Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 306: Ta muốn giết cả nhà ngươi



Phùng Cơ Luận không phục.

Cuối cùng, đêm đến, Phùng Cơ Luận gọi một nhóm người tới, tiếp tục trả thù Võ lão gia tử. Xem bộ dáng, là định giết chết Võ lão gia tử.

Bản thân Võ lão gia tử bị thương, lại tới một nhóm người nữa, Võ lão gia tử đã bắt đầu lực bất tòng tâm rồi.

Ngay thời điểm Võ lão gia tử sắp ngã xuống, lúc trước Võ Thuật lại nhận được điện thoại, không chút suy nghĩ, lấy ra tiền tích góp, mua một vé máy bay, bay nhanh trở lại.

Nhìn thấy gia gia của mình bị trọng thương, hơn nữa Phùng Cơ Luận dùng ô ngôn uế ngữ. Võ Thuật đã biết nguyên nhân sự tình.

Võ Thuật, bạo nộ rồi.

Buổi tối đến một nhóm người này, mặc dù nhiều, lại phần lớn đều bị Võ lão gia tử đả thương. Võ Thuật bão tố, không tránh không né, dốc sức liều mạng đánh.

Sau khi Võ Thuật bỏ ra một cái giá lớn, đem những người kia, tất cả đều dọa chạy.

Phùng Cơ Luận cũng muốn chạy, bất quá, thời điểm chạy đến đầu thôn, bị Võ Thuật bắt lấy, không cho chạy trốn.

Những người khác bị sợ chạy, nhìn bộ dáng dữ tợn của Võ Thuật, cũng không dám trở lại cứu Phùng Cơ Luận.

Bọn hắn duy nhất có thể làm đấy, là báo cảnh.

Mà lúc này, Võ Thuật đã giết đến mắt đỏ, trong nội tâm chỉ có một ý niệm trong đầu, cái kia chính là đánh Phùng Cơ Luận.

Hung hăng đánh, dốc sức liều mạng đánh, liều lĩnh đánh.

Võ Thuật căn bản cũng không có nghĩ tới, hắn sẽ đánh chết Phùng Cơ Luận hay không. Sau khi đánh chết Phùng Cơ Luận, sẽ có hậu quả như thế nào.

Đồng dạng, Võ Thuật cũng không có nghĩ qua muốn giết Phùng Cơ Luận. Hắn chỉ là muốn báo thù, vì gia gia của mình báo thù. Vì em gái của mình giáo huấn Phùng Cơ Luận.

Chỉ đơn giản như vậy, thẳng đến khi Võ Thuật đánh cho mệt mỏi mới phát hiện, hắn đã đánh chết Phùng Cơ Luận.

Hối hận sao?

Võ Thuật cũng không hối hận, hắn tin tưởng cho dù thời gian quay trở lại, hắn y nguyên sẽ làm như thế.

Đánh.

Không ngừng đánh.

Dốc sức liều mạng đánh.

Coi như là một lần nữa đánh chết Phùng Cơ Luận, Võ Thuật hắn cũng quyết không hối hận.

Ken két...

Đối diện với mấy cảnh sát này, Võ Thuật cũng không có làm bất luận phản kháng gì, tùy ý để cảnh sát còng tay.

Võ Thuật biết rõ, giết người, lại phản kháng như thế nào cũng sẽ vô dụng.

Trốn?

Trốn chỗ nào?

Có thể chạy thoát sao?

Cho dù thật sự chạy thoát rồi, gia gia của hắn làm sao bây giờ? Em gái của hắn làm sao bây giờ? Cảnh sát sẽ bỏ qua bọn hắn sao? Text được lấy tại http://truyenfull.vn

Cho dù cảnh sát sẽ bỏ qua bọn hắn, bí thư thị ủy Phùng Kiến Nhân sẽ bỏ qua bọn hắn sao?

Võ Thuật hắn, là giết con trai của bí thư thị ủy Phùng Kiến Nhân a. Nếu như hắn chạy thoát, Phùng Kiến Nhân há sẽ bỏ qua gia gia cùng em gái của hắn?

Chính mình đã làm sai chuyện, tự mình đến nhận. Võ Thuật muốn dùng cái chết của mình, đến bảo hộ gia gia cùng em gái của hắn.

- Võ Thuật... Võ Thuật bị cảnh sát bắt rồi, bị bắt lên xe cảnh sát.

Nghe được tiếng còi cảnh sát vang lên, người trong Lưu Gia Thôn có chút lớn mật, đều đứng ở rất xa nhìn xem.

Thấy Võ Thuật bị bắt đi, cái thôn này lập tức tạc mở nồi.

- Người kia... người kia chết rồi, chẳng lẽ... chẳng lẽ là Võ Thuật giết con trai bí thư thị ủy? Võ Thuật giết người?

Nhìn thấy cảnh sát nâng Phùng Cơ Luận ngoại trừ khuôn mặt, địa phương khác huyết nhục mơ hồ, đặt lên xe cảnh sát, lại có thôn dân Lưu Gia Thôn kinh hãi kêu lên.

Giết người, loại sự tình nghe rợn cả người này, bọn hắn cũng chỉ là xem qua ở trên TV, nhưng cho tới bây giờ không có tận mắt thấy qua.

Hơn nữa kẻ giết người, vẫn là Võ Thuật cùng thôn với bọn họ.

Võ Thuật đã trở thành tội phạm giết người.

Tin tức này, lập tức truyền khắp toàn bộ Lưu Gia Thôn. Hơn nửa đêm, đèn của gần trăm gia đình trong Lưu Gia Thôn, tất cả đều sáng.

Khi Võ lão gia tử nghe nói, Võ Thuật đánh chết người, thành tội phạm giết người, còn bị cảnh sát bắt đi, liền tại chỗ phum máu, đã hôn mê.

Võ Nghệ suýt nữa bị Phùng Cơ Luận cưỡng gian, vốn cảm xúc không ổn định, lại liên tiếp sinh ra nhiều chuyện như vậy.

Gia gia đã hôn mê, ca ca đã trở thành tội phạm giết người, Võ Nghệ chỉ là một tiểu nữ hài mười sáu tuổi, lập tức không biết nên như thế nào làm.

Ngoại trừ khóc, ngoại trừ cầu cứu, võ nghệ thật sự không biết nàng nên làm gì, nên làm cái gì bây giờ.

Cuối cùng, người trong thôn hợp lực trợ giúp, Võ lão gia tử được đưa vào bệnh viện huyện cứu giúp.

- Đánh, hung hăng đánh cho ta.

Tổng cục công an thành phố, bí thư thị ủy Phùng Kiến Nhân, hai mắt thấu hồng. Nhìn Võ Thuật đã bị đánh rách mướp, da tróc thịt bong, nghiến răng nghiến lợi quát.

Phanh!

Phòng thẩm vấn đột nhiên bị bạo lực đá văng, một thiếu phụ nhìn khoảng 38 tuổi, mặt mũi tràn đầy vệt nước mắt, vọt lên tiến vào.

- Ngươi giết con của ta, ngươi giết con của ta...

Thiếu phụ, đúng là mẹ của Phùng Cơ Luận, phu nhân bí thư thị ủy, Tỉnh Tư.

- Ta muốn giết ngươi báo thù cho con của ta, ta muốn giết cả nhà ngươi.

Tỉnh Tư điên cuồng quát:

- Đánh chết hắn cho ta, đánh chết hắn.

Võ Thuật đã bị đánh đến ý thức bắt đầu mơ hồ, từ đầu đến cuối cũng không có kêu lên một câu, cứ như vậy chịu đòn.

Đây hết thảy, Võ Thuật đã sớm liệu đến.

- Phái người đi bắt người nhà của hắn đến, ta muốn giết cả nhà của hắn.

Tỉnh Tư chỉ vào một gã cảnh sát, điên cuồng hét lên.

- Người là ta giết... ta... tự mình.... gánh!

Nghe được muốn bắt gia gia cùng em gái của hắn, Võ Thuật lập tức nóng nảy, gian nan nói.

- Ngươi phải chết, cả nhà ngươi đều phải chết...

Tỉnh Tư như là bị điên, gầm rú không thôi.

Đối với Võ Thuật, tại sao phải đánh chết con của nàng, Tỉnh Tư một chút cũng không quan tâm.

Tỉnh Tư chỉ biết là, con của nàng chết rồi, là bị Võ Thuật đánh chết. Hơn nữa, vẫn là bị sống sờ sờ đánh chết.

...

Ngoài mấy trăm dặm, Trần Thanh Đế nằm ở trên giường, lật qua lật lại luôn ngủ không yên, tổng cảm giác trong nội tâm rất là không thoải mái.

- Chẳng lẽ Chu Trướng cùng Trịnh Lục lại xảy ra chuyện gì?

Trần Thanh Đế nhịn không được, từ trên giường ngồi dậy. Nhanh gọi điện thoại cho Lý Vưu, kết quả cũng không có chuyện gì.

- Đều ngủ rồi, không có chuyện gì, vậy lòng ta như thế nào loạn như vậy?

Trần Thanh Đế cau mày:

- Võ Thuật đã xảy ra chuyện?

- Không được, ngày mai nhất định phải đi quê quán Võ Thuật nhìn xem.

Trần Thanh Đế, tổng cảm giác ở đây xảy ra chuyện gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.