Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 172: Không Thể Không Chiến Đấu






“Chết tiệt, đây không phải đang chơi mình sao?” Lâm Thiên không nhịn được bùng nổ hét lên.

Nếu cây côn điện vẫn còn, Lâm Vân vẫn có một sự tự tin nhất định để đối phó với kẻ thù trước mặt.

Nhưng bây giờ anh chỉ có hai bàn tay trắng, ngược lại vũ khí của đối phương là cầm dao, anh làm sao chống lại được? “Chờ một chút, tôi đưa cho các anh mỗi người 200 triệu, thả chúng tôi đi thì sao?” Lâm Thiên nghiến răng nghiến lợi.

Nếu tiền có thể được sử dụng để giải quyết tình hình nguy cấp này.

Tất nhiên đó là tốt nhất rồi.

“Mày vẫn nên xuống hối lộ diêm vương đi!” Người đàn ông cười toe toét.

Người đàn ông biết rõ, ông Lục có lệnh giết, lấy đầu những người này, quay về sẽ có phần thưởng, bọn họ có thể thăng tiến thêm, nếu để Lâm Thiên đi, nếu ông Lục biết chuyện, bọn họ chết chắc.

Vì thế người đàn ông đã chọn giết Lâm Thiên, anh ta có thể nhận được tiền thưởng mà không phải lo lắng gì.

"Nhóc con, chết đi!" tới.

Đối phương đã vung mã tấu trên tay và đang lao thẳng
Lâm Thiên thấy đối phương đã lao tới.

Rõ ràng trận chiến này đã không thể tránh được rồi.

Hơn nữa bây giờ không có đường để rút lui, Lâm Thiên chỉ có thể nhặt một cây gậy trên mặt đất làm vũ khí.

"Bich!"
Lần đầu tiên đối đầu, đối thủ đã dùng dao chém một nhát vào cây gậy, và trực tiếp cắt cây gậy làm đôi.

"Mẹ kiếp!"

Lâm Thiên không nhịn được chửi bới, liền ném cây gậy gãy xuống đất.

đi!" "Một cái gậy rách cũng muốn đấu với tao? Haha, chết
Bên kia cười lớn, lại vung mã tấu, xông thẳng đến Lâm
Thiên.

Lâm Thiên sắc mặt tái xanh, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng hôm nay sẽ phải nằm lại ở đây rồi.

Nhưng Lâm Thiên vẫn không nghĩ ra cách để ứng phó "ồn ào"
Con dao sắc bén, trực tiếp hướng về phía đầu của Lâm
Thiên lao xuống "Bich!"
Ngay khi con dao sắp đâm vào đầu Lâm Thiên, Lâm Thiên đã giơ hai tay lên, nắm chặt con dao của đối phương rồi dùng sức đẩy nó lên.

Cứ như vậy, con dao rựa lạnh toát cách trên đầu Lâm Thiên khoảng 20 cm.

"Hừ, còn muốn giãy dụa, để tao xem chúng ta ai khoẻ hơn!"
Bên kia vừa cười toe toét nói vừa dí dao vào đầu Lâm Thiên.

Lâm Thiên dùng hết sức bình sinh để đẩy
Nhưng thực lực của đối phương so với Lâm Thiên khoẻ hơn, cho dù Lâm Thiên dùng hết sức bình sinh, dao vẫn từng chút từng chút một đi xuống.

Nếu tình hình này tiếp tục, Lâm Thiên nhất định phải chết!
Lâm Thiên lúc này đầu đã đầm đìa mồ hôi hột.

Hơn nữa con dao đã tới đầu Lâm Thiên.

Hơn nữa một bên em trai của Lý Ánh Hồng cũng đang giằng co với một người đàn ông khác bằng dao, cậu ấy đã bị đâm một nhát, bản thân cậu ấy cũng còn khó mà bảo toàn nổi, đương nhiên không có cách nào đến viện trợ cho Lâm Thiên được.

“Tôi có như vậy mà chết ở đây sao?” Lâm Thiên nghiến răng, trong lòng rất không cam lòng.

Lâm Thiên trong lòng vẫn còn có dự định kế hoạch lớn cho tương lai, nếu chết như thế này ở đây, Lâm Thiên thật sự là không cam lòng! "Nhóc con, đi chết đi!"
Người đàn ông với một con dao vừa cười toe toét, vừa gia tăng sức mạnh của mình thêm một lần nữa.

Sau khi lưỡi dao chạm vào trán Lâm Thiên, nó đột nhiên chém xuống, dọc theo trán còn sót lại vết máu.

"Bich!"
Đúng lúc này, người đàn ông cầm dao bị một cục đá găm vào đầu.

Lâm Thiên nhìn kỹ lại, hóa ra là Lý Ánh Hồng!
Lý Ánh Hồng đang cầm một hòn đá trên tay, từ đẳng sau đập vào gáy của người đàn ông đang cầm dao kia.

Người cầm dao trực tiếp ngã xuống đất, máu lập tức chảy ra, cả người đều hôn mê.

Dù sao sau đầu là bộ phận trí mạng trên cơ thể con người.

"A! Mình....!Mình giết người rồi sao?" Lý Ánh Hồng kinh hãi, vất viên đá trên tay xuống đất, vẻ mặt đầy hoảng loạn cùng sợ hãi.

"Hừm.."
Lâm Thiên sắc mặt tái nhợt, thở dài một hơi, đồng thời hướng về phía Lý Ánh Hồng giơ ngón tay cái lên.

Nếu không có Lý Ánh Hồng, e rằng vừa rồi anh đã toi đời rồi!
Lúc này Lâm Thiên tay vẫn còn hơi run, không biết vừa rồi là do tay dùng lực quá mức, hay là do sợ hãi.

"Aaaaaa!"
Ở một bên khác em trai của Lý Ánh Hồng, đồng thời cũng đang vật lộn trong những nhát dao hướng vào mình.

Lâm Thiên hít vào một hơi, sau đó nhanh chóng nhặt mã tấu trên mặt đất chạy tới giúp Lý Khánh Duy.

Mặc dù Lâm Thiên đã muốn gục trên mặt đất nghỉ ngơi rồi, nhưng thực tế không cho phép.


"Bich!"
Bởi vì người cầm dao đang đánh nhau với Lý Khánh Duy nên không để ý đến Lâm Thiên, sau khi Lâm Thiên lao tới, trực tiếp dùng một nhát dao chém thật mạnh vào lưng hån.

Thành thật mà nói, Lâm Thiên từ trước đến giờ đã chém ai bằng dao bao giờ đâu?
Nhưng vào thời khắc này, Lâm Thiên không thể không làm như vậy! "Aaaa!"
Người bị chém hét lên.

.

Hắn sống, bọn họ sẽ chết!
Lâm Vân lại lấy ra con dao, trực tiếp chém người đó ngã xuống đất, sau đó lại thêm một nhát dao, Lâm Thiên máu tươi bán tung téo đầy người, trên mặt đất cũng đều là máu tanh.

"Loảng xoảng!"
Sau khi chém chết người này, con dao trên tay Lâm
Thiên trực tiếp rơi xuống đất.

Ngay sau đó, Lâm Thiên cũng ngồi trên mặt đất, thở hổn hển.

Lâm Thiên lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Đây là lần đầu tiên Lâm Thiên tự tay mình chém chết người, cũng là lần đầu tiên Lâm Thiên giết người, trước kia Lâm Thiên chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng hiện tại đã đi đến bước này rồi!
Đương nhiên, tình huống này cũng là một lần rèn luyện cho Lâm Thiên, giúp trái tim của Lâm Thiên trở nên mạnh mẽ hơn.

"Ông Lục, món nợ này Lâm Thiên tôi đã nhớ kỹ rồi! Nếu lần này tôi có thể trở lại thành phố Bảo Thạch, tôi nhất định sẽ khiến ông phải trả giá một cách đau đớn!" Lâm Thiên siết chặt nắm đấm, hung ác nói.

Sau một phút Lâm Thiên ngồi trên mặt đất, lau mồ hội lạnh trên trán, nhanh chóng đứng lên.

Xét cho cùng, Lý Ánh Hồng và Liễu Diệp đều là con gái, còn em trai của Lý Ánh Hồng mới chỉ mười mấy tuổi, anh chính là trụ cột ở đây.

Bọn họ đều bị dọa cho sợ hãi, bọn họ đều đang hoảng loạn,Lâm Thiên cần phải ổn định lại ý chí cho mọi người, Lâm Vân cần phải hướng mọi người tiếp tục tiến lên.

"Lý Khánh Duy vết thương của cậu thế nào rồi?” Lâm Thiên kiểm tra vết thương của em trai Lý Ánh Hồng.

“Anh Thiên, em bị chém hai nhát dao đều là vào hai cánh tay, không mất mạng được đâu!” Lý Khánh Duy nghiến răng nói.

“Tốt, rất ra dáng một người đàn ông” Lâm Thiên vỗ vỗ vai Lý Khánh Duy.

Lý Khánh Duy mới giằng co với người kia lâu như vậy, chuyện này rất quan trọng, chỉ cần Lý Khánh Duy ngã xuống trước Lâm Thiên.

Vậy thì sau đó sẽ có thêm một tên nữa cũng đến hợp sức với người còn lại đối phó với Lâm Thiên.

Nếu như là 1 chọi 2, thì hôm nay Lâm Thiên nhất định sẽ chết!
Ngay sau đó, Lâm Thiên chạy đến chỗ trước mặt Lý Ánh Hồng và Liễu Diệp, cả hai đều cuộn tròn sợ hãi và không ngừng run rẩy.

Suy cho cùng thì hai người họ cũng chỉ là con gái.

Bọn họ chưa bao giờ trải qua chuyện gì như vậy.

Lâm Thiên đầu tiên đến trước mặt Lý Ánh Hồng trước.

"Lâm Thiên, mình rất sợ! Mình rất sợ!"
Lý Ánh Hồng vô cùng hoảng sợ, ôm chặt lấy Lâm Thiên, toàn thân đều khe khẽ run rẩy.

"Đừng sợ.

Kẻ thù đã bị tiêu diệt hết rồi.

Vừa rồi cậu làm rất tốt.

Nếu không có cậu, e rằng tôi đã bị giết rồi." Lâm Thiên nhẹ nhàng vỗ vai an ủi.


Dừng một chút, Lâm Thiên nói tiếp: "Lý Ánh Hồng, chúng ta hiện tại vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể có người đuổi kịp.

Nếu lần sau có năm mười, mười người...dù như thế nào chúng ta cũng không xử lý được, nên bây giờ chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây." "Ừ ừ ừ!” Lý Ánh Hồng liên tục gật đầu.

Lý Ánh Hồng vừa rồi hoàn toàn đã bị doạ cho mất hồn, trong đầu cô căn bản không hề nghĩ tới chuyện này.

Bây giờ Lâm Thiên vừa nói, cô đã lập tức hoàn hồn, hiểu được trọng điểm bây giờ là phải tiếp tục chạy.

Ngay sau đó, Lý Ánh Hồng đứng lên, quan tâm hỏi: "Đúng rồi, Lâm Thiên, vết thương của cậu có sao không?" “Chỉ là một vết thương nhỏ ngoài da, không sao cả.

Lâm Thiên cười sờ sờ vết thương trên trán.

Lý Ánh Hồng gật đầu: "Vậy cậu đi xem Liễu Diệp đi, cô bé còn nhỏ như vậy, hẳn là rất sợ hãi, tớ sẽ xử lý vết thương cho em trai mình, sau đó chúng ta mau chóng thoát khỏi đi!"
Lâm Thiên gật đầu, sau đó đi tới Liễu Diệp.

"Anh Thiên, em sợ quá!"
Sau khi nhìn thấy Lâm Thiên, Liễu Diệp cũng ôm chặt lấy Lâm Thiên, vẻ mặt hoảng hốt cùng sợ hãi.

Cô ấy chỉ là một cô gái mới lớn, tất nhiên sẽ sợ hãi trước cảnh tượng này.

"Không sao đâu, Liễu Thiên, bây giờ đi thôi, đến anh cổng em!"
Lâm Thiên trực tiếp cõng Liễu Diệp lên.

Lý Ánh Hồng cũng giúp em trai mình đơn giản xử lý vết thương.

"Mau đi thôi!"
Cả bốn người tiếp tục chạy như điên.

Bởi vì Lâm Thiên đang cõng Liễu Diệp trên lưng nên tốc độ của anh đã giảm đi rất nhiều.

Lâm Thiên trong lòng chỉ có thể cầu nguyện, đừng để cho bất kì kẻ nào đuổi kịp, nếu không thật sự là xong đời rồi.

Trong khu rừng.

"Hừ hừ..." Lâm Thiên thở hổn hển.

Cuộc giao đấu trước đó khiến Lâm Thiên có chút kiệt sức.

Bây giờ sau bảy tám phút chạy với Liễu Diệp trên lưng, Lâm Thiên thở không ra hơi, trên mặt mồ hôi đổ như mưa, quần áo ướt đẫm mồ hôi.

Trong tình huống này, Lâm Thiên làm sao có thể chạy nhanh được? Lâm Thiên có thể tiếp tục đi về phía trước, đều là đang dùng ý chí để chống đỡ.

“Anh Thiên, để em cõng đi!” Lý Khánh Duy nghiêm túc nói.

“Cả hai tay của em đều bị chém, làm sao mà cũng được?” Lâm Thiên nói.

“Vậy để mình cõng cho!” Lý Ánh Hồng bước tới chỗ Lâm Thiên..