Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 338: Thân pháp thật tinh diệu




Bất quá, Trần Thanh Đế đối với cái này một chút cũng không hối hận.

Cho dù là một lần nữa cho Trần đại thiếu lựa chọn, hắn y nguyên không chút do dự trị liệu cho Võ lão gia tử.

- Con mẹ nó, đừng để cho lão tử chạy thoát, bằng không thì, toàn bộ các ngươi đều phải chết.

Trần Thanh Đế cắn chặt răng, đem tốc độ của mình tăng lên tới cực hạn, điên cuồng chạy lên núi.

Bộ phận bên ngoài ngọn núi này, tất cả đều là trụi lủi, căn bản là không cách nào giấu người, cái này lại để cho Trần Thanh Đế phiền muộn vạn phần. Bất quá, khá tốt chính là, ở phía xa vẫn có rừng cây rậm rạp chằng chịt.

- Chỉ cần chạy đến trong rừng cây, dùng thủ đoạn ẩn nấp của ta, tất nhiên có thể tránh được bọn hắn đuổi giết.

Trần Thanh Đế hít sâu một hơi, tốc độ tăng lần nữa.

Linh khí trong cơ thể Trần đại thiếu đã tiêu hao hết không tệ, bất quá, thân pháp của hắn vẫn có. Mặc dù nói, không cách nào so sánh với thời điểm thúc dục linh khí.

Con mẹ nó, nếu như linh khí không hao hết, hắn sẽ trốn sao.

Còn chật vật như thế.

- Cài đặt ống giảm thanh, bắn giết Trần Thanh Đế cho ta.

Hồng Trung không nghĩ tới, tốc độ của Trần Thanh Đế sẽ nhanh như thế, hơn nữa, xem thân hình còn phi thường quỷ dị.

Cái này lại để cho Hồng Trung nghĩ tới hai chữ, thân pháp!

Hồng Trung là thủ hạ đắc lực của cha Hướng Diễm, cùng người Thượng Quan gia cũng tiếp xúc qua không ít, đối với loại vật thân pháp này, hắn cũng biết.

Thân pháp người Thượng Quan gia học tập, trước kia ở trong mắt Hồng Trung rất lợi hại, bất quá, hiện tại vừa so sánh với Trần Thanh Đế, cái kia chính là rác rưởi.

Thân pháp của Trần Thanh Đế, rất quỷ dị, tinh diệu.

- Hồng ca, Trần Thanh Đế này thật không đơn giản, thân pháp của hắn thật tinh diệu.

Hai mắt Tôn Tiểu Quang tỏa sáng.

Loại vật như thân pháp này, Tôn Tiểu Quang đương nhiên cũng tu luyện qua. Bất quá, chỉ là thân pháp đơn giản, không thể đánh đồng cùng Trần Thanh Đế.

Căn bản cũng không phải là một cấp bậc.

Cao thủ chân chính, ai không hiểu chút thân pháp chứ?

- Ân, thật là tinh diệu, hẳn là thân pháp thượng thừa.

Hồng Trung một bên truy, một bên móc súng lục ra, hơn nữa còn cài đặt ống giảm thanh.

Mấy người Nghiêu Ba, cũng đều làm theo.

Phốc Phốc Phốc...

Nương theo thanh âm tiếng súng liên tiếp vang lên, chín viên đạn cơ hồ là cùng một thời gian, kích bắn về phía Trần Thanh Đế.

- Ta móa...

Phát hiện bọn người Hồng Trung nổ súng xạ kích, Trần Thanh Đế cảm thấy da đầu run lên, thân thể khẽ động, rất nhanh lao về phía đằng sau một tảng đá.

Rầm rầm rầm...

Ngay sau đó, lại là viên đạn liên tiếp, chuẩn xác không sai đánh vào trên tảng đá, lập tức mảnh đá, như tuyết hoa bay múa.

Trần Thanh Đế trốn ở đằng sau tảng đá, ánh mắt quét qua, cuối cùng đã rơi vào trong bụi cỏ phía trước. Lập tức, thân thể Trần Thanh Đế khẽ động, rất nhanh chui vào trong bụi cỏ.

Phốc Phốc Phốc...

Thanh âm viên đạn vạch phá không khí vang lên, rậm rạp chằng chịt kích xạ trong bụi cỏ, những hoa cỏ màu xanh kia đều bị đánh bay.

- A...

Trần Thanh Đế phát ra một tiếng hét thảm, trúng đạn rồi.

Bất quá, Trần đại thiếu mặc áo điều hòa chống đạn, cũng không có bị thương, cũng không có bất luận dừng lại gì. Mượn nhờ bụi cỏ che chắn, tiếp tục chạy vào trong núi.

- Trần Thanh Đế đã trúng đạn, đừng dừng lại, tiếp tục xạ kích.

Nghe được tiếng kêu thảm thiết của Trần đại thiếu, Hồng Trung vui vẻ, không ngừng xạ kích.

Tám người khác, kể cả Tôn Tiểu Quang cùng Nghiêu Ba ở bên trong, cũng là như thế.

Bất quá, vài giây đồng hồ sau, Hồng Trung cau chặt lông mày.

Quá an tĩnh.

- Ngừng bắn. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Hồng Trung hai tay cầm súng, từng bước một tới gần bụi cỏ, nhưng mà, lại cái gì cũng không có:

- Con mẹ nó, chúng ta bị lừa rồi, Trần Thanh Đế đã chạy thoát.

Trúng đạn rồi?

Con mẹ nó, ngay cả một giọt máu cũng không có để lại, làm sao có thể trúng đạn?

Lần này, Hồng Trung phản ứng đi qua, âm thanh kêu thảm thiết kia căn bản chính là Trần đại thiếu cố ý phát ra, chính là để cho bọn hắn mắc lừa.

Chỉ là, bọn người Hồng Trung nào biết, Trần đại thiếu thật sự trúng đạn rồi, lại không phải trúng đạn một lần. Bất quá, có áo chống đạn bảo kê, sự tình gì cũng không có.

- Hồng ca, Trần Thanh Đế ở đằng kia.

Tôn Tiểu Quang đột nhiên chỉ hướng xa xa, thình lình phát hiện, Trần đại thiếu đang hướng trong núi rừng chạy vội, đã đến biên giới.

Tôn Tiểu Quang vừa định nổ súng, liền mất đi thân ảnh của Trần đại thiếu.

Trần đại thiếu, lên núi rồi.

- Truy!

Hai mắt Hồng Trung sung huyết, khẽ quát một tiếng, đứng mũi chịu sào, làm cái thứ nhất xông ra ngoài. Hắn như thế nào cũng thật không ngờ, Trần Thanh Đế tiến vào bụi cỏ, nhiều súng xạ kích như thế, vậy mà không có bắn trúng Trần đại thiếu.

Không chỉ có như thế, Trần Thanh Đế hét thảm một tiếng, càng là lừa gạt tất cả bọn hắn.

Bất quá, điều này có thể trách bọn hắn sao?

Lúc ấy loại tình huống đó, coi như đổi lại là bất cứ người nào trong bọn hắn, cũng nhất định sẽ trúng đạn a, căn bản không có chút may mắn nào tồn tại.

Nhưng mà, Trần Thanh Đế lại không có trúng đạn.

Cái này làm cho bọn hắn càng thêm nhận thức Trần đại thiếu cường đại. Càng là như thế, bọn người Hồng Trung lại càng bức thiết muốn giết Trần Thanh Đế.

Một Trần Thanh Đế đã lợi hại như thế rồi, nếu như có bảo tiêu cường hãn bảo hộ Trần đại thiếu, cái này còn để cho bọn hắn giết như thế nào?

Thời cơ tốt như vậy, Hồng Trung quyết sẽ không bỏ qua.

Dù sao, Trần Thanh Đế là lựa chọn đào tẩu.