Cực Phẩm Thánh Y

Chương 67: 67: Khương Ngọc Hạ Tỏ Thái Độ






Phương Tuệ hét lên: " Ngọc Hạ! Con không được tùy hứng như vậy."
Khương Ngọc Hạ về phòng không nói lời nào đóng cửa như tỏ rõ thái độ của mình!
Khương Kiến Công và Phương Tuệ thất thần nhìn nhau, Khương Ngọc Hạ một khi đã quyết định thì không thể thay đổi.
Thôi Nhất Phàm ảm đạm một hồi lâu mới bình thường trở lại nói: "Hai bác không sao đâu ạ! Quà cáp con vẫn để lại đây...!Ngọc Hạ nếu không giải quyết được chuyện này thì bác trai cứ liên hệ với con."
Thôi Nhất Phàm vừa bước ra khỏi Khương Gia, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi.
"Con tiện nhân Khương Ngọc Hạ này vậy mà dám làm chuyện này với lão tử! Để xem ngày mai cô có cách nào để mở lại tài khoản...!Đến lúc đó, chẳng phải vẫn là ngoan ngoan nằm dưới thân tôi! Để tôi chăm sóc cô sao."“Diệp Lâm!" Phương Tuệ kêu la như sấm: “Cậu nói tài khoản của công ty có thể giải băng, cậu nói thử xem làm sao giải băng đây?"
Diệp Lâm: “Người phụ trách chuyện này là một vị giám đốc có tên là Diêu Hướng Hằng.


Trưa mai, chúng ta sẽ mời Diêu Hướng Hằng ăn một bữa cơm, vậy là được rồi."
Khương Kiến Công và Phương Tuệ lập tức thất vọng: “Nói nhảm, nếu như có thể đơn giản như vậy thì chúng tôi đã giải quyết xong từ sớm rồi.

Cái tên họ Diêu kia rõ ràng là cố ý nhằm vào chúng ta, một bữa cơm thì có thể giải quyết rồi sao?"
Hứa Thanh Tuyết oán độc nhìn Diệp Lâm: “Diệp Lâm, tôi nói thẳng với anh nhé.

Cái tên Diêu Hướng Hằng kia đang có ý đồ với chị tôi, vậy mà anh còn bảo chị tôi mời ông ta ăn cơm sao? Anh muốn chị tôi phải lên giường với ông ta sao?"
Khương Kiến Công ảo não: "Diệp Lâm, cậu thật sự quá hèn nhát rồi, cậu đang đẩy Ngọc Hạ vào hố lửa đấy!"
Phương Tuệ: “Cậu chủ Vũ tốt biết bao, cho Ngọc Hạ mượn tiền vô điều kiện như vậy mà cậu lại hết lần này đến lần khác cứ từ chối."
“Ngược lại cậu muốn Ngọc Hạ phải đi mời một ông già có ý đồ quấy rối ăn cơm.

Diệp Lâm, trước nay tôi chưa từng thấy ai hèn như cậu vậy."
Hứa Thanh Tuyết: “Anh ta đâu muốn ai tốt hơn mình chứ!"
Trong nhà, Khương Ngọc Hạ cũng vô cùng thất vọng, cô cho rằng Diệp Lâm có cách gì.
Không ngờ lại là phương pháp này.

Tên Diêu Hướng Hằng kia cũng không phải người tốt lành gì.
Mời ông ta ăn cơm, đó chẳng phải là ngoan ngoãn tự đưa bản thân cho ông ta làm nhục sao?
Diệp Lâm, anh khiến em quá thất vọng rồi!
“Được rồi Diệp Lâm, cậu chuẩn bị chuyện ly hôn với Ngọc Hạ đi." Khương Kiến Công khoát tay nói: “Cậu yên tâm, lúc ly hôn chúng tôi sẽ bồi thường một phần tiền cho cậu, đủ để cậu tiêu xài một khoảng thời gian dài."
Diệp Lâm thở dài: “Bố mẹ, hai người tin tưởng con đi.

Ngày mai mời ông ta ăn một bữa cơm thì tuyệt đối có thể giải quyết được chuyện này."
Phương Tuệ tức giận nói: “Chúng tôi dựa vào đâu để tin tưởng cậu chứ?"
Diệp Lâm: "Con dùng tính mạng để bảo đảm.” “Cậu...” Phương Tuệ nhất thời cứng họng.
Qua một lúc lâu, Phương Tuệ mới thấp giọng lầm bầm: “Mạng chó của cậu giá trị bao nhiêu tiền chứ, đảm bảo cái rắm!”
Sau khi ăn cơm xong, Khương Kiến Công và Phương Tuệ xuống lầu đi bộ! Vừa mới đi chưa được bao xa thì đã nhìn thấy Hoàng Hoàng Lương chạy tới.

“Bố mẹ!” Hoàng Hoàng Lương vội nói: “Con có chuyện quan trọng muốn thương lượng với hai người."
"Chuyện gì?" Hai người ngạc nhiên hỏi.
Vẻ mặt Hoàng Hoàng Lương vô cùng thần bí: "Lúc con làm công trình thì biết được một nhân vật lớn, có rất nhiều tai mắt.

Hôm nay con nói chuyện về tài khoản công ty với anh ta thì anh nói chuyện này rất dễ giải quyết, chỉ cần một câu nói mà thôi."
"Cái gì?" Khương Kiến Công và Phương Tuệ vội la lên: “Vậy...!vậy có thể mời người đó giúp đỡ không?"
"Đương nhiên rồi, nếu không thì con đến tìm hai người làm gì chứ!” Hoàng Hoàng Lương cười nói: “Bố mẹ, đúng lúc buổi tối người này không có việc bận nên con đã mời anh ta ăn cơm! Hai người đi với con để gặp mặt người ta một chút đi?".