Cực Phẩm Thánh Y

Chương 71: 71: Ly Hôn






Sau khi ăn xong một bữa cơm, chuyện chính cũng chẳng nói được bao nhiêu.
Hoặc nói cách khác, Diêu Hướng Hằng vẫn luôn run rẩy, ngay cả nói chuyện cũng không được mấy câu.
Khương Kiến Côngvà Phương Tuệ luôn muốn nói chuyện giải băng tài khoản với Diêu Hướng Hằng nhưng căn bản ông ta cũng không nói được lời nào khiến hai người bọn họ không biết phải làm sao.
Còn Cậu Trần thì từ đầu đến cuối đều nói chuyện với Diệp Lâm, không hề phản ứng tới Diêu Hướng Hằng.
Khương Kiến Côngvà Phương Tuệ đều có chút tức giận, vốn dĩ bọn họ cho rằng Cậu Trần có quen biết với Diêu Hướng Hằng nên có thể giúp đỡ một tay xử lý chuyện này.
Kết quả thì ngược lại, không nói một lời nào, vậy thì bữa cơm này còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Một bữa cơm kết thúc, Bà Triệu kéo tay Khương Ngọc Hạ cười nói: “Cô gái này thật xinh đẹp, Diệp Lâm, cậu tìm ở đâu ra một nàng dâu tốt như vậy chứ."
Diệp Lâm cười ha ha, sắc mặt Khương Ngọc Hạ lại ửng đỏ: “Dì, dì quá khen rồi."

“Đời này của dì, tiếc nuối lớn nhất chính là không có con gái." Bà Triệu khẽ cười: “À, nhà họ Hứa mọi người có thể cho tôi nhận đứa con gái này làm con nuôi không?"
Khương Kiến Côngcau mày, Phương Tuệ lại thẳng thừng cười nói: “Này chị, Thanh Mây nhà tôi chính là chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh..."
Khương Ngọc Hạ vội giành nói: “Dì, dì có thể nhận cháu làm con nuôi chính là vinh hạnh của cháu.

Vậy sau này cháu sẽ gọi dì là mẹ nuôi rồi.”
"Ha ha ha.." Gương mặt Bà Triệu đầy
vẻ vui sướng, lấy chiếc vòng ngọc từ trên tay xuống: “Quá tốt rồi, cuối cùng dì cũng có con gái."
“Chiếc vòng ngọc này là mẹ dì truyền lại, nói rằng muốn truyền cho con gái của dì."
“Đáng tiếc, dì vẫn luôn không có con gái, dì còn tưởng rằng sau này chết sẽ mang theo nữa đấy."
“Bây giờ thì tốt rồi, gần già lại có một cô con gái, cuối cùng chiếc vòng ngọc này cũng có người kế nghiệp." %3D
Vừa dứt lời, Bà Triệu lập tức nhét vòng ngọc vào trong tay Khương Ngọc Hạ: “Con gái tốt của mẹ, sau này vòng ngọc sẽ thuộc về con.

Khi nào con gái của con và Diệp Lâm lấy chồng thì truyền lại cho con bé."
Sắc mặt Khương Ngọc Hạ đỏ bừng lên, thấp giọng nói: “Mẹ nuôi, chuyện này...! chuyện này không được đâu...!cái này quá quý trọng rồi..."
“Có gì không được chứ, con đã gọi mẹ nuôi một tiếng mẹ rồi, điều đó còn quý trọng hơn tất cả những vật chất thế này."
Bà Triệu cố gắng nhét vòng ngọc vào trong tay Khương Ngọc Hạ, cười nói: “Được rồi, mẹ về trước nhé.


Diệp Lâm, phải đối xử tốt với con gái của tôi đấy, không được bắt nạt người ta đâu."
Diệp Lâm cười nói: "Yên tâm đi, đời này chỉ có thể là cô ấy bắt nạt tôi thôi, tôi tuyệt đối sẽ không bắt nạt cô ấy đâu."
“Đây mới là lời của đàn ông nên nói.” Bà Triệu hài lòng gật đầu, sau đó chào hỏi mọi người rồi rời đi.
Phương Tuệ đưa mắt nhìn Bà Triệu đã đi xa, sắc mặt tái mét: “Thanh Mây, con điên rồi sao? Cái bà già đáng chết đó, còn không biết ở đâu chui ra, vậy mà con lại nhận bà ta là mẹ nuôi hả?”
“Mẹ, con nhận một người mẹ nuôi thôi mà, có gì không đúng đâu chứ?" Khương Ngọc Hạ nói: "Mẹ nuôi đối xử với con rất tốt."
Phương Tuệ buột miệng mắng: “Hừ, chẳng phải bà ta xem trọng thân phận của con sao? Chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh, giá trị con người cao hơn người khác gấp mấy lần, vì thế quen biết với con là hời cho bà ta rồi."
Khương Kiến Côngcũng tiếc rèn sắt ông thành thép: “Thanh Mây, bây giờ dù sao thì con cũng là chủ tịch rồi, cũng phải biết phân biệt rõ người ta đến gần con là có mục đích gì chứ?"
"Cả nhà này, chạy đến đây ăn chùa uống chùa mà không làm gì cả, chỉ biết khoác lác mà thôi.

Loại người thế này thì làm sao chơi thân được chứ?"

Khương Ngọc Hạ lúng túng: “Bố, cả nhà mẹ nuôi rất tốt mà."
"Được rồi, đừng nói nữa." Phương Tuệ tức giận: “Diệp Lâm, đây là bữa cơm mời khách hôm nay của cậu sao? Chuyện này đã giải quyết xong chưa? Tài khoản giải băng thế nào?"
Diệp Lâm vừa mới tính nói chuyện thì Phương Tuệ đã trực tiếp khoát tay nói: “Được rồi, cậu đừng giải thích nữa, tôi đã chán phải nghe những lời mượn cớ của cậu rồi.

Cứ như vậy đi, cậu chuẩn bị ly hôn với Thanh Mây đi."
“Mẹ!” Khương Ngọc Hạ nóng nảy: “Mẹ nói gì vậy chứ? Con sẽ không ly hôn với Diệp Lâm đâu."
"Không ly cũng không được.” Phương Tuệ trợn mắt nói: “Chuyện này thành ra như vậy rồi, công ty đã sắp sụp đổ, có phải con muốn mẹ và bố con chết luôn không?".