Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 148-149: 148: Anh Bình Xuất Hiện - 149: Diệp Bảo Long




148: Anh Bình Xuất Hiện


“Chưa có một ai dám ra tay đánh Lê Tiến Minh tôi, anh xong đời rồi! Tôi nhất định sẽ khiến anh hiểu rõ, đánh tôi hậu quả sẽ nghiêm trọng cỡ nào?” Lê Tiến Minh trợn tròn mắt.

Lê Tiến Minh là người rất sĩ diện, hiện giờ bị đánh trước mặt nhiều người như thế, lại còn bị một tên nhà nghèo đánh, mặt mũi của anh ta để chỗ nào đây?
Lúc này, có bảy tám người ở trong đám người đi tới trước mặt Lê Tiến Minh.

“Anh Lê, anh không sao chứ?” Mấy người nhao nhao hỏi.

Rõ ràng là bảy tám người này đều là người của Lê Tiến
Minh.

“Đừng để ý đến tôi, đánh tên này cho tôi.

Đánh chết anh ta.

Lê Tiến Minh gần như hét lên nói ra những lời này.

“Yên tâm đi anh Lê, tên này dám đánh anh, hôm nay anh ta không chết cũng sẽ bị lột da.

Mấy người này nói.

Ngay sau đó, bảy tám người cầm lấy chai bia trên bàn, sau đó đập vỡ, lộ ra vũ khí sắc bén.

“Lá gan của anh đúng là lớn, ngay cả anh Lê mà cũng dám đánh, hôm nay anh xong đời rồi."
Mấy người này vừa nói vừa đi về phía Lâm Thiên.

“Anh Thiên, kế tiếp sẽ là một trận ác chiến đây.” Hoàng Luân vừa nói, vừa cầm lấy chai bia làm vũ khí, chuẩn bị nghênh đón chiến đấu sắp tới.

Xung quanh có không ít sinh viên của trường đại học Bảo Thạnh, nhưng không có một ai đứng ra giúp Lâm

Thiên.

Nguyên nhân rất đơn giản, đến bây giờ thân phận của Lâm Thiên vẫn là dấu hỏi chấm, có người nói Lâm Thiên thật sự là con nhà giàu, có người lại nói Lâm Thiên là giả.

Bọn họ không thể chắc chắn thân phận con nhà giàu của Lâm Thiên là thật hay giả, nhưng Lê Tiến Minh là con nhà giàu hàng thật giả thật.

Bọn họ và Lâm Thiên không có giao tình gì, người nào sẽ vì giúp Lâm Thiên mà đắc tội cậu chủ nhà giàu?
Lúc này đừng nên xen vào thì tốt hơn.

“Đợi một chút!”
Đúng lúc này, một tiếng quát khẽ vang lên.

Lâm Thiên quay đầu nhìn, người nói chuyện là Tô Bảo “Tiên nữ xinh đẹp, em đây là?” Vẻ mặt Lê Tiến Minh
Nhi.

nghi ngờ, không rõ ý của Tô Bảo Nhi.

Chỉ thấy Tô Bảo Nhi đứng dậy đi tới, sau đó mở miệng nói: “Anh Lê, nể mặt tôi, thả anh ấy rời đi đi, tuy tôi và anh ấy không có quan hệ gì, nhưng tôi không thích nhìn đánh nhau.

Đối với việc Tô Bảo Nhi ra mặt, nói thật là trong lòng Lâm Thiên có chút kinh ngạc, vậy mà cô muốn giúp anh? “Tô Bảo Nhi, vừa rồi em còn luôn miệng nói anh và em không có quan hệ gì, bây giờ lại tới cứu anh sao?" Lâm Thiên nhìn Tô Bảo Nhi.

“Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi không thích nhìn đánh nhau, lại càng không muốn nhìn thấy máu, chỉ thế thôi, anh đừng nghĩ ngợi lung tung, không phải là tôi muốn giúp anh.” Tô Bảo Nhi lạnh lùng nói.

Lúc này, anh Lê mở miệng nói: “Nếu tiên nữ xinh đẹp đã lên tiếng, đương nhiên là tôi phải nể mặt tiên nữ xinh đẹp rồi, hôm nay coi như anh gặp may, anh cút đi.”
Anh Lê vì có thể theo đuổi được Tô Bảo Nhi, nên quyết định thả Lâm Thiên rời đi trước, anh ta định sau đó lại đi tìm Lâm Thiên báo thù này.

Như vậy anh ta có thể tán được gái, còn có thể bảo thù.

Lâm Thiên cười mỉa nhìn chằm chằm anh Lê: “Anh Lê, có khả năng là anh chưa làm rõ tình hình hiện giờ, là tôi không định tha cho anh, hiểu không?"
Lâm Thiên vừa nói như vậy, xung quanh lại rộ lên.

“Mẹ kiếp, tên này đúng là muốn chết.

Đã cho anh ta cơ hội rời đi, vậy mà anh ta còn dám nói như thế?”
Mọi người xung quanh lại nhìn Lâm Thiên với ánh mắt như nhìn kẻ điện.

“Tiên nữ xinh đẹp, em thấy rồi chứ? Em tốt bụng muốn giúp anh ta, nhưng anh ta lại không cảm kích kìa!” Lê Tiến Minh nói với Tô Bảo Nhi.

Tô Bảo Nhi tức tới mức giậm chân.

“Lâm Thiên, anh đúng là không biết sống chết, được thôi Anh muốn thể hiện đúng không? Vậy tôi mặc kệ anh, trái lại tôi muốn nhìn xem, một tên nhà nghèo như anh, sẽ giải quyết phiền phức này thế nào?" Tô Bảo Nhi buồn bực nói.

Sau khi nói xong, Tô Bảo Nhi xoay người lùi về.

"Các anh em, lên cho tôi.

Đánh chết tên này!”
Không có người ngăn cản, Lê Tiến Minh lập tức ra lệnh.

Bảy tám người bên cạnh Lê Tiến Minh lại một lần nữa xông về phía Lâm Thiên.

“Dừng tay!”
Bỗng nhiên có tiếng hét to vang lên.

Mọi người nhìn về phía phát ra giọng nói.

Chỉ thấy đám người tránh ra như thủy triều rút, nhường ra một con đường.

Xuất hiện trước mặt mọi người, là một người đàn ông khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi mặc âu phục, tóc húi cua, khi đi đường khí độ bất phàm.

Anh ta đúng là anh Bình, ông chủ của khu du lịch
Thanh Châu.

“Anh Bình!”
Lê Tiến Minh và Tô Bảo Nhi liếc mắt một cái là nhận ra anh Bình.

Còn có một số người khác ở đây, cũng nhận ra anh Bình.

“Là anh Bình là anh Bình!”
Đám người sôi trào, tin tức người tới là anh Bình nhanh chóng lan ra.

Dưới ánh mắt của mọi người, anh Bình tươi cười bước nhanh tới trước mặt Lâm Thiên.

“Chủ tịch Lâm, tiếp đãi không chu toàn, thật sự là ngại quá, tôi xin lỗi cậu.

Anh Bình tươi cười cung kính cúi chào Lâm Thiên.

“Chào chủ tịch Lâm!”
Nhân viên công tác mà anh Bình dẫn tới cũng cung kính hành lễ.

Mọi người ở đây thấy một màn như vậy, tất cả đều mơ hồ.

Chuyện này là sao đây? Trời ạ, mọi người thậm chí còn hoài nghi mình hoa mắt.

Phải biết rằng nhà anh Bình ở tỉnh thành buôn bán, tài sản hơn mười nghìn không trăm năm mươi tỷ, anh Bình tuyệt đối như siêu nhiên trong đám người trẻ tuổi ở thành phố Bảo Thạnh.

Anh Bình trâu bò như vậy, vậy mà kh lưng cúi đầu, vô cùng cung kính với tên này?
Lúc này mọi người mới nhớ tới lời Lâm Thiên nói lúc trước, lúc trước Lâm Thiên nói mình cũng quen anh Bình, hơn nữa anh Bình gặp mình cũng phải ngoan ngoãn gọi một tiếng cậu Lâm.

Lúc ấy bọn họ đều cho rằng đây thực sự là nực cười.

Mà bây giờ, những lời này trở thành sự thật rồi sao?
Bọn họ không dám tưởng tượng, Lâm Thiên có được thân phận địa vị cỡ nào, mới có thể khiến anh Bình cúi đầu với anh.

Lê Tiến Minh cũng trợn to mắt, lộ ra vẻ khó mà tin.

Đương nhiên, người khiếp sợ nhất vẫn là Tô Bảo Nhi
Cho tới nay, ở trong mắt Tô Bảo Nhi, cô ấy nhận định Lâm Thiên là con nhà nghèo.

Nhưng một màn này, khiến cô ấy rung động rất lớn.

Giữa sân.

“Chủ tịch Lâm, tôi vừa nghe thấy nơi này rất ầm ĩ, hình như là sắp đánh nhau, có chuyện gì xảy ra thế?” Anh Bình hỏi Lâm Thiên.

“Đúng vậy, người này tên là Lê Tiến Minh, anh ta đang định ra tay với tôi.

Lâm Thiên chỉ về phía trước.

Anh Bình nhìn về phía Lê Tiến Minh.

“Anh Bình.

Lê Tiến Minh vội vàng chào hỏi với anh Bình, anh ta có vẻ thấp thỏm lo âu.


“Lê Tiến Minh, lá gan của cậu đúng là lớn, dám đánh chủ tịch Lâm, cậu biết cậu ấy là ai không? Cậu biết cậu ấy có thân phận gì không?” Anh Bình bực bội khiển trách.

“Anh...!Anh Bình, rốt cuộc cậu ta là ai?”
Lê Tiến Minh cũng rất muốn biết, rốt cuộc Lâm Thiên có thân phận gì, mà khiến ngay anh Bình đều cung kính với anh.

Mọi người ở xung quanh đều nhìn về phía anh Bình, bọn họ đều rất muốn biết.

“Vị này là chủ tịch công ty chi nhánh của tập đoàn
Tỉnh Xuyên ở thành phố Bảo Thạnh, Lâm Thiên!” Anh Bình nói.

“Cái gì? Anh ta là chủ tịch mới của Tỉnh Xuyên sao, anh ta...!Anh ta là cháu ngoại của Lê Chí Thành?” Lê Tiến Minh trợn to hai mắt nhìn Lâm Thiên, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Lúc trước Lê Tiến Minh nghe cha anh ta từng nói, nói chủ tịch, mới của Tỉnh Xuyên là cháu ngoại của Lê Chí Thành, chỉ là anh ta không biết người này là Lâm Thiên, “Cái gì? Người này là cháu ngoại của Lê Chí Thành người giàu nhất Tây Nam sao?”
Thân phận của Lâm Thiên được công bố, mấy người ở đây thấp thỏm.

Uy danh của Lê Chí Thành, có ai không biết? Có ai không hiểu?
Bọn họ nghĩ tới người lúc trước bọn họ trào phúng châm chọc, vậy mà là cháu ngoại của Lê Chí Thành, bọn họ liền cảm thấy toàn thân vô lực.

"Hóa ra Lâm Thiên là cháu ngoại của Lê Chí Thành! Là đời thứ ba của nhà giàu nhất.”
Đám sinh viên của trường đại học Bảo Thạnh, lúc này cũng khiếp sợ không thôi.

Trước đây bọn họ vẫn không biết thân phận cậu chủ nhà giàu của Lâm Thiên, rốt cuộc là thật hay giả
Hiện giờ cuối cùng bọn họ cũng biết, Lâm Thiên là cháu ngoại của Lê Chí Thành, là đời thứ ba của nhà giàu nhất.

Hơn nữa thân phận của Lâm Thiên là do anh Bình tiếng tăm lừng lẫy công bố, không ai hoài nghi anh Bình sẽ nói dối chuyện này.

Đám sinh viên nữ ở đầy thì đôi mắt càng tỏa sáng, bọn họ không ngờ tới trong vũ hội lần này, thậm chí là có đời thứ ba nhà giàu nhất, nếu sớm biết như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ chạy tới chủ động mời Lâm Thiên khiêu vũ.

Lúc này toàn thân Lê Tiến Minh đã không ngừng run rẩy, rõ ràng là bị dọa sợ.

“Chủ...!Chủ tịch Lâm, tôi không biết thân phận của anh, mới động chạm vào anh, anh...!Anh tha cho tôi nhé!” Lê Tiến Minh cầu xin Lâm Thiên tha thứ.

Lê Tiến Minh tự cảm thấy, anh ta so với cháu ngoại của Lê Chí Thành, đó chính là cặn bã.

Anh ta nghĩ tới mình đắc tội nhân vật khủng bố như vậy, trái tim anh ta liền đập nhanh hơn.

“Bây giờ tôi không có tâm tình nói lời vô nghĩa với anh, lập tức cút đi! Sau này đừng để tôi nhìn thấy anh Lâm Thiên lạnh giọng nói.

Bởi vì chuyện của Tô Bảo Nhi, hiện giờ tâm tình của Lâm Thiên không được tốt lắm.

“Vâng vâng vâng!” Lê Tiến Minh liên tục gật đầu như gà con mổ thóc.

Anh ta nghe Lâm Thiên bảo anh ta cút đi, anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, anh ta biết nếu Lâm Thiên muốn truy cứu, hậu quả anh ta sẽ không gánh chịu nổi.

Ngay sau đó, Lê Tiến Minh dẫn theo người của anh ta xám xịt rời khỏi phòng khiêu vũ.

Lúc này, Tô Bảo Nhi đứng dậy..


149: Diệp Bảo Long


“Anh Bình!” Tô Bảo Nhi đi thẳng tới trước mặt anh Bình. “Tô Bảo Nhi, em cũng ở đây à?” Lúc này anh Bình mới chú ý tới Tô Bảo Nhi.

Tô Bảo Nhi không trả lời, mà hỏi thẳng: “Anh Bình, anh nói anh ấy là chủ tịch của Tỉnh Xuyên sao? Anh ấy là cháu ngoại của Lê Chí Thành? Anh... Anh không nói đùa đấy chứ?”

Trong đôi mắt Tô Bảo Nhi tràn ngập khiếp sợ. Đến bây giờ cô ấy đều có chút không dám tiếp nhận sự thật này. “Tô Bảo Nhi, sao anh có thể lấy chuyện này ra đùa được, ngoài ra cha em cũng biết chuyện này, chẳng lẽ cha em chưa từng nói với em à?” Anh Bình nói. “Cha em cũng biết sao? Để em hỏi ông ấy.

Sau khi Tô Bảo Nhi nói xong, cô ấy lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho tổng giám đốc Tô. “Alo, con gái. Trong điện thoại truyền ra giọng của giám đốc Tô. “Cha, Lâm Thiên là chủ tịch của Tỉnh Xuyên sao? Anh ấy là cháu ngoại của Lê Chí Thành à?” Tô Bảo Nhi hỏi thẳng. “Con gái con biết rồi à? Con đã biết, vậy cha giấu điểm cũng không có ý nghĩa gì, không sai, cậu ấy là cháu ngoại của Lê Chí Thành. Tổng giám đốc Tô nói. “Cha... Cha đã sớm biết sao?” Tô Bảo Nhi lại chất vấn. “Đương nhiên, nếu cậu ấy không có thân phận lợi hại như thế, sao cha có thể tác hợp hai đứa.” Ở đầu bên kia điện thoại tổng giám đốc Tô cười nói.

Tô Bảo Nhi nghe tới đó, cô ấy mới lập tức hiểu ra.

Cuối cùng cô ấy cũng hiểu rõ, vì sao cha cô ấy không tiếc bỏ thuốc, cũng muốn tác hợp cho hai bọn họ, còn khuyên bảo cô ấy ở bên Lâm Thiên.

Cô ấy vẫn luôn nghi ngờ, không phải là cha cô ấy luôn muốn tìm người có thân phận bối cảnh cường đại cho mình sao? Vì sao sau này lại muốn tác hợp cô ấy với một tên nhà nghèo, hóa ra cha cô ấy đã sớm biết thân phận của Lâm Thiên. “Cha, cha đã sớm biết, cha... Vì sao cha không nói cho con biết?” Tô Bảo Nhi tức giận quát to. “Con gái à, đây là ý của cậu chủ Lâm, cậu ấy không cho cha nói, cha cũng không dám. Tổng giám đốc Tô nói. Sau khi cúp điện thoại.

Vẻ mặt Tô Bảo Nhi phức tạp nhìn về phía Lâm Thiên: “Anh... Anh vậy mà luôn gạt tôi.” “Ngày đăng ký vũ hội, anh đã nói anh thật sự là con nhà giàu, anh căn bản không phải vì tài sản nhà em, bây giờ em tin anh chưa?” Lâm Thiên bất đắc dĩ nói.

Vẻ mặt Tô Bảo Nhi phức tạp, cô ấy biết rõ, nếu Lâm Thiên là cháu ngoại của Lê Chí Thành, như vậy Lâm Thiên thật sự không có khả năng vì tiền mà tiếp cận cô ấy.

Tô Bảo Nhi từng rất nghi ngờ, vì sao mình thuê Lâm Thiên giả làm bạn trai xong, vậy mà Lâm Thiên không nhận tiền?

Còn có, Lâm Thiên từng nói xe mình xịn hơn xe của cô ấy, cô ấy cũng cho rằng Lâm Thiên đang khoác lác.

Thậm chí có một lần, cô ấy cho rằng Lâm Thiên tiếp cận cô ấy chính là vì tiền và gia sản nhà cô ấy. Còn có rất nhiều chuyện về Lâm Thiên, cô ấy có nghi ngờ, cô ấy không nghĩ ra. Nhưng bây giờ mọi nghi ngờ, từ khi Lâm Thiên công khai thân phận, tất cả đều có lời giải. “Cháu ngoại của Lê Chí Thành, thật sự không ngờ tới, vậy mà anh có thân phận như vậy.” Vẻ mặt Tô Bảo Nhi phức tạp nhìn chằm chằm Lâm Thiên. “Tô Bảo Nhi, bây giờ em có thể tiếp nhận anh chưa?” Lâm Thiên vừa nói, vừa đi tới trước mặt Tô Bảo Nhi

Tô Bảo Nhi sửng sốt hai giây, sau đó lạnh giọng nói: “Anh cho rằng anh là cháu ngoại Lê Chí Thành, có thể khiến tôi ngoan ngoãn thuận theo sao? Nằm mơ! Tôi không phải là loại phụ nữ trong mắt chỉ có tiền.”

Sau khi nói xong, Tô Bảo Nhi liền chạy ra ngoài. “Tô Bảo Nhi!”

Lâm Thiên vốn tưởng rằng, sau khi mình công bố thân phận, Tô Bảo Nhi sẽ bỏ đi băn khoăn trong lòng, để mình chịu trách nhiệm với cô ấy?



Lâm Thiên không ngờ tới, Tô Bảo Nhi vẫn từ chối. Lâm Thiên nghĩ một lát, vẫn đuổi theo cô ấy.

Bởi vì Lâm Thiên đã hạ quyết tâm, chuyện giữa mình và Tô Bảo Nhi, hôm nay cho dù thế nào cũng phải kết thúc. Sau khi ra khỏi phòng khiêu vũ, Lâm Thiên đuổi theo một lát mới đuổi kịp Tô Bảo Nhi, “Anh... Anh còn đuổi theo làm gì?” Tô Bảo Nhi nhìn thoáng qua Lâm Thiên bên cạnh. “Tô Bảo Nhi, mọi chuyện anh làm, chính là vì đêm đó anh có lỗi với em, cho nên anh muốn chịu trách nhiệm với en em hiểu không? Lâm Thiên nói im lặng một lát, Lâm Thiên tiếp tục nói: "Còn trước đây anh giấu điểm thân phận, là vì anh không muốn khiến em cảm thấy áp lực, không phải là cố ý trêu đùa em, em hiểu không?

Lâm Thiên cảm thấy bây giờ mình cần phải nói mọi chuyện thật rõ ràng.

Tó Bảo Nhi nghe thấy lời Lâm Thiên nói, vành mắt cô ấy đó lên, hai giọt nước mắt chảy từ trong mát ra. “Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì. Tôi đã nói rồi, tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm!" To Bảo Nhi khóc nói.

Vì sao Tô Bảo Nhi vẫn từ chối Lâm Thiên? Thật ra có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, cô ấy sợ Lâm Thiên muốn ở bên cô ấy, là vị tài sản của nhà cô ấy, mà không phải vì cô ấy.

Còn có một nguyên nhân khác quan trọng hơn.

Cô ấy không muốn Lâm Thiên chỉ vì chịu trách nhiệm với cô ấy, mới muốn ở bên cô ấy, cô ấy hi vọng Lâm Thiên thật lòng thích cô ấy, như vậy cô ấy mới có thể ở bên Lâm Thiên.

Nếu muốn hỏi trong lòng cô ấy có Lâm Thiên hay không, thực ra trong lòng cô ấy có Lâm Thiên.

Đối với Tô Bảo Nhi mà nói, Lâm Thiên là người đàn ông duy nhất không giống người thường mà cô ấy gặp được.

Nhưng nếu Lâm Thiên chỉ vì chuyện lần đó mà chịu trách nhiệm, mới muốn ở bên cạnh cô ấy, cô ấy sẽ không tiếp nhận Lâm Thiên.

Cô ấy chỉ muốn nghe “anh yêu em mà không phải “anh muốn chịu trách nhiệm với em.

Cho nên vừa rồi cô ấy nghe Lâm Thiên nói với cô ấy, anh muốn chịu trách nhiệm với em, cô ấy lập tức không nhịn được rơi lệ. “Tô Bảo Nhi!”

Lâm Thiên thấy Tô Bảo Nhi khóc, trái tim như bị người ta bóp chặt.

Lâm Thiên thật sự không đoán ra được tâm tư của Tô Bảo Nhi, anh không biết rốt cuộc là Tô Bảo Nhi đang nghĩ gì.



Đúng lúc này, phía trước có một chiếc xe Bugatti đang chậm rãi lái tới. Chiếc xe Bugatti này có giá trị mấy chục tỷ, trâu bò hơn chiếc xe Lamborghini Aventador của Lâm Thiên gấp bội lần.

Hơn nữa biển số của chiếc xe Bugatti này, không phải là ở thành phố Bảo Thạnh, mà là biển số xe ở tỉnh thành. Xe Bugatti này lái tới đây, thì đột nhiên dừng lại.

Ngay sau đó cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc húi cua, dáng người to lớn, mặc áo phông và quần ngụy trang, đi ủng quân dụng ra khỏi vị trí lái. “Em Bảo Nhi!”

Người đàn ông tươi cười đi tới trước mặt Tô Bảo Nhi. “Diệp... Diệp Bảo Long!” Tô Bảo Nhi nhìn thấy người tới, trong đôi mắt xuất hiện khiếp sợ.

Trong nháy mắt, người đàn ông này đã đi tới trước mặt Tô Bảo Nhi. “Diệp Bảo Long, sao anh lại trở về thành phố Bảo Thạnh?” Tô Bảo Nhi kinh ngạc nói. “Bây giờ bộ đội đang nghỉ, anh ở tỉnh lỵ mấy ngày không thú vị, cho nên tới thành phố Bảo Thạnh mấy ngày, thuận tiện đến thăm em nhiều năm không gặp. Diệp Bảo Long cười nói. “Đúng vậy, chúng ta sắp mười năm không gặp. Tô Bảo Nhi gật đầu. “Đúng vậy. Em Bảo Nhi, bây giờ em càng ngày càng xinh đẹp hơn.” Diệp Bảo Long cười nói.

Ngay sau đó, Diệp Bảo Long nhướng mày: “Em Bảo Nhi, đôi mắt em rất đỏ, em đang khóc à? Nói với anh Diệp, người nào bắt nạt em, anh Diệp sẽ xả giận giúp em. “Không... Không!” Tô Bảo Nhi vội vàng lau nước mắt. “Em Bảo Nhi, rõ ràng là em đang khóc.

Diệp Bảo Long vừa nói, vừa nhìn về phía Lâm Thiên. Bởi vì ở xung quanh, chỉ có Lâm Thiên và Hoàng Luân ở phía sau Lâm Thiên. “Nhóc con, là cậu bắt nạt em Bảo Nhi à? Nếu đúng là như vậy, lập tức quỳ xuống xin lỗi em Bảo Nhi đi!” Diệp Bảo

Long dùng giọng điệu ra lệnh nói. “Anh là ai? Khẩu khí lớn thật.” Lâm Thiên cười mỉa nhìn anh ta. “Tôi là ai sao? Ha ha, tôi là Diệp Bảo Long, không biết cậu đã từng nghe nói tới chưa?” Diệp Bảo Long cười ha ha. “Diệp Bảo Long sao? Thật xin lỗi tôi chưa từng nghe qua. Mặc kệ anh là ai, khuyên anh đừng trêu chọc tôi"

Lâm Thiên lạnh giọng nói. “Ha ha! Tên nhóc này, cho dù ở tỉnh thành cũng không có mấy người dám nói chuyện với tôi như vậy, ở thành phố Bảo Thạnh này, thậm chí có người dám nói như vậy, tôi thấy cậu chán sống rồi!”

Diệp Bảo Long vừa nói, vừa tiến lên định nằm lấy áo Lâm Thiên. “Nằm lấy áo tôi sao? Anh chắc chắn anh có thể chịu được hậu quả chứ?" Lâm Thiên nheo mắt lại, nhìn chăm chăm người này.

Hoàng Luân ở phía sau vội vàng mở miệng nói: “Này, sao anh còn dám ra tay? Anh biết anh ấy là ai không? Anh ấy là cháu ngoại của Lê Chí Thành đấy. Hoàng Luân nói thẳng thân phận của Lâm Thiên, muốn dọa đối phương lùi bước. “Cháu ngoại của Lê Chí Thành sao? Ha ha!” Diệp Bảo

Long cười ha ha. “Nếu là Lê Chí Thành, có lẽ tôi còn nể ông ta một xíu, đáng tiếc cậu chỉ là cháu ngoại của ông ta, ở trong mắt tôi, cậu ngay cả một cọng lông cũng không so được." Diệp Bảo Long cười nhìn chằm chằm Lâm Thiên.

Lâm Thiên nghe thấy vậy, lập tức nhướn mày.

Từ khi Lâm Thiên và ông ngoại nhận nhau tới nay, đây là lần đầu tiên Lâm Thiên gặp người sau khi báo tên ông ngoại ra, đối phương vẫn không sợ hãi.

Lúc này Lâm Thiên mơ hồ cảm nhận được, Diệp Bảo Long trước mặt này, chỉ sợ thân thể không đơn giản, thậm chỉ có khả năng trên mình.