Cùng Anh Dây Dưa Không Rõ

Chương 8




Dĩ nhiên là cô không có thật đạp hắn.

Mà hắn cũng tỏ ra như một bác sĩ bình thường nghiêm túc xem bệnh, tỉ mỉ truyền thụ kinh nghiệm cho các bác sĩ trẻ kia. Hắn đối với bệnh nhân rất kiên nhẫn, có vấn đề gì cũng cặn kẽ giải đáp, hài hước khôi hài, lời nói dí dỏm, chọc cho bệnh nhân rất vui vẻ, thích thú.

Trần Nhược Vũ vẫn không lên tiếng trong suốt quá trình hắn kiểm tra phòng bệnh. Cô cảm thấy người đàn ông này thực sự chăm chỉ lúc làm việc, thật đúng là rất quyến rũ, thậm chí không gây phiền nhiễu. Mà hắn cũng không có ở trước mặt người khác gây phiền toái cho cô, chỉ trừ một vài thời điểm khi hắn nhìn về phía cô, sẽ lộ ra cái loại biểu tình mập mờ đó.

Không đúng, cô lại dùng sai từ ngữ để mô tả rồi. Đó không phải là mập mờ, người đàn ông xấu xa khinh thường cùng cô mập mờ. Không đúng, phải nói là cô khinh thường cùng hắn mập mờ.

Nói tóm lại, thân là bệnh nhân Trần Nhược Vũ cùng Mạnh Cổ thân là bác sĩ bình an vô sựhai ngày, bầu không khí hài hòa đến độ khiến Trần Nhược Vũ hoài nghi mình có phải hay không bị hai gã ác nhân kia đánh đến ngu, xuất hiện ảo giác.

Nhưng đến ngày thứ ba, Trần Nhược Vũ rốt cuộc xác nhận cô không có ngu, cô là người bình thường.

Ngày hôm đó Trần Nhược Vũcảm giác thân thể thật tốt, vì vậy mặc quần áo bệnh nhân ngồi trên ghế dài ở vườn hoa lầu dưới phơi nắng. Đang tính toán này nằm viện tốn bao nhiêu tiền, cô là định đi tìm y tá hỏi xem thửcôđã có thể xuất viện được chưa. Lúc này, một người mặc áo dài trắng cực kỳ anh tuấn, đặt mông ngồi ở vị trí bên cạnh cô.

Trần Nhược Vũ có chút không được tự nhiên, cô theo bản năng xê dịch ra, lại ho nhẹ hai tiếng, trong đầu chợt ngổn ngang. Lúc này Mạnh Cổ lên tiếng.

"Trần Nhược Vũ, tôi biết rõ cô là đang suy nghĩ cái gì."

Cô suy nghĩ gì? Cô thật là cái gì cũng chưa nghĩ đến.

Nhiều lắm là suy nghĩ một chút nếu cùng bác sĩ Mông Cổ này không có quen biết qua sẽ thật tốt đi. Hoặc là lại suy nghĩ muốn đợi ra khỏi viện coi như không biết hắn. Bằng không cô chính là suy nghĩ một chút vị bác sĩ Mông Cổ này đối tốt với cô hai ngày nay, sau đó lại muốn nói với côđiều gì khó nghe nữa đây? Cô lần này phải kiềm chế tốt chính mình miệng, không thể nói ra lời khó nghe. Có lẽ cô còn nghĩ, nghĩ vì sao rõ ràng tưởng là đã tránh xa anh tôi một chút tốt lắm rồi vậy mà lại luôn có thể gặp được anh tôi. Hoặc người nào khác được cho là ......

"Cần tôi thông báo cho Cao Ngữ Lam ghé thăm côkhông?"

"À?" Trần Nhược Vũ nhất thời từ trong lúc miên man suy nghĩ bị chấn động tỉnh lại."Không cần, không cần." Tay cùng đầu cùng nhau xua."Đừng nói cho cô ấy biết."

Bị người ta đánh phải vào bệnh viện như vậy, vẫn là đừng cho người khác biết thì tốt hơn. Cô cùng bác sĩ Mông Cổ giữa loại oán khí quỷ dị này, cũng không cần cứ để cho bạn bè khác biết là hay.

"Trần Nhược Vũ, thật ra thì cô không phải hiểu rõ tôi."

"Cái gì?" Trần Nhược Vũ rất hoài nghi có phải hay không mình bị đánh cho não chấn động cho nên khả năng nghe cùng năng lực lý giải có vấn đề, bằng không từng lời nói của Bác sĩ Mạnh cô thế nào theo không kịp?

Theo những gì cô nhớ được, đầu tiên là đề cập đến Cao Ngữ Lam, sau nữa lại nhảy tới đề tài hiểu biết hắn. Ngay cả trọng tâm ở giữa hai vấn đề cũng không có, vấn đề trước đó khi chuyển sang vấn đề sau chẳng có một chút quan hệ.

Trần Nhược Vũ nâng lên cánh tay chồng chất vết thương của cô ngăn lại, "Bác sĩ Mạnh, anh nói chậm một chút."

Mạnh Cổ nhếch môi cười lộ ra hàm răng trắng, "Đêm đó cô lôi kéo tay của tôi không chịu buông."

Trần Nhược Vũ trừng hắn, hắn là đang nữa đùa nữa giỡn thử cô một chút.

Mạnh Cổ tiếp tục cười, "Còn nói với tôi rất nhiều lời."

Trần Nhược Vũ không ngồi yên."Bác sĩ Mạnh hẹn gặp lại."

Mạnh Cổ giơ tay ra kéo tay áo đồng phục bệnh nhân của cô kéo cô trở lại, chính diện nghiêm sắc mặt, còn nói: "Trần Nhược Vũ, tôi là loại người nếu là có ý kiến gì đối với người nào đó, xem ai không vừa mắt, nhất định sẽ ngay mặt nói thẳng với họ."

Chuyện này diễn tả thật đúng là quá ôn hòa, hắn không phải ngay mặt cùng người khác nói, hắn là ngay mặt làm cho người ta xấu hổ khó chịu, làm cho người ta bị bẽ mặt. Gã đàn ông xấu xa này cũng không biết cái gì gọi là lễ phép.

Trần Nhược Vũ gật đầu."Tôi đã lĩnh giáo qua."

Cô vẻ mặt nghiêm túc chọc cười hắn, hắn cười một tiếng cô liền nóng nảy, không nhịn được lại trợn mắt nhìn hắn.

"Cho nên, ở sau lưng nói xấu người khác không tốt thật không phải là phong cách của tôi."

"Bác sĩ Mạnh không cần phải châm chọc tôi nữa, tôi biết rõ lần đó là tôi đã tùy tiện làm điều có lỗi rồi, tôi theo Bác sĩ Mạnh nói lời xin lỗi."

"Tôi không phải nói cô."

Không phải mới là lạ. Trần Nhược Vũ xoay đầu sang một bên.

"Tôi là đang nói..., thì ra là có một cô gái dường như đối với tôi có ý tứ, thường thường tới bệnh viện tìm tôi, không có bệnh giả bộ bệnh đến lấy số khám bệnh, còn tìm bạn bè tụ hội mời tôi tham gia, còn đưa tôi đồ ăn. Nhưng là có một ngày cô ấy đột nhiên không tới, ở siêu thị vô tình gặp được cô ấy, cô ấy còn lộ ra biểu tìnhnhưtôi thiếu côấy tám trăm vạn lầnchết đi, lạnh nhạt."

Trần Nhược Vũ trợn mắt hốc mồm, người đàn ông đáng chết này, hắn thật đúng là nửa điểm mặt mũi cũng không cho người khác giữ lại.

"Tôithấy rất lạ, cô gái này là được sinh ra có nhiều cá tính, hay là quán tính có mới nới cũ, lập tức trở mặt? Hai ngày trước tôi mới thực sự biết, thì ra là cô ấy nghe được chút lời nói bóng nói gió, nên bị tổn thương."

Trần Nhược Vũ cắn răng, nếu hắn cũng đã nói ra rõ ràng vấn đề, vậy cô cũng không cần phải khách khí rồi.

"Bác sĩ Mạnhanh không biết, cô gái kia bị mỡ heo che mắt, không có nhận rõ tình thế. Thật là không tìm hiểu rõ mọi việc liền càn rỡ hồ đồ, cô ấy đã thật sự hối hận."

Nét mặt của cô như vật thật làm cho Mạnh Cổ cười ha ha.

Trần Nhược Vũ cau mày, rốt cuộc là chuyện đó rất buồn cười sao?

"Bị mỡ heo che mắt chính là chuyện lớn, không làm được mắt sẽ mù mất. Chỉ khám ở mỗi khoa tâm thần thôi thì không đủ rồi, còn phải đi nhãn khoa xem một chút. Cô gái này thật đúng là rất đáng thương ."

"Bác sĩ Mạnh, hẹn gặp lại."

Bác sĩ Mạnhcười ha ha, lại đem Trần Nhược Vũ kéo lại.

"Trần Nhược Vũ, tôi không có cùng bất cứngười nào khác đánh giá gì về cô. Lời nói của tôi mặc dù không có kiêng kỵ gì, nhưng cũng không thích ở sau lưng người khác cho lời nhận xét vô trách nhiệm. Nếu là có nói cái gì, tôi sẽ ngay mặt nói cho cô biết."

Mạnh Cổ chợt nghiêm túc, Trần Nhược Vũcũng nghiêm túc vễnh tai nghe.

"Tôi với cô không thích hợp, cô cũng có thể không đúng đối với tôi nghiêm túc. Vừa thấy đã yêu, chuyện như vậy sẽ không xảy ra, huống chi cô vừa bắt đầu thậm chí không biết nên đối với tôihay là Lôi Phong hành động. Lôi Phong có vị hôn thê, côvì thế mới chuyển sang tôi. Cho nên tôi không cho là côlàm mấy cái việc liên tiếp lấy lòng đối với tôicó ý nghĩa gì. Cuộc sống của chúng ta là cái vòng luẩn quẩn, cá tính v..v.. cũng quả thật không quá hợp, nhưng cô với Cao Ngữ Lam làbạn bè, tôi khi đó với cô không quá quen, cho nên tôi nghĩ chờ chính cô suy nghĩ cẩn thận là tốt rồi. Tôi nói như vậy, cô có thể hiểu chứ?"

Trần Nhược Vũ sững sờ gật đầu.

Mạnh Cổ nói tiếp: "Cô đột nhiên không có quay trở lại, tôi cho là cô suy nghĩ hiểu rõ, nhưng lần đó ở siêu thị gặp cô, cô lại né né tránh tránh, bộ dáng như tránh địch, tôi liền có chút cảm thấy lạ. Sau lại ở nhà hàngcô với cái người bạn trai xem mắt nói tôi như vậy, tôi xác thực rất tức giận. Nhưng mà bây giờ xem ra, là tôi đối với cô cũng có hiểu lầm, cho nên chúng ta bỏ qua hiềm khích trước kia, vẫn là làm bạn bè thôi."

Vẫ là làm bạn bè?

Trần Nhược Vũ nháy mắt mấy cái, tiếp tục sững sờ gật đầu.

Tại sao say khi phát hiện hắn thì ra là cũng là sẽ nói tiếng người, nguyên lai là cô hiểu lầm hắn, đem hắn nghĩ quá xấu xa, cô lại khó chịu?

"Nếu chúng ta là bạn bè rồi, vậy tôi còn có chút lời muốn nói vớicô."

Còn muốn nói gì nữa?

Trần Nhược Vũ nhìn chằm chằm mặt của Mạnh Cổ, đàn ông nói nhiều không phải ưu điểm chứ? Cô ở trong lòng yên lặng kựa chọn châm chọc hắn, dường như như vậy cô sẽ khoái trá một chút.

"Cô tuy là xuất phát từ lòng tốt, đáng tiếc lại là một cái đầu heo. Cô cho rằng cô là một nữ thần dũng cảm bất khả chiến bại sao? Như vậy có khả năng chống lại mọi người, cùng người khác gây sự, còn là cùng hai người đàn ông côn đồ đánh nhau, cô thật là muốn theo lời rôi nói tôi giúp cô trả 3 tệ rưỡi tiền khám bệnh mà."

Trần Nhược Vũ oán thầm còn chưa có xong, lại nghe được Mạnh Cổ đối với cô trách mắng.

Côchớp mắt mấy cái, giật mình há to mồm. Mới vừa rồi còn dịu dàng nghiêm chỉnh nói chuyện, người đàn ông đó giờ đã chết ở đâu rồi?

"Cô có biết hay không nếu không phải là gặp được người tốt bụng báo cảnh sát cứu cô, tình huống hiện tại cô có khả năng càng tệ hơn, côkhông nghĩ đến kết cục sau này à? Người khách hàng kia thiếu tiền sao? Muốn cô phục vụ quên mình tới vật lộn đọ sức? Cô là bán bảo hiểm, tại sao phải bán cả mạng nữa? Còn có cảnh sát đâu rồi, còn có tòa án đâu rồi, này khách hàng gì đó của cô còn có bạn bè thân thích của mình đâu rồi, bọn họ đều không có tác dụng sao? Côxem tất cả bọn họ đều là chết hết rồi à?"

"Cái đó, cái đó người cứu tôi, là ai vậy?" Cô thật đúng là sơ sót, cũng không còn thật tốt cảm ơn người ta nữa.

"Đây là vấn đề quan trọng sao? Tôi nói cho cô điều này là trọng điểm sao?" Mạnh Cổ còn hung dữ hơn.

"Anh nói một đống chuyện, ai biết trọng điểm là cái gì?" Hắn đối với cô càng hung hăng dữ tợn gấp đôi

"Trọng điểm cô là người phụ nữ quá ngu xuẩn."

"Ngu xuẩn thì thế nào? Mắc mớ gì tới anh?" Cô cũng ngang ngược đáp trả .

"Dại dột như vậy làm cho người ta phải băn khoăn, là một người bạn mà không đem côhướng đi con đường đúng đắn như vậy tôi sẽ cảm thấy thật xấu hổ."

"Anh những lúc buông lời châm chọc mắng chửi người khác như thế nào lại không cảm thấy băn khoăn cho họ?"

"Trí thông minh bẩm sinh bị thiếu hụtthì có thể dùng sự cần cù dùng khắc phục." Mạnh Cổ căn bản không nghe Trần Nhược Vũ phản kích, rõ ràng tiếp tục giảng đạo lý: "Cô làm gì đấy cũng phải tự nhủ trước mười lần đừng quá xúc động, như vậy cuộc sống còn có hi vọng."

Cuộc sống còn có hi vọng đấy, nghe hắn xả ra.

"Cô đừng cho là tôi để ý cô, nếu không phải là bạn bè, tôi không thèm để tâm đến nói với cô." Blah blah blah, Bác sĩ Mạnh làm liền một mạch dạy dỗ cô hết mười phút.

Hắn quan tâm cô, nhận thức này chợt khiến lòng của Trần Nhược Vũ "Ping ping" nhảy nhót.

Nhịp tim đập nhanh thiếu điều muốn lấy cả mạng người .

Coi như không có chết cũng làm cho cả người phản ứng chậm lụt, đánh mất khả năng nói chuyện. Cho nên Trần Nhược Vũ không còn có mạnh miệng nữa, cô sững sờ nghe giáo huấn hết mười phút. Cuối cùng còn bị người đang giáo huấn mình là Bác sĩ Mạnh gõ mạnh một cái trên đầu, "Tôi tận tình khuyên bảo, chỉ rõ ra thực tế của đạo lý, cô còn trơ ra bộ dáng ngây ngô đó cho tôi xem làm gì ?"

Trần Nhược Vũ tiếp tục ngây ngô, sau đó vuốt vuốt đầu, nghiêng đầu chạy.

Cô đang chửi thầm một tiếng trong lòng, đột nhiên hiểu ra một chuyện thật đáng sợ.

Cô thích hắn.

Kinh hãi quá đi mất.

Chỉ có người phụ nữ ngu xuẩn mới có thể đang lúc bị la mắng mới hiện được tình cảm của chính mình.

Hơn nữa còn là sau khi hắn đối mặt mình rõ ràng cự tuyệt cô, cô mới phát hiện cô thích hắn.

Hắn một mặt là miệng xấu xa, da mặt dầy, không chịu trách nhiệm - Bác sĩ Mông Cổ, một mặt vừa nghiêm túc lỗi lạc – bác sĩ Mạnh Cổ, đây quả thực hai mặt mà, mà cô saolại có thể thích hắn chứ?

Bản thân cô nhận rõ sự chênh lệch giữa bọn họ, hắn nhìn thấu ý đồ sau mỗi hành động của cô, côgiờ mới phát hiện, cô thế nhưng lại thích hắn?

Cô đúng là có bệnh mà! Mà bệnh quả thật không nhẹ chút nào!

Cô khổ sở trong lòng, hô to không hay ho rồi.

Cần cù sẽ bù thông minh, để tránh dây dưa càng thêm rắc rốicô sợ không khống chế được lòng mình nữa, chỉ cần sơ ý một chút sẽ cùng hắn dính dáng không rõ, vì vậy, Trần Nhược Vũ bỏ chạy.

Lén lén lút lút, âm thầm xuất viện.