Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 653-54: Chính thức hỏa




Mục Lăng Phong phát ra một tiếng thét kinh hãi, trừng lớn hai mắt, con ngươi tràn đầy khiếp sợ, suýt nữa tràn mi mà ra.

Hấp thu Dị năng?

Cái này... Điều này sao có thể?

Bùi Ngữ Yên đã từng được chứng kiến một lần, trong nội tâm không có khiếp sợ như vậy, chỉ là gắt gao nhìn chằm chằm vào Mục Lăng Phong, phòng ngừa Mục Lăng Phong đột nhiên tập kích, hoặc là chạy trốn.

- Hấp quá chậm!

Tốc độ hấp thu quá chậm, Trần Thanh Đế đối với tốc độ hấp thu như vậy, thật sự là không hài lòng, linh khí trong cơ thể lập tức bộc phát, tốc độ hấp thu tăng vọt!

Sắc mặt bọn người Đổng Dĩnh, lập tức trở nên khó coi không thôi.

Bọn hắn có bốn người, nhưng mà, lại chỉ có thể đứng tại nguyên chỗ, tùy ý cho Trần Thanh Đế hấp thu Dị năng của bọn hắn, ai cũng không nhúc nhích được, cho dù là một ngón tay.

- Mục thiếu, nhanh đánh gãy hắn, không thể để cho hắn tiếp tục hấp thu nữa.

Toàn thân Đổng Dĩnh tràn ngập Liệt Hỏa, sắc mặtt ảm đạm, vô cùng trắng bệch.

Không chỉ có Đổng Dĩnh, ba người khác cũng là như thế.

Dị năng của bọn hắn đều bị hấp thu.

Cưỡng ép hấp thu Dị năng?

Loại chuyện này, bọn hắn nghĩ cũng không có nghĩ qua a, quả thực là không thể tưởng tượng nổi, quá huyền ảo rồi.

Vốn là kết quả tất thắng, muốn hành hạ Trần Thanh Đế như thế nào thì hành hạ như thế đó, Mục Lăng Phong thật không ngờ, tình thế lại đột nhiên nghịch chuyển.

Hết thảy đều là vì Trần Thanh Đế.

Khó có thể tiếp nhận.

Phế vật, cái phế vật Trần Thanh Đế này, làm sao có thể thoáng cái trở nên mạnh mẽ như vậy?

Vì cái gì?

Sắc mặt Mục Lăng Phong trắng bệch, không cách nào tiếp nhận sự thật này.

- Hiện tại Trần Thanh Đế hấp thu Dị năng của bọn người Đổng Dĩnh, khẳng định có hạn chế, không cách nào di động.

Mục Lăng Phong hít sâu một hơi, trong con ngươi lóe ra hàn mang:

- Ta thừa cơ giết hắn đi, hơn nữa, vẫn không thể dùng Tinh Thần Dị Năng công kích hắn.

Dùng Tinh Thần Dị Năng?

Dựa vào, Mục Lăng Phong cũng không muốn trở thành ngu ngốc, đây chính là có vết xe đổ.

- Oa kháo dựa vào, Trần đại thiếu quả thực là quá ngưu bức, quá uy vũ khí phách rồi.
Viên Cầu ở trên máy bay, nhìn xem một màn huyền huyễn này, toàn thân thịt mỡ rộng lớn mạnh mẽ, ầm ầm sóng dậy.

Con mẹ nó, không nghĩ tới, thực lực của Trần đại thiếu mạnh như thế. Nãi nãi, ngay cả ca ca ta cũng bị Trần đại thiếu lừa gạt, nên phạt, hung hăng phạt.

Hưng phấn!

Viên Cầu vô cùng hưng phấn.

Phải biết rằng, Trần Thanh Đế là huynh đệ của Viên đại thiếu hắn.

Huynh đệ của mình cường hãn, làm huynh đệ, có thể mất hứng sao? Có thể không hưng phấn sao?

- Ngươi đi ngăn trở tên cặn bã Mục Lăng Phong kia. 

Viên Cầu chỉ vào tên bảo tiêu thực lực mạnh nhất kia, lạnh giọng nói ra:

- Đánh tạp chủng Mục Lăng Phong kia đứng không nổi cho lão tử.

- Vâng, Viên đại thiếu.

Tên bảo tiêu thực lực mạnh nhất kia, toàn thân rung mạnh. Thân thể nhảy lên, rất nhanh từ trên máy bay nhảy xuống, thân thể động liên tục, chắn ở trước mặt Mục Lăng Phong.

Bùi Ngữ Yên không có nhàn rỗi, cũng chặn ở trước mặt Mục Lăng Phong.

Một cái Bùi Ngữ Yên, Mục Lăng Phong sẽ không thèm để ý, cũng không úy kỵ. Dù sao, thực lực của Mục Lăng Phong hắn so với Bùi Ngữ Yên còn mạnh hơn một ít.

Bất quá, hiện tại nhiều ra một người, còn là một cái thực lực cường hãn nhất ở bên trong bảo tiêu của Viên Cầu.

Cái này làm cho sắc mặt củaMục Lăng Phong trở nên ngưng trọng lên.

Phải biết rằng, bảo tiêu này của Viên Cầu, ngay cả Mục Lăng Phong cũng cảm nhận được uy hiếp.

Một người cũng không phải là đối thủ, huống chi còn có một Bùi Ngữ Yên đã cứu Mục Lăng Phong hắn một lần, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt chứ?

Lại cầu Bùi Ngữ Yên, khả năng sao?

- Hỏa, không phải đùa các ngươi như vậy.

Cảm giác hấp thu không sai biệt lắm, Trần Thanh Đế nhíu mày, mặt mũi tràn đầy khinh thường:

- Cho các ngươi biết một chút về, cái gì mới là hỏa chân chính.

Ông!

Tiếng vang Liệt Hỏa thiêu đốt, đột nhiên vang lên, toàn thân Trần Thanh Đế tràn ngập Liệt Hỏa vô cùng nóng bỏng. Mà cường độ Liệt Hỏa này, so với Liệt Hỏa của mấy người Đổng Dĩnh, còn cường hãn hơn nhiều.

Hỏa Dị Năng của bọn người Đổng Dĩnh, so sánh với hỏa của Trần đại thiếu, cái kia quả thực là cặn bã!

- Hỏa Dị Năng? 

Mục Lăng Phong nhìn thấy một màn này, lần nữa nhịn không được phát ra một tiếng thét kinh hãi, trong con ngươi tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Hỏa Dị Năng giả?

Tinh Thần Dị Năng giả?

Một người, làm sao có thể đồng thời có được hai loại Dị năng?

Hơn nữa, xem bộ dáng, cũng cường hãn đến trình độ làm cho người tức lộn ruột.

- Cái này. . . Điều này sao có thể?

Sắc mặt bọn người Đổng Dĩnh lập tức trở nên mặt xám như tro. Bọn hắn thân là Hỏa Dị Năng giả, đương nhiên biết rõ, Liệt Hỏa của Trần Thanh Đế cường hãn đến cỡ nào.

Hỏa Dị Năng của bọn người Đổng Dĩnh, nếu như là tiểu thí hài, như vậy, Hỏa Dị Năng củaTrần đại thiếu là quân chính quy huấn luyện nghiêm chỉnh.

Trong này chênh lệch, sao mà to lớn?

Quá lớn!

Căn bản là hào rộng không cách nào vượt qua.

- Hỏa Dị Năng, lại trở nên cường đại rồi, hơn nữa, so với trước kia, còn cường đại hơn quá nhiều.

Bùi Ngữ Yên chứng kiến Hỏa Dị Năng của Trần đại thiếu, tinh thần chấn động, trên mặt càng thêm hưng phấn lên.

Nam nhân của Bùi Ngữ Yên nàng, càng cường đại hơn rồi.

Cái này đối với một nữ nhân mà nói, tuyệt đối là một sự tình vô cùng hưng phấn.

- Liệt Hỏa, thôn phệ!

Thanh âm tràn đầy khinh thường của Trần Thanh Đế vang lên, Liệt Hỏa quanh thân hắn, giống như sóng biển, rất nhanh cuốn tới bọn người Đổng Dĩnh.

Lập tức, bọn người Đổng Dĩnh đã bị Liệt Hỏa nuốt hết.

Về phần Liệt Hỏa của bọn người Đổng Dĩnh, trực tiếp bị tiêu diệt, căn bản là không đủ xem. Hơn nữa, hai Mộc Dị Năng giả khác, thì là đang trợ hỏa!

Mộc sinh Hỏa!

Mà hai Mộc Dị Năng giả kia, lại không cách nào khống chế được Dị năng của mình.

- A!

Bọn người Đổng Dĩnh, ngay ngắn phát ra tiếng kêu thảm thiết, quần áo lập tức bị đốt lấy, toàn thân tràn ngập Liệt Hỏa. Bất quá, Liệt Hỏa này không phải của bọn hắn, mà là của Trần Thanh Đế.

Cho nên. . . kêu thảm thiết rồi.

Bịch. . .

Dùng Đổng Dĩnh cầm đầu bốn người, ngay ngắn té trên mặt đất, lăn qua lăn lại, hy vọng có thể lợi dụng mặt băng, dập tắt lửa trên người mình.

Chỉ là, khả năng sao?

Hỏa Dị Năng, cũng không phải nước có thể đập tắt, chớ nói chi là Hỏa Dị Năng có linh khí do Trần đại thiếu thi triển đi ra.

- Diệt!

Nhìn thấy bộ dáng bọn người Đổng Dĩnh thống khổ điên cuồng, Trần Thanh Đế thở dài một tiếng, Liệt Hỏa lập tức trở nên càng thêm mãnh liệt, trong khoảnh khắc, bọn người Đổng Dĩnh hóa thành tro tàn.

Trần đại thiếu lại để cho bọn hắn giảm bớt thống khổ.

Choáng váng!

Mục Lăng Phong trợn tròn mắt, triệt để choáng váng.

Bịch!

Một tiếng trầm đục, hai đầu gối của Mục Lăng Phong trực tiếp quỳ trên mặt đất, mặt xám như tro, ngoại trừ tuyệt vọng, vẫn là tuyệt vọng.

- Không. . . ngươi không thể giết ta, không thể giết ta. . .

Mục Lăng Phong như là phát điên, điên cuồng lắc đầu, nhìn Trần Thanh Đế chậm rãi đi tới, quát: 

- Trần Thanh Đế, ngươi không thể giết ta, bằng không thì, mẹ ta nhất định sẽ không bỏ qua ngươi, toàn bộ Trần gia các ngươi, cũng sẽ chôn cùng cho ta.

Mục Lăng Phong bên trong điên cuồng, đã mất đi lý trí, hắn căn bản không có nghĩ tới, cho dù giết hắn đi, hắn cũng không tin đây là sự thật?

Lúc này cho dù phóng viên truyền thông thấy được đây hết thảy, thì tính sao?

Trần đại thiếu là thân phận gì, không dám giết Mục Lăng Phong hắn?

Nói đùa gì vậy?

Nếu như Mục Lăng Phong biết rõ mẹ của hắn, đã bị Trần Thanh Đế giết. Hắn sẽ càng thêm tuyệt vọng. Mục Lăng Phong không có Mục U Lam bảo hộ, hắn ngay cả cái rắm cũng không phải.

- Bùi Ngữ Yên, van cầu ngươi, cứu ta, thả ta một lần, thả ta một lần. . .

Mục Lăng Phong quên Bùi Ngữ Yên cùng hắn đã ân đoạn nghĩa tuyệt rồi.

Vì mạng sống, Mục Lăng Phong điên cuồng.

- Ta và ngươi ở lần trước, đã ân đoạn nghĩa tuyệt, ta không hề thiếu nợ các ngươi cái gì.

Bùi Ngữ Yên hừ lạnh một tiếng, mặt không biểu tình nói.

- Ân đoạn nghĩa tuyệt, không. . . không thể, ngươi là đồ đệ của mẹ ta, ta là sư huynh của ngươi, ngươi không thể không cứu ta.

Mục Lăng Phong điên cuồng quát: 

- Bùi Ngữ Yên, ngươi là tiện kỹ nữ, lúc trước là đồ đê tiện nào cận kề cái chết không đồng ý hôn sự cùng Trần Thanh Đế?

- Là ai cứu ngươi, ngươi là tiện kỹ nữ vong ân phụ nghĩa, lẳng lơ, đồ đê tiện. . .

Hai mắt Mục Lăng Phong sung huyết, tru lên nói:

- Bùi Ngữ Yên, ngươi chính là một tiện kỹ nữ, con hát vô tình, kỹ nữ không nghĩa, nói đúng là Bùi Ngữ Yên ngươi...

Bùi Ngữ Yên là quốc tế toàn năng siêu sao, coi như là một con hát hiện đại a!

- Coi như các ngươi giết ta, mẹ ta cũng quyết sẽ không bỏ qua các ngươi, cho các ngươi sống không bằng chết, tất cả mọi người sẽ chôn cùng ta.

Mục Lăng Phong diện mục dữ tợn, kích động vô cùng quát: 

- Thả ta, các ngươi mới có thể sống sót, nếu không, toàn bộ các ngươi đều phải chết. . . toàn bộ đều phải chết.

- Mẹ ta, quyết sẽ không bỏ qua các ngươi, các ngươi đều phải chết, đều phải chết. . .

Mục Lăng Phong từ trên mặt đất bò lên:

- Bùi Ngữ Yên ngươi cái tiện kỹ nữ này, còn phế vật Trần Thanh Đế ngươi nữa, tất cả mọi người các ngươi ở đây, toàn bộ đều phải chết, tất cả đều chết không yên lành.

- Lời của ngươi quá nhiều.

Trần Thanh Đế cầm trường đao trong tay, hừ lạnh một thân, trực tiếp đâm xuyên qua lồng ngực của Mục Lăng Phong, hạ giọng nói ra: 

- Mẹ của ngươi Mục U Lam, đã chết, bị ta giết.

- Không. . . Không có khả năng. . .
Trong miệng Mục Lăng Phong, phun ra máu tươi, trong hai tròng mắt, tràn đầy không tin, hắn căn bản là không thể tin được.

- Không, tuyệt đối không có khả năng, không có khả năng...

Mục Lăng Phong liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, tinh thần ngốc trệ, ở vào kề cận cái chết:

- Ta còn có ba, ba của ta. . . hắn. . . hắn không biết. . . Không biết. . . sẽ không bỏ qua. . . bỏ qua ngươi. . . các ngươi!

Bịch!

Mục Lăng Phong ngã xuống đất, khí tuyệt bỏ mình, trên mặt hắn là khiếp sợ, tuyệt vọng, không tin, nở một nụ cười, dáng tươi cười âm độc.

Mặc dù nói, Mục Lăng Phong không biết cha mình là ai, cũng nhiều lần hỏi qua Mục U Lam, lại mỗi một lần, đều không có được đáp án.

Chỉ bằng Mục U Lam, là không thể nào sinh ra Mục Lăng Phong a.

Cha!