Cực Phẩm Rể Quý

Chương 217: Cuộc Đụng Độ Khủng Khiếp






Bàng Phi cùng An Lộ cùng tiến đến gần chiếc xe, phía sau cửa sổ xuất hiện hai khuôn mặt vô cùng xa lạ, cùng với hai khuôn mặt đó còn có một mõm ống đen, mà  lúc này họ đang đối mặt với hướng của Bàng Phi.
Bàng Phi nhất thời sửng sốt, anh nhanh chóng ôm lấy An Lộ, lăn đến một bên bụi cỏ.
"Xoẹt..." Một viên bay xoẹt qua.
Sắc mặt An Lộ tái nhợt đầy sợ hãi, không khỏi run lên: "Có phải...!là tiếng súng hay không, anh rể, bọn họ có súng, bọn họ có súng..."
Bàng Phi vô cùng bình tĩnh và không có một chút hoảng sợ nào, nhưng ánh sáng từ đôi mắt đó lại ngay lập tức trở nên ủ rũ: "Em ở lại đây và đừng chạy lung tung."
Mục tiêu của bọn họ chính là Bàng phi, để không ảnh hưởng đến An Lộ, Bàng Phi anh cần phải dẫn dụ toàn bộ lực chủ yếu của địch về phía của về mình.
Anh cố ý lộ ra trước mắt của hai người đó, dẫn dụ sự chú ý, sau đó phi thân rời đi.
Cả hai không những tinh ranh mà còn rất thận trọng, hai người họ không chịu xuống xe, điều này gây trở ngại lớn cho cuộc phản công của Bàng Phi.
Lần trước cũng là những người cầm súng, nhưng lần này bên kia rõ ràng là đã thông minh hơn rất nhiều, chiếc ô tô là chiếc ô bảo vệ tốt nhất, bởi né tránh một cách mù quáng không phải là biện pháp tốt.
Bàng Phi lặng lẽ đi vòng ra sau xe, cởi bỏ áo khoác rồi ném nó ra phía ngoài, tranh thủ vài giây khi tầm nhìn của đối phương bị che mất, anh nhanh chóng tiến lại gần, đập cùi chỏ vào cửa kính.
"Bùm..."
Sau đó cửa kính liền bị vỡ tan tành, người đàn ông ngồi trên ghế lái bị Bàng Phi bắt lấy cổ tay.
Bàng Phi nhanh chóng đảo ngược lại họng súng, nhắm thẳng vào người ngồi trên ghế lái phụ, và bóp cò một giây trước khi đối phương nổ súng.
"Bang!"
Viên đạn găm thẳng vào trán người đàn ông ngồi trên ghế lái phụ.


Sau đó, người đàn ông ngồi trên ghế lái liền tung đòn phản công, Bàng Phi đã liền nắm chặt lấy cổ tay của hắn ta và giật mạnh ra phía ngoài, kéo một nửa người hắn ra khỏi cửa kính ô tô.

Sau đó, anh kéo dây an toàn quấn quanh cổ người đàn ông, anh dựa lưng vào xe, dùng sức kéo cho đến khi người đàn ông này tử vong mới dừng lại.
Trong vòng chưa đầy nửa giờ, cả hai tên sát thuê đã bị anh tiêu diệt.
Giải quyết xong Bàng Phi bắt đầu đi tìm An Lộ, nhưng anh lại không ngờ tới một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra.
An Lộ đã bị bắt làm con tin, và lần này, đối thủ của anh là người đàn ông Đông Âu và Mỹ này.
Hai người trên xe kia chỉ là món khai vị, chính hai người này thật sự là rất khó đối phó.
"Người các anh tìm là tôi, hãy để cô ấy đi đi."
"Bàng Phi, cậu còn nhớ tôi không?" Người đàn ông Mỹ trả lời câu hỏi, nhưng lại hỏi lại Bàng Phi một câu như vậy, sau đó người kia trực tiếp nắm lấy quần cổ áo rồi xé toạc ra, một hình xăm hoa mận trực tiếp lộ ra.

Trên ngực trái của anh ấy là hình xăm trồng lên trên vết sẹo.
Bàng Phi không nhớ ra anh chàng này là ai, nhưng anh lại nhớ rất rõ câu chuyện đằng sau hình xăm trên vết sẹo này.
Vào năm thứ hai anh vào chiến đội X, đó là nhiệm vụ xuyên biên giới đầu tiên của anh khi anh nhận được lệnh của cấp trên.

Đối thủ là một nhóm tội phạm hung ác, sau khi ngày đêm chiến đấu với nhau, thì cả hai bên đều bị tổn thất rất nặng nề.
Để hoàn thành nhiệm vụ được giao, Bàng Phi đã bất chấp không quan tâm điều kiện lúc đó như thế nào, anh nhất quyết phải một mình đuổi theo tên cầm đầu của bên kia, đồng thời buộc bên kia rơi vào tình trạng không ai có thể bì kịp, chỉ có thể chiến đấu bằng tay.
Kỹ năng của tên cầm đầu đó cũng rất mạnh, cả hai đều lâm vào thế bế tắc, dần dần thể lực cũng cạn kiệt nhưng Bàng Phi vẫn không chịu bỏ cuộc.
Trong lần giao đấu cuối cùng ngày khi cả hai bên đều cạn kiệt hết sức lực và chỉ dựa vào sức bền, sự kiên trì để chiến đấu, Bàng Phi đã nhanh tay đâm vào ngực người kia một chiếc nút giống như hoa mận, gây thương tích nặng nề.
Thật không may, vào thời điểm đó một tên đồng phạm của bên kia đã xuất hiện giải cứu kẻ cầm đầu.
Trong những năm sau đó, Bàng Phi cũng đã thực hiện vô số nhiệm vụ xuyên biên giới và chạm trán với người Mỹ rất nhiều lần, hầu như tất cả những người chiến đấu chống lại anh đều bị tổn thất nặng nề.

Làm sao anh có thể nhớ rõ từng người một được cơ chứ?
Chính vì vậy, ngay khi người Mỹ kia hỏi anh rằng có nhớ ra anh ta hay không, Bàng Phi căn bản không có ấn tượng gì cả, nhưng vị trí và hình xăm hình bông hoa mận đã gợi lại cho anh nhớ đến nhiệm vụ xuyên biên giới đầu tiên tên trùm tội phạm bị anh truy đuổi đến mức không còn đường để trốn thoát.
Không ngờ chỉ sau vài năm vắng bóng, anh ta này lại có năng lực lớn đến như vậy, hơn hẳn Bàng Phi.
"Và cả tôi nữa?" Người Đông Âu cũng nói thêm.
Cũng như vậy, Bàng Phi căn bản không thể nhớ nổi người Đông Âu này là ai, nếu không thì lần trước khi ở võ quán Tứ Hải anh đã nhận ra hai người này rồi.
Dù có nhớ hay không thì hôm nay hai người họ cũng đã đến tìm Bàng Phi để trả thù.
Những kẻ có thể ra tay mời người của chiến đội X xuất hiện thì nhất định phải là những tên tội phạm cực kỳ hung ác, và hầu hết bọn chúng đều là những kẻ khét tiếng trên thế giới.

Nếu như nói La Đạt Hải có thể mời được chúng thì căn bản là không thể.

Những băng nhóm tội phạm quốc tế này sẽ chỉ có giao dịch với người mua, người chủ,...
Khoan đã, hay còn có thể nói La Đại Hải không chỉ kinh doanh trên bề mặt, mà còn tham gia vào nhiều hoạt động tội phạm bất hợp pháp, thậm chí là xuyên quốc tế?
Khả năng này là vô cùng lớn, không ngờ là để đối phó với Bàng Phi, ông ta đã sớm chuẩn bị.

"Thật không ngờ, mới đó mà đã mấy năm không gặp rồi.

Cậu không chỉ rời chiến đội X và sống một cuộc đời vô hồn ở một nơi chim chóc không đậu, thậm chí còn không có tiến bộ gì về võ công.

Bàng Phi cậu luôn kiêu ngạo như vậy.

Theo cách nói của người Trung Quốc, thì sự kiêu ngạo này của cậu làm cho người ta tụt hậu.

Bây giờ cậu không còn là đối thủ của hai chúng tôi nữa."
An Lộ sợ quá, sắc mặt cô vô cùng tái nhợt.
Bàng Phi lại nhắc lại thêm một lần nữa: "Nếu như là đến để trả thù, thì hãy nhằm vào tôi đây, đổi lại để em ấy đi."
Người đàn ông Đông Âu trực tiếp thả An Lộ ra: "Dù có thả cô ta thì sao, hôm nay hai người cũng không thể sống sót rời khỏi đây."
An Lộ vội vàng chạy đến bên cạnh của Bàng Phi, thân thể gầy yếu của cô run lên bần bật.
Từ nhỏ cho dù bản thân đã từng chứng kiến cảnh kiếm và súng như thế này rồi, nhưng cảm giác viên đạn "vụt" vào người khi nãy còn kinh hoàng hơn là tự bắn vào người, như thể tử thần có thể vẫy gọi mình bất cứ lúc nào vậy.
Bàng Phi đã bảo vệ cô ta ở phía sau lưng anh, trong tình huống này, để có thể thoát ra thật sự là rất khó khăn, chỉ có thể nói rằng An Lộ không nên hành động hấp tấp trong việc trốn chạy.
"Sen, anh lên trước." Người Mỹ nói.
Sen cử động cổ tay làm phát ra tiếng "răng rắc" của các khớp xương.

Thân hình to lớn gần hai mét khiến cho chiều cao một mét tám của Bàng Phi trước mặt này trông hơi nhỏ bé.
Lần trước chứng kiến cuộc thi đấu của anh chàng này tại võ quán Tứ Hải, trong lòng anh biết rất rõ điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ, muốn thắng được thì nhất định phải tập trung toàn lực cho các chiêu thức của đối thủ.
Bàng Phi không chủ động tấn công, vì làm như thế sẽ rất dễ bị lộ sơ hở.

Trước hàng loạt các chiêu thức tấn công của đối thủ, Bàng Phi chọn cách kiên định, nhẫn nại để giành chiến thắng, đầu tiên là tập trung vào việc né tránh, sau đó khi đối thủ tức giận sẽ tìm kẽ hở trong những chiêu thức của hắn.
Cuối cùng, sau hơn một chục hiệp, thì tính khí bạo lực của Sen bắt đầu nổi lên, và mọi chiêu thức của anh ta đều trở nên lộn xộn.
Bàng Phi bắt đầu phản công lại, anh dùng cả nắm đấm lẫn bàn chân của mình, tất cả đều tập trung dồn lực vào trên người của Sen.
Kỹ thuật mạnh mẽ cùng với sức mạnh của đôi chân này, nếu đổi lại là người khác thì sớm đã không thể chống lại được từ lâu.

nhưng da đầu to và da dày này đã làm suy yếu đáng kể sức mạnh của nắm đấm và bàn chân của anh, Bàng Phi phải tăng tốc để đối thủ không còn cơ hội để chống trả.
"Bang.." Hàng chục cú đấm liên tiếp giáng xuống, không ngừng nghỉ, cuối cùng đôi chân của Sen cũng mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.
Những đường nét trên khuôn mặt đầy mỡ của hắn ta đang vặn vào nhau vì tức giận, trên gương mặt hắn ta đã nổi lên không ít gân xanh, trong phút chốc cứ như thể muốn xé nát Bàng Phi ra thành từng mảnh.
Trong chiến đấu tính cách cáu kỉnh là một điều cấm kỵ vô cùng lớn, nó sẽ làm cho kỹ thuật và động tác chân của anh ta hoàn toàn không theo một quy luật nào cả, khiến anh ta trông giống như khỉ đột trong chuyện Tarzan.
Bàng Phi tập trung vào những điểm yếu trên cơ thể đối thủ như cổ, nách, gập đầu gối,...Và khi trận chiến kết thúc Bàng Phi đã thắng lớn trong hiệp này.
Sen rất không phục, lại định tiếp tục so tài với Bàng Phi, nhưng đã bị người Mỹ kia chặn lại:
"Cậu không phải là đối thủ của cậu ta, để tôi lên."

Vấn đề lớn thực sự là người đàn ông Mỹ này, hắn ta quả thật quá xuất sắc trong chiến thuật của mình, lần trước Bàng Phi có thể chiến thắng cũng là do yếu tố may mắn chiếm một phần lớn.
Mỗi lần nhìn tên này, Bàng Phi đều có cảm giác như nhìn một người đã chết, khuôn mặt anh tái nhợt không chút máu tươi, đôi mắt u ám không có tia tức giận, thật sự không khác gì một người đã chết.
Vài năm trước, tên này cũng không trông như vậy, có lẽ hắn ta chỉ mới học được trong vài năm gần đây.
Người ta nói rằng việc luyện tập của Nhu Cốt Công rất rất tàn nhẫn, để có thể luyện ra được một Nhu Cốt Công tốt thì ngay từ khi còn nhỏ sẽ phải làm gãy xương của toàn bộ cơ thể trước, để cơ thể có thể mềm mại như lụa.

Hơn nữa cứ cách mấy năm xương cốt nhất định sẽ lại bị vỡ vụn, có thể nói luyện loại võ công này hoàn toàn là đi tìm đường chết.
Trước khi phát huy được khả năng của mình không biết anh ta đã phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn.

Hãy nhìn vào sự thay đổi này.

Đừng nói Bàng Phi không thể nhận ra được ai là tội phạm, cho dù là đưa những bức ảnh ra để so sánh chưa chắc anh đã có thể nhận ra được.

Người này giống như hoàn toàn biến thành một con người khác.
Thời điểm hiện tại, gã quái gở âm dương này sắp chuẩn bị ra tay.

Tốc độ của Nhu Cốt Công này quả thực là lợi hại, dáng người nhanh nhẹn, con người tuyệt vời, có thể hòa nhập với thiên nhiên, để con người và vạn vật trên thế giới có thể hòa nhập vào làm một.
Làm thế nào Bàng Phi có thể đáp trả anh ta khi đến đến việc chạm vào cơ thể đó thủ anh cũng không làm được?
"Bang..." Với một cú đấm nặng nề trên vai, thân thể Bàng Phi trong tiềm thức lao về phía trước vài mét.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hôm nay hẳn là anh và An Lộ nhất định sẽ phải chết.
Bàng Phi nhanh chóng tìm ra cách đối phó, anh nhanh chóng cởi bỏ áo khoác, chỉ cần đủ nhanh là có thể dùng quần áo để làm cho đối phương hiện nguyên hình khi áp sát, điều này sẽ giúp tăng tỷ lệ trúng đích đáng kể của cuộc phản công.
Chắc chắn, với cách này, đối thủ sẽ không dễ dàng thành công như vậy, và phản ứng trên quần áo có thể phản ánh chân thực thân hình của đối phương.
"Hừ, đúng là võ mèo quào!" Tiếng cười quái dị của gã truyền đến.
Ngay sau đó, nhìn thấy một bóng đen giống như một cơn lốc xoáy đang nhanh chóng đến gần mình, mạnh đến mức hoa lá và cây cối xung quanh đều bị cuộn lại.
Với tốc độ này, Bàng Phi lại càng không thể sánh bằng, một cú đấm mạnh vào ngực, thân thể anh trực tiếp bị đẩy ra xa.
Người Mỹ dừng lại trước mặt Bàng Phi, khóe miệng nở một nụ cười khinh thường: "Thật sự rất đau buồn khi các thành viên cũ của chiến đội X đã sa sút đến mức độ này.

Chiến đội X của anh ở Trung Quốc đơn giản chỉ là thứ rác rưởi, hahahaha!".