Cùng Cậu Chủ Đi Học

Chương 37-1




-Đào hả?

-Linh?

-Tớ nè...

-À...Ừ....

-Cậu khoẻ không?

-Tớ..khoẻ...

-Cậu sống ở đâu vậy?

-Tớ ở..khách sạn...

-Hả?!Thôi mắc lắm!Cậu qua đây ở với tớ nè!!

-Thôi.Phiền lắm.

-Không được.Cậu trả phòng đi.Tớ gọi ngươi đi đón cậu rồi.Cậu ở khách sạn nào?

-Thôi mà.

-Tớ...giận cậu đó....cậu nói đi mà.Nha?

-....khách sạn Flower.

-Biết rồi.Lát gặp nha!

-Ừ.

Khoảng mười lăm phút sau,có mấy người đến đón Đào Anh.Đào Anh đến nhà Linh.Hai người nói chuyện rất nhiều thậm chí khóc.Rồi chửi qua chửi lại tại sao bỏ mà không nhắn gì rồi gặp Quốc Bảo rồi không hỏi Linh ở đâu.

Đào Anh suốt ngày không thấy Quốc Bảo.Rốt cuộc ngủ chung phòng với Linh và đi học chung xe.

-Đào ơi,cho Linh xin lỗi nha..

-Tại sao xin lỗi?

-Tớ....không nhắn tin hay báo cáo gì cho cậu là sáng hôm sau đột nhiên mẹ tớ bảo tớ phải qua Mỹ học mà tớ cũng chẳng biết mẹ soạn đồ cho tớ từ lúc nào nữa.Thế là tớ bị ép lên máy bay.Đã vậy tớ còn không gọi được cho cậu.Anh hai tự nhiên nổi cáu rồi làm hư điện thoại tớ.Tớ khổ quá...Mà tớ lại không nhớ số cậu nên lén lấy điện thoại anh hai ra lục lục....bô la bô lô...

-Được rồi...cậu không cần nói nữa đâu.Trễ rồi đi ngủ đi.

Đào Anh nằm xuống.Linh cũng nằm.Sáng hai người vẫn đi học bình thường.Giỡn với nhau trên xe rồi vào lớp.

-Bye nha!

-Bye Linh!

Đào Anh ngồi vào chỗ lấy sách vở ra.Lúc bỏ tay vào hộp bàn mới thấy lạ.

-Ủa?Có lộn bàn không ta?Giấy gì đây?Đúng bàn mà.Bàn số 16.

Đào Anh lấy tờ giấy ra.

"Hết buổi gặp tôi đi,hôm qua cô làm rơi bút đó.Triết."

-Là anh Triết.Bút hả?

Đào Anh lấy hộp bút ra xem thử.Đúng là không có một cây.

Chiều...

-Mưa rồi.....Haiz...Lại không mang theo dù nữa...:

-Ây.

Đào Anh quay lại.

Lúc đó lớp về hết rồi.Linh thì đi học thêm.

-Bút em?

-Đây nè.

-Anh Triết...

Đột nhiên có một giọng nói dễ thương phát ra phía cửa.

Đào Anh và Triết quay qua.

-Gì vậy em?

-E..Em có điều...muốn nói với anh...

Triết đứng dậy đi lại chỗ cô gái đó.Thì đột nhiên ba bốn cô gái phía sau cũng ùa vào Triết.

-Sao...sắc mặt anh ấy...xấu thế nhỉ?

Đào Anh nhìn.Khoảng 15 phút sau mấy cô gái mới về.Triết đi lại ngồi phịch xuống.

-Nhức đầu quá...

-Anh sao vậy?Em có thuốc nè.

-Ừ...Cho anh một viên đi.

Đào Anh lấy thuốc mà mình luôn mang theo đưa chai nước rồi cho Triết uống.

-Anh cũng yếu quá nhỉ?Haha.

-Gì?Ngốc à?Tại ngày nào cũng phải mang theo một cái bao để bỏ tất cả mấy cái choco mà lúc nào cũng ở trong hộp bàn ấy.Ngán chết.Còn mấy cái nè.

Triết mở cặp ra rồi đưa cho Đào Anh.

-Ăn giùm anh đi.

-Thôi.Em không ăn đâu.

-Lấy đại đi rồi về.Mưa to rồi kìa.

Đào Anh cuối cùng cũng lấy thanh kẹo rồi về.

-Ấy chết...

-Sao vậy em?

-Em quên mang dù rồi.

-Vừa ngốc vừa hậu đậu.Này lấy của anh đi.

-Sao anh về?

-Nhà anh gần đây lắm.Không sao đâu.Lẹ lên.Mưa lớn bây giờ.

-Nhưng mà....

-Về nha nhóc.Mai gặp.

Vừa nói xong Triết chạy đi.

Suốt đêm Đào Anh cứ nhìn vào cái dù.Cứ lo cho Triết.

-Này.

-Hả?

-Này!

-Nói đi.

-Này!

-Đã bảo là...Quốc Bảo?

-Linh bảo tôi mang cái này cho cô.

-Cái gì vậy?

-Là kẹo đấy ngốc à!Nhanh lên đi.

-À..Ừ.Cảm ơn.

Quốc Bảo đột nhiên xoa đầu Đào Anh...

-Ngủ ngon.

-Ơ...

Hắn rút tay lại quay đi.

-Gì vậy?Sao hắn.....

Sáng hôm sau,Đào Anh xuống sân ngồi phía sau trường.Ở đây hầu như không có ai,Đào Anh lấy bài tập ra ngồi làm ở ghế đá.

-Câu này.....A....đúng rồi.Lúc nãy Linh có nói đáp án hình như là 36.Vậy đúng rồi.

-Làm gì vậy?

-Anh Triết?

-Giải bài tập à?

Đào Anh gật gật.

Đột nhiên Triết ách xì.

-Gì vậy?Anh cảm lạnh à?

-A...Lộ rồi.Ừ.Hình như cảm rồi.

Đào Anh sờ trán Triết.

-Người anh nóng nóng nè.Sao anh không vào trong ngồi ngoài đây lạnh lắm.

-Thôi,ở trỏng phiền lắm.Ít khi thấy con gái nào mà như em.Không theo đuổi anh,không tặng anh kẹo.Ách xì.

-Bộ lạ lắm hả?Em thấy bình thường mà?Con gái rất thích thổ lộ với con trai rằng mình thích họ nhưng...nếu họ từ chối thì sao?Tệ hơn thế nữa là họ nghĩ mình làm phiền họ.Con gái như em cũng phải trải qua mấy cái đó chứ.Mình thích họ.Muốn họ quan tâm đến mình.Nhưng đặt biệt ghét nhất là thấy người đó đi với cô gái khác.

-Thế em đã có bạn trai chưa?

-....Chia tay được một năm rồi.

-Hả?Vậy là em đã từng có bạn trai rồi?

-Vâng.

-Vậy em còn thích người đó không?

-Anh hỏi kỳ.Trong một đêm đẹp.Mua đồ cặp đã rồi tự dưng "Mình chia tay đi".Lặng lẽ bỏ đi như trộm vậy.Anh ta bỏ em xong tự dưng cảm thấy như mình là đồ chơi của hắ-

Triết tựa đầu lên vai Đào Anh.

-Anh mệt quá....Khó chịu nữa.Lạnh nữa....

Đào Anh mới chợt nhớ lúc nãy vì sợ ở đây lạnh nên đã mang theo một cái áo khoác.Cô nhẹ nhàng choàng cho Triết.

Rồi cô làm bài tiếp.

-Em nghĩ thứ gì đau nhất thế giới?

-Tình yêu.

-Đó là câu trả lời của em?

-Vâng.Đó là câu trả lời của em.