Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 186: Tình Cờ Gặp Giám Đốc Tú






Trong bữa ăn tại nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn, Huỳnh Tuệ Mẫn và mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn luôn rất niềm nở mà tiếp đãi Lâm Thiên.

Sau khi ra khỏi nhà Huỳnh Tuệ Mẫn đã hơn chín giờ tối.

Đi trên đường, Lâm Thiên ngẫm nghĩ sẽ bắt taxi trở về khách sạn.

Lâm Thiên đang bước đi, bỗng nhiên phát hiện trước mặt có một bóng người quen thuộc.

“Bóng dáng này sao lại có chút giống với giám đốc Tú nhỉ
Mặc dù Lâm Thiên cảm thấy giống, nhưng cũng không dám nhận định.

Thế nên anh liền nhanh chân bước tới phía trước muốn xem thử có phải là cô ấy không.

“Giám đốc Tú là cô thật sao”
Sau khi Lâm Thiên bước tới phía trước, anh phát hiện đây thật sự là giám đốc Phạm Minh Tú đã giúp mình giải oan hôm nay.

Nhưng trên tay Phạm Minh Tú đang cầm một chai rượu whisky, cô ấy đang vừa đi vừa uống rượu.

“Anh là...nhân viên vệ sinh của ngày hôm nay?” giảm đốc Tú cũng nhận ra được Lâm Thiên.

“Đúng vậy, là tôi.

Giám đốc Tú, tại sao cô lại ở đây một mình vào ban đêm thế này? Như vậy rất không an toàn, hay là để tôi đưa cô về nhà.” Lâm Thiên nói.

Lúc này Phạm Minh Tú đang mặc một chiếc váy dài màu đen.

Cô ấy vốn là một người xinh đẹp, bây giờ dưới tình trạng đã hơi men say, còn khiến người ta thèm muốn hơn nữa.

Trong giữa trời khuya đêm tối, nếu như có ai đó mang ý đồ xấu gặp được cô ấy, nhất định sẽ nổi lòng tham, hậu quả không thể lường được.


“Mặc kệ tôi, đây là chuyện của tôi.” Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, cô ấy lại uống thêm một ngụm rượu.

“Xem ra là đã xảy ra chuyện gì rồi.” Lâm Thiên lẩm bẩm nói.

Lúc này Phạm Minh Tú đột nhiên dừng chân lại, quay đầu nhìn Lâm Thiên.

“Cậu đi cùng tôi đến quán bar uống vài ly rượu thế nào?” Phạm Minh Tú nói.

Lâm Thiên sững sờ, cô ấy lại bảo mình cùng uống rượu?
Tiếp theo đó, Lâm Thiên lắc đầu: “Giám đốc Tú, cô đã uống đủ nhiều rồi, đi uống thêm lần nữa, không thích hợp.

“Cậu không muốn sao? Vậy thì cậu đi đi, tôi sẽ tự mình đi” Phạm Minh Tú vừa nói vừa tiếp tục đi về phía trước.

Nhìn bóng lưng Phạm Minh Tú bước đi về phía trước, sau khi Lâm Thiên do dự một hồi, liền chạy theo lên.

“Giám đốc Tú, được rồi.

Tôi sẽ cùng cô đến quán bar uống rượu" Lâm Thiên nói.

Suy nghĩ của Lâm Thiên rất đơn giản, bất kể mình có đi hay không, thì Phạm Minh Tú đều sẽ đến quán bar uống rượu.

Nhưng với tình trạng hiện tại của Phạm Minh Tú mà đồ quán bar và còn uống thêm chút rượu nữa, sẽ xảy ra chuyện gì đây? Lâm Thiên không dám nghĩ.

Tốt hơn hết là đi với cô ấy còn hơn là để cho cô ấy đi một mình, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, Lâm Thiên cũng có thể bảo vệ cô ấy.

Dù sao buổi sảng cô ấy đã giúp đỡ Lâm Thiên, hơn nữa Lâm Thiên cảm thấy cô ấy là một người quản lý tốt.

Dĩ nhiên, những cô gái xinh đẹp rất dễ tạo cho người đối diện ấn tượng tốt,
Huống chỉ là một cô gái quyến rũ như Phạm Minh Tú?
Đây cũng là một yếu tố tiềm ẩn.

Đương nhiên là Lâm Thiên không muốn cô ấy bị người hủy hoại trong quán bar.

Bên trong một quán bar.

Nhạc heavy metal trong quán bar nghe đình tại nhức óc.

Trên sàn nhảy của quán bar, một cô gái ăn mặc hở hang mặc sức nhảy múa quanh cây cột.

Nhiều người đàn ông ở xung quanh la hét, hoặc nhảy múa theo điệu nhạc, nhiều người trong số họ còn có những nhân viên văn phòng, vào lúc này họ lại trông hoàn toàn như một con người khác.

Ở quầy bar.

“Hai ly rượu whisky, cảm ơn.

Phạm Minh Tú đưa tiên cho nhân viên pha chế.

Rất nhanh hai ly rượu whisky đã được đặt trước mặt Lâm Thiên và Phạm Minh Tú.

Sau khi Phạm Minh Tú nhận lấy ly whisky, liền trực tiếp uống một hơi cạn.

Rượu whisky vốn là loại rượu mạnh, Phạm Minh Tú cứ uống không ngừng như thế này, Lâm Thiên cũng cảm thấy lo lắng cho cô ấy.

Sau khi đặt ly rượu xuống, Phạm Minh Tú nháy mắt với
Lâm Thiên, giọng yếu mềm nói: “Nếu như tôi nhớ không lầm, cậu tên là Lâm Thiên đúng không? Uống rượu với tôi nào.” “Được, tôi uống” Lâm Thiên cũng không nói nhiều lời, trực tiếp uống cạn một ly rượu whisky.

“Thêm hai ly nữa.


Phạm Minh Tú lại đưa tiền cho nhân viên pha chế.

Nhân viên pha chế nhận lấy tiền, sau đó lại lấy rượu cho Phạm Minh Tú.

“Giám đốc Tú, cô có thể nói cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra không?” Lâm Thiên lên tiếng dò hỏi.

Theo suy nghĩ của Lâm Thiên, giám đốc Tú tìm đến rượu để giải sầu như vậy, chắc hẳn là đã gặp phải chuyện gì đó rồi, hơn nữa đó còn là một cú đả kích không nhỏ đối với cô ấy.

“Bạn trai tôi ngoại tình, hơn nữa đối tượng ngoại tình của anh ta còn là bạn thân của tôi, cậu nói có nực cười hay không?”
Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, lại cầm lấy ly rượu whisky uống một hơi cạn.

“Cô bị bạn trai cho đội mũ xanh sao?” Lâm Thiên sững người.

Lâm Thiên nghĩ đến ban ngày lúc đang ở công ty, Phạm Mạnh Cường đã từng nói với Lâm Thiên rằng Phạm Minh Tú đã có bạn trai, hơn nữa thân phận và địa vị của bạn trai cô ấy hẳn có chút lợi hại.

Tiếp theo đó, Lâm Thiên cười khổ nói: “Giám đốc Tú, anh ta thế mà lại bỏ rơi một người đẹp như cô, để mà đi lên giường với người phụ nữ khác ư?” “Không phải đàn ông đều như thế này sao?” Phạm Minh Tú lắc đầu khẽ cười.

Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, cô ấy trực tiếp cầm lấy cái ly whisky trước mặt của Lâm Thiên, một hơi uống can.

Sau khi đặt ly rượu xuống, mặt Phạm Minh Tú đỏ ửng nói tiếp: “Tôi đã từng nói rằng trước khi kết hôn tôi sẽ không trao lần đầu tiên của mình cho anh ấy, nhưng lại không ngờ anh ấy lại lén sau lưng tôi lên giường với người phụ nữ khác, hơn nữa còn không chỉ có một người.

“Điều nực cười hơn nữa là khi tôi hỏi anh ấy tại sao, anh ấy lại nói rằng đó chỉ là để cho vui thôi, còn nói đầy lý lẽ rằng ai bảo tôi không chịu làm chuyện đó với anh ấy, anh ấy chỉ có thể làm như vậy.

“Tôi xem như đã nhìn rõ anh ấy rồi, anh ấy chính là gã tồi, tên cầm thú”
Phạm Minh Tú nói đến cuối cùng, gần như là đã quá khích mà gào lên.

“Giám đốc Tú, tôi biết trong lòng cô bây giờ chắc chắn là đang rất khó chịu.” Lâm Thiên nói.

Lâm Thiên tiếp tục nói: “Nhưng mà ít nhất cô đã có thể nhìn rõ được anh ta, nếu như đợi đến khi kết hôn rồi mới nhìn rõ được điều này, đó mới là sự đau lòng lớn nhất”
Phạm Minh Tú nở một nụ cười khó coi, sau đó nói với nhân viên pha chế: “Làm cho tôi một ly rượu b Bacardi” “Thưa cô, cô...cô thật sự muốn gọi b Bacardi sao?” Nhân viên pha chế không nhịn được hỏi.

Nhân viên pha chế chỉ cảm thấy là người đẹp trước mặt mình cũng thật quá điên cuồng đi? Rượu b Bacardi, nguyên liệu chính là Bacardi 151,
Bacardi White và Bacardi Black, tất cả đều là rượu rum, hỗn hợp uống cùng với đá.

Nguyên liệu chính của rượu rum Bacardi 151, có nồng độ bảy mười năm chấm năm, màu này giống với rượu cocktail hồng trà và có nồng độ rất cao.

Thật sự ngang ngửa như một chai xăng vậy.

Đó là lý do tại sao nó được gọi là rượu b.

Loại rượu mạnh như thế, dù cho là nhiều người đàn ông uống cũng không thể chịu nổi, huống chi là một người phụ nữ uống nữa.

“Tiền sẽ đưa cho anh đủ cả, mau làm cho tôi” Phạm Minh Tú bỏ tiền đập xuống trên bàn.

“Được rồi, xin hãy chờ chút.

Nhân viên pha chế gật đầu.

Nếu như khách hàng nhất quyết yêu cầu, thì anh ta đương nhiên là không thể không làm rồi.

Rất nhanh, một ly rượu b Bacardi đã được đặt trước mặt Phạm Minh Tú.

Phạm Minh Tú không nói lời nào, cuốc luốc cuốc luốc mà uống cạn đi.

“Khu khu
Mới uống được nửa ly, Phạm Minh Tú đã bị rượu mạnh sắc đến họ sặc sụa.

“Giám đốc Tú, cô không thể uống nữa”

Lâm Thiên lập tức giành lấy ly b Bacardi, sau đó cầm lấy nửa ly còn lại trực tiếp nốc cạn.

Rượu này quả nhiên rất mạnh, nửa ly uống xuống, Lâm Thiên lập tức cảm thấy bụng mình nóng rực, cổ họng như sắp bốc khói.

“Lâm Thiên, ly rượu này tôi đã uống qua, trên đó vẫn còn vết son môi của tôi, cậu...! cậu không ngại sao?” Phạm Minh Tú quyến rũ nhìn Lâm Thiên.

“Tôi không nghĩ nhiều, nhưng tôi sẽ không ngại chuyện này.” Lâm Thiên nói.

Lúc nãy khi Lâm Thiên lấy uống, đúng là thật sự không nghĩ nhiều như vậy.

Người đẹp quyến rũ như Phạm Minh Tú, đương nhiên được trở thành tiêu điểm trong quán bar, những người đàn ông ra vào xung quanh đều không nhịn được mà nhìn vào Phạm Minh Tú.

Người đẹp như cô ấy khiến cho không ít đàn ông ham muốn.

Vào lúc này, một người đàn ông đi tới trước mặt Phạm Minh Tú.

“Người đẹp, tôi có thể mời cô uống một ly không?" Người đàn ông mỉm cười, bộ dạng giống như một quý ông.

Người đàn ông chủ động bắt chuyện, đồng thời còn không biết là vô tình hay cố ý, thấy anh ta đặt chiếc chìa khóa xe Maserati trên tay để lên quầy bar.

“Vậy thì anh phải hỏi bạn trai của tôi xem có đồng ý hay không.”
Phạm Minh Tú hơi men say vừa nói vừa đặt tay lên vai Lâm Thiên.

Người đàn ông liếc nhìn Lâm Thiên một cái, đồng thời lạnh lùng nói: “Người anh em, cậu cũng thật may mắn đấy, ăn mặc giản dị như thế này, thế mà lại cua được người đẹp.

Hiển như người đàn ông này đang rất ghen tị với Lâm Thiên.

“Không có cách nào khác, tôi chính là luôn may mắn như vậy” Lâm Thiên cười nói.

Người đàn ông nghe được, chỉ có thể phẫn hận rời đi.

Đúng lúc này, Phạm Minh Tú đột nhiên vòng qua cổ Lâm Thiên, sáp lại trước mặt Lâm Thiên, quyến rũ nói: “Lâm Thiên, cậu cảm thấy tôi đẹp không?”
Hai người ở gần đến nỗi Lâm Thiên hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi thở của Phạm Minh Tú, và cả mùi thơm trên cơ thể của cô ấy.

Lâm Thiên nuốt nước miếng: “Giám đốc Tú, cô đừng đùa như vậy, tôi chỉ nhân viên vệ sinh thôi.

là một
Phạm Minh Tú đây là muốn quyến rũ mình sao? Mặc dù bây giờ cô ấy đang trong tình trạng say xỉn, nhưng trong trạng thái này nhìn cô ấy lại càng cảm thấy hấp dẫn hơn.

Là một người đàn ông nhiệt huyết có thiên hướng bình thường, thật lòng mà nói điều này khiến tim Lâm Thiên càng đập nhanh hơn.

“Tôi hỏi cậu tôi có đẹp không?” Phạm Minh Tú dùng ánh mắt mị hoặc của mình hỏi lại một lần nữa.

“Đẹp đẹp.

Lâm Thiên đành phải thành thật trả lời.

“Vậy tối nay cậu ở lại với tôi thì sao nào?” Phạm Minh Tú thổi hơi vào tại của Lâm Thiên..