Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 155: Thỉnh Cầu Của Như Tuyết






Miếng đất này rõ ràng đã được dỡ bỏ lệnh cấm, tại sao lại đột ngột lại bị cấm phát triển?
Hơn nữa, lần trước Lâm Thiên đã mua mảnh đất này,
Lâm Thiên là chủ nhân của mảnh đất này, cho dù có bị cấm phát triển đi chăng nữa thì người đáng lẽ nên nhận được văn bản cấm cũng là chủ đất Lâm Thiên anh mới đúng chứ?
Tuy nhiên, văn bản lại đang nằm trong tay Phạm Nhật
Long.

Vì vậy, Lâm Thiên gần như có thể kết luận rằng nó chắc chắn có liên quan đến Phạm Nhật Long! "Không sai, chuyện này là do tôi làm.

Thế nào? Hiểu rõ khoảng cách của chúng ta rồi chứ? Tôi đã nói rồi, cậu đối đầu với tôi, đó chính là tìm con đường chết cho mình rồi, một tên cậu ẩm bất tài như cậu.

Căn! Bản! Không! Xứng! Đấu! Với! Tôi!" Phạm Nhật Long nở một nụ cười hung ác.

"Đồ khốn kiếp! Còn dám nói chuyện với cậu Thiên của tôi như vậy, xem tôi trừng trị anh như thế nào!" Bạch Hổ đứng bên cạnh tức giận giơ nắm đấm lên, muốn xông vào đánh chết Phạm Nhật Long.

“Bạch Hồ, đừng động tay!" Lâm Thiên ngăn cản Bạch Hổ.

Mặc dù Lâm Thiên cũng muốn đánh chết Phạm Nhật Long, nhưng Lâm Thiên biết.

Bây giờ không phải lúc để đánh nhau với anh ta.

Nhìn thấy Lâm Thiên mở miệng, Bạch Hổ mới rút lui.

Lúc này, cục trưởng Minh bước tới và nói: "Chủ tịch Thiên, văn bản này là từ trên truyền xuống, tôi phải thi hành.

Tôi cũng mong Chủ tịch Thiên lập tức đình chỉ công việc, rút công nhân và phương tiện ra khỏi công trường." “Ta sẽ giải quyết.” Lâm Thiên gật đầu.

Lâm Thiên tuy rằng không được cam lòng, nhưng Lâm Thiên không thể không làm.


Lâm Thiên vẫn chưa ngu xuẩn đến mức, đi đối đầu với chế tài, đi đối đầu với chính quyền.

"Cậu nhóc, nếu không có công trường này, cậu có lẽ sẽ tổn thất rất nhiều đúng không? Đây mới chỉ là cảnh cáo cậu thôi, vẫn là một câu nói đó, sau này tránh xa Tô Bảo Nhĩ ra.

Nếu cậu để tôi biết, cậu còn quấy rối Tô Bảo Như, tôi bảo đảm,tôi sẽ còn trừng trị cậu thêm nữa! ”Phạm Nhật Long đắc thắng nói.

Phạm Nhật Long nói xong liền cười to, xoay người rời "Chết tiệt!"
Nhìn bóng lưng Phạm Nhật Long rời đi, nghe tiếng cười tự đắc của anh ta, trong lòng Lâm Thiên vô cùng tức giận.

Công trường này thực sự quá quan trọng đối với Lâm
Thiên!
Nếu kết thúc theo cách này, quả thực là một tổn thất lớn đối với Lâm Thiên.

Điều quan trọng nhất là Lâm Thiên không thể nuốt trôi cục tức này!
Lúc này, Tổng giám đốc Lưu Thân bước lên hỏi: "Chủ tịch Thiên, chúng ta làm sao bây giờ?" "Anh sắp xếp đi.

Đem nhân công và thiết bị dời ra ngoài." Lâm Thiên nói.

“Chủ tịch Thiên, chúng ta cứ như vậy mà từ bỏ dự án này sao?” Lưu Thân tỏ vẻ không cam lòng.

"Đó không phải là từ bỏ, chỉ là tạm thời bị gặp trở ngại.

Tôi sẽ khởi động lại dự án này khi thời điểm đến." Lâm Thiên nói.

Lưu Thân gật đầu: "Được, tôi hiểu rồi, chủ tịch Thiên yên tâm, tôi sẽ thu xếp việc sơ tán tất cả khỏi công trường.

“Phạm Nhật Long này dám khiêu chiến với tôi, tôi nhất định sẽ cho hắn một kết cục không êm đẹp đâu Lâm Thiên cau mày nói.

Mặc dù lần này Phạm Nhật Long thắng, Lâm Thiên sẽ ghi lại mối thù này, anh nhất định sẽ trả lại nó gấp nhiều lần trong tương lai!
Sau khi trở về từ công trường, Lâm Thiên đã gọi điện cho ông ngoại là Lê Chí Thành.

Ông ngoại đã giúp Lâm Thiên dỡ bỏ lệnh cấm đối với mảnh đất này, bây giờ lại bị cấm phát triển, Lâm Thiên đương nhiên sẽ báo cáo với ông ngoại.

Trong điện thoại.

Lâm Thiên đã nói hết vấn đề với ông ngoại của mình.

“Ông ơi, cháu rất xin lỗi, cháu đã phụ sự mong đợi của ông Lâm Thiên chán nản nói.

"Không sao cả.

Phạm Nhật Long đó chắc chắn sẽ không ở lại thành phố Bảo Thạnh lâu đâu, anh ta còn phải tiếp tục trở lại quân đội.

Một khi rời đi, ông sẽ giúp chấu dỡ bỏ lệnh cấm một lần nữa, đến lúc đó mọi chuyện sẽ được nối lại." Giọng nói ân cần của ông ngoại vang lên trong điện thoại.

Lâm Thiên đột nhiên gật đầu.

"Đúng rồi, ông ngoại.

Gia thế của nhà họ Phạm này rất thâm sâu.

Con đã xúc phạm đến Phạm Nhật Long.

Con sẽ không vì lý do này mà làm liên lụy đến tập đoàn Tỉnh Xuyên chứ, ông ngoại?" Lâm Thiên lo lắng.


“Haha, con yên tâm đi, giữa ta và nhà họ Phạm kia, từ trước đến nay vốn đã bất hoà, đặc biệt là tập đoàn Phạm Gia và ta đã tranh đấu gay gắt với nhau nhiều năm.

Con có đắc tội với Phạm Nhật Long hay không, cũng không thay đổi mối quan hệ giữa ta và nhà họ Phạm được đầu” Lê Chí Thành cười tủm tỉm, nói
Sau khi dừng lại một chút,Lê Chí Thành tiếp tục: "Cháu ngoại, ông ngoại của con có thể bước được đến ngày hôm nay, không chỉ là dựa hết vào may mắn.

Sau lưng ông cũng có núi lớn chống lưng giống như vậy.

Cho dù nhà họ Phạm, cũng không dám tuỳ tiện động đến ta “Thì ra là như vậy” Lâm Thiên đột nhiên gật đầu,
Lâm Thiên nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, với thế lực như vậy của nhà họ Phạm, nếu ông ngoại không có hậu thuẫn thì đã bị nhà họ hủy hoại từ lâu rồi, làm gì còn có tập đoàn Tỉnh Xuyên, phát triển đến ngày hôm nay như vậy nữa? "Cháu trai của ta, hãy nhớ rằng, Phạm Nhật Long sẽ ở đây được bao lâu đâu, hần sẽ kết thúc kỳ nghỉ phép và trở về quân đội, nếu cháu không đầu lại được hàng thì kiềm chế qua vài ngày là được.

Người thông minh biết cách nhẫn nhịn, không có phải đáng xấu hổ" Lê Chí Thành dặn dò nói.

“Ông ngoại con hiểu rồi.” Lâm Thiên gật đầu.

Lâm Thiên hiểu rằng ông ngoại đây là đang lo lắng cho mình đối đầu với Phạm Nhật Long sẽ phải chịu thiệt.

"Nhưng có một điều cháu nên nhớ.

Cháu sẽ là người kế nhiệm tập đoàn Tỉnh Xuyên của ta.

Tương lai hắn sẽ là người kế nhiệm tập đoàn Phạm Gia.

Sớm muộn gì hai người cũng sẽ đối đầu trở lại.

Phải tìm cách tự tăng cường sức mạnh thì mới có thể chống lại hắn!" Lê Chí Thành nói.

“Vâng!” Lâm Thiên mạnh mẽ gật đầu.

Trong bệnh viện.

“Ông Dũng, tên sát thủ kia đã hoàn toàn mất liên lạc, Lâm Thiên hiện tại vẫn còn sống.

Tôi sợ...!Tôi sợ rằng lần này kế hoạch lại thất bại!” Luật sư thấp giọng nói.

Khương Hùng Dũng sắc mặt âm u: "Làm sao có chuyện đó! Sát thủ kia không phải rất lợi hại sao? Làm sao có thể mất liên lạc? Lẽ nào là bị Lâm Thiên phát hiện, sau đó giải quyết tên sát thủ này rồi?" "Ông Dũng, rất có thể là như vậy.

Xem ra, chúng ta vẫn đánh giá thấp Lâm Thiên này.

Đến mời sát thủ cũng không làm gì được hắn." Luật sư nói “Chết tiệt!" Khương Hùng Dũng liên tục chửi bởi
Khương Hùng Dũng rất kỳ vọng vào kế hoạch lần này, hắn vốn tưởng rằng lần này Lâm Thiên nhất định sẽ bị giết, nhất định sẽ báo được thù.

Kết quả là kế hoạch lại thất bại.

"Tuy nhiên, ông Dũng, Phạm Nhật Long, con trai của gia đình họ Phạm, gần đây đã đến thành phố Bảo Thạnh của chúng ta, và anh ta cũng đang đối đầu với Lâm Thiên Dự án ở khu vực số 1 của khu bảo tồn Tỉnh Xuyên đã bị Phạm Nhật Long nhúng tay làm cho đình trệ.".

“Thật sao!” Khương Hùng Dũng kinh ngạc ngồi dậy.

Dự án số 1 trong khu bảo tồn là một nỗi đau trong lòng Khương Hùng Dũng, anh ta nghe được tin này, trong lòng chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết.

“Haha, Phạm Nhật Long này là một thiếu gia rất nổi tiếng, cứ để bọn họ đánh nhau, tốt nhất là đánh chết tên tiểu tử Lâm Thiên đi!" Khương Hùng Dũng vui mừng nói.

Một diễn biến khác.

Lâm Thiên lúc này đang ăn cùng với hai người Bạch Hổ và Thạch Hàn trong một nhà hàng.


Mặc dù hôm nay Lâm Thiên rất khó chịu về chuyện của Phạm Nhật Long, nhưng hôm nay là ngày Bạch Hổ xuất viện, hơn nữa còn gia nhập với mình, vì vậy Lâm Thiên đã mời hai người dùng một bữa ăn thịnh soạn để ăn mừng sự gia nhập của Bạch Hổ
Lúc này, điện thoại của Lâm Thiên đột nhiên reo lên.

Khi Lâm Thiên nhìn thấy tên người gọi, Lâm Thiên liền sửng sốt một chút.

"Như Tuyết!"
Lâm Thiên không ngờ.

Như Tuyết sẽ chủ động gọi cho mình.

Dù sao lần trước sau khi từ chối Như Tuyết, cô ta đã nói rằng sẽ không bao giờ có liên quan đến anh.

Sau đó, ngay cả khi cả hai cùng ở trong cùng một lớp, Như Tuyết cũng đã chủ động tránh mặt Lâm Thiên, cho dù không thể tránh được, cô ta cũng sẽ bắt chuyện với Lâm Thiên.

Lần trước đang ở trong lớp học, cô ấy bất ngờ đến trước mặt anh, cô ta như có điều gì đó muốn nói với anh, nhưng cô ta đã rời đi ngay lập tức.

“Alo, Như Tuyết.” Lâm Thiên lựa chọn nghe điện thoại.

"Lâm Thiên...! Tôi...!Tôi muốn nhờ cậu giúp tôi, ngoài cậu ra, tôi thật sự không nghĩ được đến ai có thể giúp nữa!" Như Tuyết khóc nói.

Sau khi nghe Như Tuyết nói, trái tim Lâm Thiên đột nhiên hồi hộp.

Lẽ nào, xảy ra chuyện gì rồi? "Như Tuyết.

Xảy ra chuyện gì rồi?" Lâm Thiên liền vội vàng hỏi.

"Cậu có thể, đến bệnh viện nhân dân Bảo Thạnh ngay bây giờ được không? Coi như tôi cầu xin cậu!" Như Tuyết khóc.

"Ngu xuẩn, nói cái gì mà cầu với xin! Cô chờ đó, tôi lập tức qua đó!" Lâm Thiên đáp lời.

Bây giờ đã là đêm, sau khi cúp điện thoại, Lâm Thiên lái chiếc Lamborghini, dốc hết mã lực chạy thẳng đến bệnh viện.

Tới cửa bệnh viện, Lâm Thiên đã nhìn thấy Như Tuyết với vẻ mặt phờ phạc.

Hai mắt Như Tuyết đỏ hoe, có lẽ khi nãy đã khóc rất nhiều, bộ dạng của cô ta lúc này, làm người khác vô cùng đau lòng, Lâm Thiên thậm chí có ý muốn chạy tới ôm cô ta vào lòng và an ủi.

"Như Tuyết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô mau nói cho tôi biết đi!"Lâm Thiên chạy tới trước mặt Như Tuyết vội vàng hỏi.

"Sau ca phẫu thuật lần trước của mẹ tôi, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vài ngày trước, tình trạng bệnh của bà ấy đột ngột tái phát và nghiêm trọng hơn nhiều so với lần trước", Như Tuyết nói.

Như Tuyết cắn đôi môi đỏ mọng, tiếp tục nói: "Nhưng số tiền phẫu thuật nhiều quá, tôi...!tôi không kiếm ra được nên đã phải hoãn ca mổ lại, nhưng hôm nay tình trạng của mẹ tôi lại xấu đi.

Bác sĩ nói nếu không trả tiền phẫu thuật thì mẹ tôi sẽ hết hy vọng! Tôi...!Tôi chỉ có thể cầu xin cậu!".