạc.

“Ồ, nhân tài kiệt xuất muốn ra mặt à, nếu ngay cả chút việc nhỏ đó mà anh cũng không ứng phó được, vậy anh sẽ lãng phí hư danh này đấy." Lâm Thiên cười nói.

“Không phải là muốn bao hết sao? Anh nghĩ rằng tôi không trả nổi tiền à? Ông chủ, tôi trả năm mươi hai triệu năm trăm nghìn.

Đuổi hai tên vô lại kia đi!" Mạc Danh Tùng lấy một cái thẻ ra ném lên bàn.

Dưới cái nhìn của Mạc Danh Tùng, với cách ăn mặc của Lâm Thiên tuyệt đối không nhiều tiền hơn anh ta, tiền lương một tháng của anh ta mấy chục triệu
HỒ, muốn so tiền với tôi sao? Tôi tùy tiện lấy ra chút tiền tiêu vặt, cũng có thể đập chết anh” Lâm Thiên lộ ra tươi cười châm chọc.

Ngay sau đó, Lâm Thiên lại lấy một cái thẻ ra vỗ lên bàn: “Ông chủ, tôi ra ba trăm năm mươi triệu.” "Đây...!Đây là thẻ đen sao?”
Lúc Mạc Danh Tùng thấy thẻ trong tay Lâm Thiên, trong mắt lập tức hiện lên vẻ khiếp sợ.

Mạc Danh Tùng biết, thẻ màu đen này cần gửi ngân hàng ba mươi lăm tỷ trở lên, mới có tư cách lấy được thẻ này.

Mạc Danh Tùng tuyệt đối không ngờ tới, vậy mà Lâm
Thiên có thể lấy ra được thẻ này, trong lòng anh ta khiếp sợ cỡ nào có thể nghĩ tới.

“Một tên đời thứ ba của nhà giàu thổi tha không có bản lĩnh mà thôi." Mai Tường Vân khinh thường nói.

“Đời...!Đời thứ ba của nhà giàu sao?”
Trong lòng Mạc Danh Tùng ngầm kêu khổ, tuy anh ta không biết Lâm Thiên là nhà giàu nào, nhưng anh ta có thể chắc chắn, anh ta chắc chắn không đấu lại được người ba đời giàu có.

“Vị nhân tài kiệt xuất này, tôi ra ba trăm năm mươi triệu, anh còn muốn tiếp tục ra giả không? Nếu muốn tiếp tục, tôi sẽ theo đến cùng...!Lương một năm của anh, có lẽ không nhiều bằng tiền tiêu vặt của tôi đầu.

Trên gương mặt Lâm Thiên xuất hiện nụ cười nhìn chằm chằm Mạc Danh Tùng.


Tuy trong lòng Mạc Danh Tùng kêu khổ, nhưng mặt ngoài vẫn lộ ra bộ dạng trấn định.

“Hừ, một tên nhà giàu chỉ có thể sống bằng tiền dành dụm ba đời mà thôi.

Tường Vân, chúng ta đừng chấp nhặt với anh ta, chúng ta đi.

Chúng ta đổi nơi khác ăn cơm.

Mạc Danh Tùng nói.

“Mạc Danh Tùng, anh thật đúng là nhân tài kiệt xuất, không thể sánh bằng người ta, đều có thể nói ra tươi mát thoát tục, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ như vậy!” Lâm Thiên lắc đầu cười đáp.

“Loại người như anh, không có bậc cha chủ của anh, anh không có gì hết.

Có gì mà phải đắc ý” Mạc Danh Tùng xanh mặt nói.

Mai Tường Vân cũng đứng dậy: “Lâm Thiên, vẫn là câu nói đó, tôi coi thường loại cậu ấm nhà giàu, đời thứ ba nhà giàu như anh.”
Lâm Thiên lắc đầu cười, mình là đời thứ ba nhà giàu không giả.

Nhưng Lâm Thiên tự cảm thấy bản thân không làm chuyện gì xấu gì, cũng không làm chuyện độc ác mất tính người nào, nhưng Mai Tường Vân này chẳng phân rõ phải trái, biết mình là đời thứ ba nhà giàu xong, hoàn toàn nhận định mình là người xấu sao?
Sau khi Mai Tường Vân nói xong, lập tức xoay người định rời đi.

“Mai Tường Vân, đứng lại!” Lâm Thiên gọi cô ấy lại.

“Mai Tường Vân, phí sửa chữa một tỷ không trăm năm mươi triệu kia, đừng quên lấy cho tôi...!Nhớ kỹ, trong vòng ba ngày, tự mình đưa tới tay tôi." Lâm Thiên lộ ra tươi cười nói.

“Anh...!Lông mày của Mai Tường Vân nhíu chặt lại.

“Nhìn thấy chưa, đời thứ ba nhà giàu mà cô khinh thường, có thể ra lệnh được cho cô.” Lâm Thiên cười nói.


“Hừ, một tên đời thứ ba nhà giàu thối nát mà thôi.”
Mai Tường Vân giậm chân một cái, sau đó cùng rời đi với bạn trai Mạc Danh Tùng của cô ấy.

Sau khi hai người rời đi.

“Cậu này, chuyện cậu nói bao hết quán?” Vẻ mặt ông chủ tràn ngập chờ mong nhìn Lâm Thiên.

“Lâm Thiên tôi nói lời giữ lời, nếu đã đồng ý với ông, tất nhiên là sẽ chuyển ba trăm năm mươi triệu cho ông rồi.” Lâm Thiên nói.

Chỉ cần Lâm Thiên không muốn cho khoản tiền này, Lâm Thiên hoàn toàn có thể không cho, nhưng Lâm Thiên khinh thường loại chuyện bội bạc, nếu mình đã đồng ý, nhất định sẽ thực hiện.

Ngay sau đó, Lâm Thiên thông qua di động, chuyển ba trăm năm mươi triệu cho ông chủ.

Ông chủ nhận được ba trăm năm mươi triệu xong, tất nhiên là vui tới mức cười toe toét, đây là thu nhập hai năm của ông ta đấy.

Ông chủ nhận tiền xong lập tức rời đi.

“Anh Thiên, cái tên Mạc Danh Tùng kia đúng là giỏi giả vờ, bộ dạng tự cho là đúng xem thường người ta, nếu không phải anh Thiên có tiền, chúng ta chắc chắn sẽ bị anh ta khinh bỉ.” Hoàng Luân nói.

Lâm Thiên cười: “Đừng nhìn anh ta có vẻ hào hoa phong nhã, bộ dạng rất lịch sự, nói không chừng là một tên ra vẻ đạo mạo”
Sáng ngày hôm sau.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Tổng giám đốc Lưu Thân đang báo cáo dự án mảnh đất số 1 ở khu bảo hộ với Lưu Thân, bày tỏ dự án đã định ra, rất nhanh sẽ khởi công, hơn nữa đã bắt đầu tuyên truyền trước rồi.

Lưu Thân mới báo cáo xong rời đi, thư ký đã đi tới nói: “Chủ tịch Lâm, bên ngoài có một cô gái tên Mai Tường
Vẫn muốn gặp anh.

“Mai Tường Vân sao?” Lâm Thiên ngây ra một lúc.

Ngay sau đó, Lâm Thiên vẫy tay: “Đi dẫn cô ấy vào đi.” Rất nhanh Mai Tường Vân đi theo thư ký đi vào, cô ấy mặc thường phục.

“Cảnh sát Mai, sao hôm nay có hứng thú tới tìm tôi thế?” Lâm Thiên cười tươi nhìn Mai Tường Vân.

“Đây là một tỷ không trăm năm mươi triệu phí sửa chữa của anh, tự anh đếm đi!” Mai Tường Vân cầm một vali xách tay đặt trước mặt Lâm Thiên.


HỒ, hiệu suất còn rất nhanh đấy, nhanh như vậy đã mang tới rồi.” Lâm Thiên kinh ngạc nói.

“Nếu không có cục trưởng Lâm lên tiếng, anh nghĩ rằng tôi sẽ đưa cho anh sao?” Mai Tường Vân vẫn khinh thường Lâm Thiên như cũ.

“Mai Tường Vân, làm phiền cô đừng nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ có được không?” Lâm Thiên bất đắc dĩ nói.

“Anh cho rằng anh có chút tiền dơ bẩn, người nào cũng sẽ nịnh nọt anh sao? Thật có lỗi, tôi sẽ không" Mai Tường Vân lạnh giọng nói.

“Bạn trai kia của cô, chẳng lẽ không thích tiền sao?” Lâm Thiên lắc đầu cười nói.

“Đừng lấy anh ấy ra so với anh, anh không xứng.

Mai Tường Vân trừng Lâm Thiên một cái.

“Ha ha, xem ra ở trong mắt cô, anh ta rất thanh cao, rất tốt, cô có tin không, chỉ cần tôi ném một chút tiền, anh ta sẽ làm cấp dưới của tôi, ngoan ngoãn mặc tôi sai bảo hay không?” Lâm Thiên lộ ra tươi cười châm chọc.

“Anh nằm mơ đi, anh ấy chắc chắn không có khả năng như vậy.” Mai Tường Vân kiên định nói.

“Xem ra ở trong lòng cô, anh ta rất thanh cao, nhưng rốt cuộc là anh ta có thanh cao hay không, chúng ta mỏi mắt chờ mong Lâm Thiên cười nói.

“Tôi chẳng muốn nói lời vô nghĩa với anh.

Mai Tường Vân nói những lời này xong, lập tức xoay người rời đi.

Sau khi Mai Tường Vân rời đi, Lâm Thiên liền gọi thư ký tới, bảo thư ký đi kiếm một phần tư liệu về Mạc Danh
Tùng.

Rất nhanh, tư liệu được đưa tới tay Lâm Thiên.

Mạc Danh Tùng từng học đại học nào đó ở nước Mỹ, Lâm Thiên điều tra ở trên mạng, phát hiện trường học này không có danh tiếng gì.

Ngoài ra dựa vào tư liệu, luận văn của Mạc Danh Tùng thật sự lấy được khen thưởng, là trường học của Mạc Danh Tùng trao tặng giải ba, nhưng dựa theo Lâm Thiên tìm đọc, trường học này chỉ cần hoàn thành luận văn, đều nhận được giải ba do trường ban tặng.

Nói một cách đơn giản, giải ba này, giống như giấy khen ở mẫu giáo, mỗi người đều có, không có giá trị gì.

Kết quả, ở trong miệng Mạc Danh Tùng lại biến thành, luận văn của anh ta nhận được rất nhiều khen thưởng ở nước ngoài? Thành chuyện mà anh ta luôn khoác lác với người khác? "Mạc Danh Tùng này, quả nhiên không phải mặt hàng tốt.” Lâm Thiên lắc đầu..