Cực Phẩm Thánh Y

Chương 62: 62: Trúng Độc






Mọi người trợn mắt hốc mồm, đều bị vật sống trong bụng cậu Diệp kia làm chấn động.
"Được rồi?" Bà Triệu kinh ngạc hỏi:
"Được rồi là sao?”
“Nhà họ Triệu của bà đã có người kế nghiệp rồi."
Diệp Lâm nói: “Chỉ cần vợ anh ta không sao thì trong năm nay đảm bảo sẽ có thể sinh con."
"Thật sao?" Bà Triệu vui mừng khôn xiết, hơn nữa còn có chút khó tin.
“Cậu Diệp! Đây...!Đây là cái gì vậy?" Hạ lão kinh ngạc nhìn vật sống kia.
Sau khi côn trùng rơi xuống mặt đất thì không bao lâu sau đã dần dần đông cứng lại rồi chết đi.
Diệp Lâm nói: “Đây là một loại trùng độc rất hiếm thấy."

"Loại trùng độc này lẫn trong máu thịt, có thể hòa cùng máu thịt thành một thể.

Cho dù dùng các phương pháp kiểm tra hiện đại hoặc phẫu thuật để kiểm tra thì cũng không phát hiện ra sự tồn tại của nó đâu."
“Nó dùng tinh khí người mà sống, chỉ biết ký sinh trên người đàn ông, cuối cùng dẫn đến người đàn ông đó không còn cách nào khác chỉ phải chết."
Mọi người chấn kinh, còn có loại trùng độc thần kỳ như vậy sao?
Thần y Tiết không nhịn được nói: “Nếu không phát hiện ra được sự tồn tại của nó, vậy bây giờ là sao?"
Diệp Lâm: “Loại trùng độc này chỉ có một mạng thôi! Sau khi bị đâm một nhát thì không thể nào Triệu hợp với máu thịt được nữa.

Nếu như muốn lấy trùng độc ra thì cũng chỉ có một biện pháp này."
Lúc này, mọi người mới chú ý đến phía trên trùng độc đã bị một cây ngân châm đâm trúng.
"Con trai tôi làm sao lại dính phải loại trùng độc thế này chứ?" Bà Triệu ngạc nhiên hỏi.
"Loại trùng độc này chỉ có thể xuất hiện ở Miêu Cương mà thôi.” Diệp Lâm nói: “Cậu Triệu có từng đi qua Miêu Cương không?"
Sắc mặt bà Triệu hơi thay đổi: “Nó...!lúc nó mười chín tuổi có đi du lịch cùng với bạn học, đến Miêu Cương một chuyến..."
“Hèn gì, tôi đã nói tại sao lúc đi học thì quan hệ của nó với bạn gái còn rất tốt."
"Từ sau khi lần du lịch đó trở về, ngay cả bạn gái cũng chia tay luôn, về sau lại cứ như vậy..."
Mọi người chấn động, thì ra sự thật là như vậy.

Thần y Tiết vẫn không cam lòng: "Vậy...!vậy làm sao cậu biết tôi sẽ hạ ba châm cho cậu ấy? Hơn nữa còn khiến cậu ấy bị hộc máu."
Diệp Lâm nói: “Loại trùng độc này bình thường sẽ ẩn núp dưới những mạch máu bên cạnh, tạo thành hiện tượng khí huyết bị ứ đọng giả."
"Với sở trường Niêm Châm Pháp của ông thì ông nhất định sẽ phán đoán anh ta bị khí huyết ứ đọng! Chữa trị tình trạng này, phương pháp tốt nhất chính là châm cứu.

Bản thân ông lại là cao thủ Niêm Châm Pháp, không dùng châm cứu thì dùng cái gì chứ?”
"Ở chỗ khu vực trùng độc tồn tại chính là nơi bị khí huyết ứ đọng nghiêm trọng nhất, ba châm trước tiên của ông chắc chắn sẽ rơi vào Khúc Trì, Quan Nguyên và Thận Du.”
"Nhưng mà sau khi châm ba kim này xuống thì sẽ kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến trùng độc, từ đó khiến khí huyết trong cơ thể anh ta dâng trào rồi hộc máu.”
Thần y Tiết trợn mắt hốc mồm, sự phân tích của Diệp Lâm không hề sai một chút nào cả.
Qua một lúc lâu, đột nhiên thần y Tiết quỳ sụp xuống đất: “Cậu thật sự giống như thần tiên vậy, trước đây tôi có chỗ đắc tội với cậu, xin cậu đừng trách phạt.”
"Không cần khách sáo như vậy." Diệp Lâm khoát tay nói: “Y thuật của ông cũng không kém, chỉ là ông chưa bao giờ gặp qua tình huống như thế này nên sai lầm cũng là chuyện bình thường.”
Gương mặt thần y Tiết đầy vẻ cảm khái: “Hôm nay tôi thật sự đã gặp cao nhân rồi."
Bà Triệu cười toét miệng, không còn một chút hoài nghi nào nữa, bệnh tình của con trai bà ta chắc chắn sẽ được chữa khỏi.

"Thần y Diệp! Quả thật cảm ơn cậu.” Bà Triệu lấy một tấm thẻ đưa cho Diệp Lâm: “Đây là một chút tâm ý của tôi, xin cậu nhất định phải nhận lấy."
"Chờ hôm khác con trai tôi tỉnh lại, tôi nhất định sẽ đưa nó đến cửa quỳ tạ cậu."
Diệp Lâm từ chối vài lần, cuối cùng bà Triệu vẫn cưỡng ép nhét tấm thẻ kia vào trong túi anh.
Sau khi ra khỏi nhà họ Triệu, Hạ lão cũng thở một hơi nhẹ nhõm.

“Cậu Diệp, lần này thật sự cảm ơn cậu." Hạ lão thành khẩn nói.
Thế nhưng gương mặt Diệp Lâm lại đầy vẻ nghiêm trọng, anh nhìn Hạ lão rồi trầm giọng nói: “Chuyện này vẫn chưa xong đâu."
“Hả?” Hạ lão kinh ngạc: “Cậu Triệu vẫn chưa được chữa khỏi sao?".