Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Chương 7: Ra oai phủ đầu (1)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



3hất thời, cốc đựng bàn chải đánh răng trên tay cô rơi luôn xuống nền nhà, phát ra một tiếng vang thật lớn

Nhiếp Nhiên ngẩng phắt đầu lên, ném ra một ánh mắt sắc bén khiến hai người kia lạnh cả sống lưng.

Cô đặt chậu rửa mặt xuống, đi tới gần bọn họ, cười lạnh hỏi: “Là tôi nói chuyện riêng trong hàng hại các cậu bị phạt đứng à? Không phải! Là tôi ra lệnh phạt các cậu à? Không phải! Là tôi hại các cậu không được ăn cơm chắc? Cũng không phải! Thể thì lạ thật, nếu đã không phải thì nhóm các cậu có tư cách gì chỉ trích một người đứng đến tận cuối cùng mà chưa từng3ngã xuống nghỉ ngơi chứ hả?”

Giọng nói của cô mang theo khi thể ép người, tuy là đang cười nhưng trong đáy mắt lại tràn đầy sự lạnh lẽo, làm cho hai người kia không nhịn được lùi về sau mấy bước.

“Nhưng lúc trước cậu..

rõ ràng đã nhận lời rồi mà?”

Cô cười một tiếng đầy trào phúng, “Nhận lời ư? Một đám người các cậu đứng ở trước mặt tôi nói rằng sau này trong lớp có chuyện gì thì tôi cứ chủ động dũng cảm đứng ra đi, nếu không sẽ không tha cho tôi

Cậu nói đi, nếu cậu là tôi, cậu có nhận lời không hả?”

“Tôi...” Hai người kia quay sang nhìn nhau.

“Nói thật, tôi còn bắt đầu nghĩ, các cậu1không phải là quân nhân mà là côn đồ.”

Một nói này làm cho những người tốt nghiệp ở những trường cao cấp thấy hơi tức giận, nói bọn họ bắt tay nhau lấy đông bắt nạt ít thì cũng thôi đi, lại còn nói bọn họ côn đồ ư? Cái loại từ ngữ chợ búa này sao có thể được sử dụng để nói về họ chứ!

Quả nhiên, Phùng Anh Anh lập tức tập tễnh đi tới, tức giận nói: “Cậu nói gì hả?”

Nhiếp Nhiên liếc mắt nhìn Phùng Anh Anh: “Không hiểu tiếng người sao?” “Tôi thấy cậu nghỉ ngơi mấy ngày trong phòng bệnh nên giờ không biết trời cao đất dày rồi gì đúng không?” Phùng Anh Anh chỉ thẳng6vào mũi cô mà mắng chửi.

Nhiếp Nhiên lạnh lùng nhìn ngón tay của cô ta gần như sắp chạm vào mũi mình, giọng không cao không thấp, “Phùng Anh Anh, tôi thấy là cậu vừa lành sẹo đã quên đau rồi đấy

Chân vừa bị treo, giờ lại còn muốn nếm thử cảm giác gãy xương tay đúng không?” Phùng Anh Anh bị sự điên cuồng và kiêu ngạo của cô làm cho tức giận, trong cơn giận dữ, nghĩ đến cái chân của mình cũng là do cô ban tặng, cô ta liền nổi trận lôi đình.

“Cậu nói cái gì hả?” Cô ta chỉ vào mũi Nhiếp Nhiên rồi vọt tới

Lý Kiều vẫn luôn bận sắp đồ rửa mặt nhìn thấy thế liền4gọi to tên cô ta: “Phùng Anh Anh!”