Cực Phẩm Tài Tuấn

Chương 481: Hữu phượng lai nghi




Thấy Minh Chính không vòng vèo lằng nhằng mà nói thẳng thừng luôn thì Đường Kính Chi rất vui mừng, y thích quan hệ với những người sảng khoái thẳng thắn như thế, bớt đau đầu, vội đặt chén trà xuống:

- Tấn Lương Bá quá khiêm tốn khách khí rồi, Hoàng thái hậu đã tuyển chọn ngài lo việc này, tức là nói rõ Hoàng thái hậu rất tán thưởng ngài, tin tưởng ngài, sau này có chuyện chúng ta nên cùng nhau tham khảo bàn bạc mới đúng.

Nghe Đường Kính Chi nói vậy Minh Chính thở phào, hắn thực sự sợ thanh niên mới tấn thăng lên Trung Nghĩa Bá này đang độ đắc ý, ỷ được hoàng đế và hoàng thái hậu trọng dụng mà lên mặt.

Mặc dù hắn lành tính, giỏi nhẫn nhịn nhưng chung quy có ai thích phải nhìn mặt người khác mà sống chứ?

Đường Kính Chi tiếp đó giới thiệu đại khái ý hướng kinh doanh toàn vương triều của y, đồng thời nói rõ tình hình năm châu phương nam trừ Vân Châu ra thì bốn châu còn lại đều đã có người hợp tác.

Minh Chính tuy là người tầm thường, nhưng hiểu rõ đạo đối nhân xử thế, biết Đường Kính Chi nói gì cũng là khách khí thôi, nên trong quá trình đó chỉ gật đầu thi thoảng phụ họa vài câu, không góp ý gì, có điều hắn thực sự khâm phục thanh niên trẻ tuổi có năng lực và tham vọng này.

Vương quản gia ở bên hầu hạ, thi thoảng cũng góp ý, chủ yếu là việc phụ trợ, còn việc kinh doanh không xen vào nửa lời, ông ta tuy không có tước vị gì, song là tâm phúc của Hoàng thái hậu, nên hai người còn lại không dám xem nhẹ ý kiến của ông ta.

Cứ thế ba bọn họ ngồi trò chuyện nửa canh giờ.

Bọn họ trước đó không quen không biết, nhưng nói rất hợp ý vì ai cũng rõ vị trí của mình.

Sắp tới giờ cơm tối, cuối cùng Thị Mặc cuối cùng dẫn đám tiểu nha hoàn cùng toàn bộ vật dụng ở nhà cũ tới, cả Trịnh Hân Như cũng đi cùng..

Đám tiểu nha hoàn kia đã bao giờ nhìn thấy đại viện xa hoa như thế, đứa nào đứa nấy mắt mở to tròn xoe, mặc dù ở nhà cũ chủ tử rất hiền hòa, nhưng tới đây đứa nào cũng bất giác trở nên rụt rẻ, ngay cả đi lại cũng cẩn thận, sợ dẫm bẩn mặt sàn sáng bóng dưới chân.

Đường Kính Chi thì chẳng để ý, chỉ dặn dò Vương quản gia vài câu, bố trí cho bọn chúng chỗ ăn ở.

Do chuyện kinh doanh không thể thiếu Thị Mặc cho nên Đường Kính Chi định để Trịnh Hân Như sang bên này giúp quản lý nội viện, dù sao Hồng Phong nói không vội kết hôn.

Dù Trịnh Hân Như không nói về quá khứ của mình, nhưng nhìn cách ứng xử khéo léo, chừng mực, lễ độ ưu nhã, thấp thoáng mang khí chất đại gia khuê tú, biết nàng có xuất thân cực cao, không phải tiểu thư hào môn cũng là thê thiếp quan viên gặp nạn.

Đợi Vương quản gia đi rồi Minh Chính cũng cáo từ, Đường Kính Chi định giữ hắn lại ăn cơm, nhưng Minh Chính từ chối, nói y vừa mới chuyển tới nhà mới, nhiều việc bộn bề không muốn quấy nhiễu thêm.

Vừa rồi nói chuyện rất hợp ý cho nên Đường Kính Chi khách khí đích thân tiễn Minh Chính ra tận cửa lớn, Minh Chính vừa nhận lấy cương ngựa thì thấy phía đầu kia con đường có một cỗ xe ngựa cực kỳ xa hoa, bên cạnh là hai hàng quân sĩ mấy chục người mặc khôi giáp cầm ngân thương sáng loáng, hắn vừa nhìn rõ mã phu trên xe thì mặt biến sắc, vội vàng dừng động tác lên ngựa, giao dây cương cho tùy tùng dắt ngựa sang một bên.

Đường Kính Chi thấy Minh Chính mặt đổi sắc, hai tay nắm chặt, hiển nhiên trong lòng rất khẩn trương thì tò mò lắm, làm cho một vị bá tước phải như thế, xem ra chủ nhân của chiếc xe ngựa kia phải cực cao rồi.

Trong khi đang quan sát đoàn người đó thì chiếc xe ngựa chầm chậm đi tới gần rồi còn dừng trước cổng nhà mình, Đường Kính Chi càng thêm ngạc nhiên.

Xe vừa dừng bánh, hai hàng quân sĩ xông tới vây kính lấy xung quanh, nắm chặt trường thương, mắt cảnh giá nhìn mọi động tĩnh bốn xung quanh, thực ra khu vực này vốn vắng người, người qua lại đều thuộc gia tộc có thân phận, không tới mức tò mò hiếu kỳ như người dân thường, song những quan sĩ cầm trường thương kia lại chẳng tỏ ra có chút lơi lỏng nào.

Xa phu kia tuổi không còn ít nữa, tóc trắng hết cả, song da dẻ mịn màng, khí sắc rất tốt, động tác nhẹ nhàng linh hoạt, chỉ dùng một tay nắm càng xe là thoải mái chạm đất.

- Bẩm chủ tử, tới phủ Trung Nghĩa bá rồi.

Xa phu đặt roi dài sang bên, nhỏ giọng nói vào trong xe ngựa, tiếp đó một người chạy tới, quỳ bốn chân tay xuống mặt đất.

Đường Kính Chi nhìn thấy cảnh này xuyên qua khe hở đám quân sĩ thì cả kinh, ai thế này? Lấy người làm ghế xuống xe nữa?

Rèm xe được xa phu vén lên, một cái chân nhỏ đi tú hoa hài màu hồng đưa ra thoáng chốc, tiếp đó bị mép váy dài che đi, bàn tay trắng như bạch ngọc nắm lấy cửa xe, rồi khuôn mặt xinh đẹp lộng lẫy xuất hiện, hai mắt Đường Kính Chi mở lớn hết cỡ.

Hoàng thái hậu?

Đường Kính Chi quả thực không tin vào mắt mình nữa, đưa hai tay lên dụi mắt mấy lần, nhưng mỹ phụ trước mắt quả thật là Hoàng thái hậu đã bỏ đi cung trang kim phượng hoàng thường thấy.

Hoàng thái hậu vịn tay cung nữ, dẫm lên lưng người kia xuống ngựa, trước tiên nhìn lướt qua tấm biển đề ba chữ "Trung Nghĩa bá" trước cổng, ròi mới quan sát tình hình xung quanh, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt không thể tin nổi của Đường Kính Chi, môi khôm kìm được hơi cong lên.

Chưa bao giờ bà nghĩ mắt Đường Kính Chi lại có thể mở lớn tới thế.

Vì quá mức chấn động cho nên tới tận khi Hoàng thái hậu còn cách năm bước chân Đường Kính Chi mới hoàn hồn, đang định quỳ xuống thỉnh an thì Hoàng thái hậu lắc đầu nói nhỏ:

- Vào trong nói chuyện.

- Vâng.

Đường Kính Chi khom lưng lùi sang một bên nhường đường cho Hoàng thái hậu.

Trước đó trò chuyện, Minh Chính phát hiện ra Đường Kính Chi hòa nhã lịch thiệp, không phải là kẻ tiểu nhân đắc chí, vốn cho rằng hợp tác với y là chuyện thoải mái, nhưng hiện giờ chợt trở nên căng thẳng.

Người thanh niên này được sủng ái đến độ như thế này đúng là chưa nghe thấy bao giờ.

Hắn cố áp kinh sợ trong lòng, ngoan ngoãn theo sau Đường Kính Chi, thầm hạ quyết định sau này vạn vạn lần y bảo sao nghe vậy, vốn có ý nhờ vả để họ hàng kiếm chác được phần nào trong vụ kinh doanh lớn này cũng bỏ luôn.

Hoàng thái hậu lúc này hứng trí rất cao, cởi bỏ bộ cung trang chuyên môn may cho mình rời khỏi hoàng cung bốn phía tường cao áp lực, cảm giác toàn thân thư thái hơn rất nhiều, bước chân nhẹ nhõm, không phát hiện ra mình đi nhanh hơn thường ngày rất nhiều.

Dù thế tuy đầu giữ thẳng, bước đi khoan thai, tay giấu kín trong ống tay áo, chân không lộ khỏi mép váy, song mắt bà đưa hết sáng trái rồi sang phải, môi ẩn chứa nụ cười vui vẻ.

Lúc này Hoàng thái hậu mặt bừng bừng sức xuân, thêm một vài phần hoạt bát tươi vui, trẻ hơn thường ngày rất nhiều, nếu như mái tóc đen nháy kia chẳng vấn cao, nhìn từ đằng sau e nghĩ là thiếu nữ nhà nào đó bị nhốt lâu ngày trong khuê phòng nay mới được ra ngoài đường.

Đi tới đại sảnh, Hoàng thái hậu ngồi xuống ghế rồi, Đường Kính Chi, Minh Chính, Vương quản gia đồng loạt quỳ xuống thỉnh an.

Được Hoàng thái hậu cho đứng dậy, Đường Kính Chi không nén được tò mò nhìn trộm bà, thấy vẻ mặt Hoàng thái hậu tươi tỉnh, tâm tình cực tốt, bộ váy tím vừa người, lộ ra đường cong mê người mà thường ngày bị bộ cung trang rộng thùng thình che khuất, làm tim y bất giác loạn nhịp tới vài cài.

- Đường ái khanh có vừa lòng về tòa phủ này không?

Hoàng thái hậu thấy Đường Kính Chi lấm lét nhìn trộm mình không tức giận mà còn thấy vui vẻ, có chút đắc ý, tiểu tử thối, cuối cùng cũng nhận ra ai gia là đại mỹ nữ rồi chứ.

Hôm nay sở dĩ bà thay bộ cung trang hoa lệ, một là vì không muốn để người khác phát hiện ra, hai là thì không một ai nghĩ tới, muốn Đường Kính Chi nhìn rõ, trừ thân phận cao quý, bà còn là một đại mỹ nhân.