Cưng Chiều Của Bạo Quân

Chương 129: Bí mật lớn?




"Không! Thần linh mà nói kỳ thật cũng không thể tin!"

"Truyền thuyết hộp thần ẩn giấu một bí mật rất lớn, thế nhưng hơn một trăm năm nay cho dù là Hoàng đế hay là Quốc sư, từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể phá giải bí mật thần bí này..."

"Mặc dù Như Ý có thể mở hộp thần ra, nhưng hộp thần chỉ có một mình nàng có thể mở ra được, vả lại trong hộp thần đến tột cùng là có cái gì?"

"Từ xưa tới nay chưa từng có ai biết!"

"Có lẽ..."

"Có lẽ trên đời vốn là có hai cái hộp thần!"

"Nhưng ở một trăm ba mươi năm trước, chỉ xuất hiện một cái hộp thần mà thôi."

"Một trăm ba mươi năm sau vào hôm nay, hộp thần thứ hai mới bị người khác phát hiện..."

"Như thế nói ra..."

"Nếu như tập hợn được hai cái hộp thần, liền có khả năng chân chính phá giải bí mật to lớn ẩn tàng trong hộp thần?"

Sắc mặt bạo quân âm tình bất định, trong mắt lại hiện lên một tia khinh miệt: "Hà Đồ Vương, thì ra huynh chính là đánh cái chủ ý này! Buồn bực một buổi tối, cũng hẳn là muốn ra sân rồi? Chỉ có tám người có thể đấu giá, còn phải thông qua phương pháp tuyển chọn lôi đài luận võ đào thải, thú vị thú vị..."

"Hôm nay Trẫm liền muốn nhìn xem thực lực anh hùng trong thiên hạ này..."

Bạo quân khí định thần nhàn ngồi đó, có một cỗ khí thế quân lâm thiên hạ...

Sau khi Yêu Nghiệt công tử chủ nhân của Tịch Mịch Yên Vũ lâu quẳng xuống mấy câu liền không nói lời nào, chỉ đứng bên cạnh Hồng Chúc, giống như dự định tự mình thủ hộ hộp thần thứ hai...

Kim lão bản lại bước lên trên đài nói: "Các vị giang hồ bằng hữu, ai muốn đấu giá, hiện tại có thể lên đài! Lên lôi đài thì có thể tự do phát huy, tóm lại tám vị cao thủ còn lại cuối cùng liền có tư cách đấu giá bảo vật này... Quy tắc chỉ có một cái, không thể ảnh hưởng tới tính mạng!"

"Ta là người lên đầu tiên!"

Đột nhiên, phía xa hét lớn một tiếng.

Trong lúc nói chuyện, một lão già cao cao gầy gò, có chút uy vọng điêu luyện bay lên lôi đài!

Kim lão bản nói: "Thì ra là Tống chưởng môn của phái Hoa Sơn!"

Tống Thanh Sơn: "Kim lão bản! Vừa rồi Thí luyện thạch phái Hoa Sơn ta đã bỏ lỡ cơ hội, thua trong tay thủ hạ của phủ Thừa Tướng không có lời nào để nói! Lần này dân gian xuất hiện kiện thánh vật hộp thần thứ hai, chính là điềm lành, Hoa Sơn ta nguy nga hiểm trở, địa linh nhân kiệt, vừa hay đúng là nơi để cung phụng tuyệt thế bảo vật này!"

Kim lão bản khẽ mỉm cười nói: "Kim mỗ chúc Tống chưởng môn thắng ngay từ trận đầu!"

Lập tức, hắn ta cất cao giọng nói: "Chưởng môn Tống Thanh Sơn của Phái Hoa Sơn là người đầu tiên lên đài cạnh tranh danh ngạch! Có vị anh hùng nào nguyện ý tới khiêu chiến không? Mời trực tiếp lên lôi đài là được!"

"Ta ở kiếm phái núi Thanh Thành muốn thử tuyệt kỹ chưởng môn Hoa Sơn một chút!"

Một thanh niên dũng mãnh vừa bay lên lôi đài...

Người trong giang hồ bắt đầu nhao nhao cướp đoạt cạnh tranh danh ngạch!

Tống Thanh Sơn của Hoa Sơn cuối cùng cướp được danh ngạch đầu tiên.

Kim đao vương Tống Khải cướp được danh ngạch thứ hai.

Mạc Khách thuộc hạ của Binh bộ Thượng thư Quách Phong Niên cướp được danh ngạch thứ ba.

Thánh Cô của Liên Hoa giáo cướp được danh ngạch thứ tư.

Bốn danh ngạch trên, thì có ba cái là người trong giang hồ cướp được!

Mà quan to hiển quý đại biểu là Binh bộ Thượng thư rốt cục cũng cướp được một cái danh ngạch...

Sau một phen chiến đấu kịch liệt, danh ngạch chỉ còn lại bốn cái!

Kim lão bản đứng ra nói: "Còn thừa lại bốn danh ngạch! Danh ngạch thứ năm này, không biết sẽ rơi vào nhà nào đây?"

Trác Công Vinh nói nhỏ: "Vân Phong. Đến lượt ngươi lên rồi! Bốn người trước đều không phải là đối thủ của ngươi! Cao thủ chân chính đều ở phía sau mới lên trận, ngươi đi lên sớm, chiếm một danh ngạch, tránh cho đánh quá cực khổ! Nhiệm vụ Nhị thúc giao lần này, nhất định chúng ta phải hoàn thành! Coi như Phủ Trác Vương chúng ta không lấy được hộp thần thứ hai này, cũng tuyệt đối không thể để cho hộp thần thứ hai rơi vào trong tay phủ Thừa Tướng trong tay!"

Trác Vân Phong gật gật đầu, nói: "Đa tạ Tam thúc nhắc nhở!"

Hắn tay cầm trưởng kiếm, thi triển khinh công, nhất phi trùng thiên, nhẹ nhàng thoải mái rơi vào lôi đài!

"Vị huynh đệ này công phu rất tốt! Không biết là sư thừa của nhà nào?"

Kim lão bản thấy đột nhiên đi lên một thiếu niên tuấn tú tư thế oai hùng thẳng tắp, cực kỳ tán thưởng.

Trác Vân Phong ôm kiếm nói: "Tại hạ Trác Vân Phong!"

Ánh mắt Kim lão bản hiện lên vẻ kinh ngạc: "May mắn! May mắn! Thì ra là thiếu niên kiếm khách thiên hạ đệ nhất trong truyền thuyết! Phủ Trác Vương tài cao! Hôm nay Kim lão ta bản may mắn gặp được Trác đại công tử chân diện mục, thật sự là vinh hạnh ba đời! Trác đại công tử khí khái hào hùng nghiêm nghị, võ công cao cường, thực sự khiến cho Kim mỗ ta tin phục!"

Trác Vân Phong không quan tâm hơn thua mà nói: "Kim lão bản quá khen! Kỳ thật tại hạ chỉ là ham chơi mà thôi, ngược lại là mong Kim lão bản không nên coi ta là người của Phủ Trác Vương, cứ coi tiểu tử là một thiếu niên bình thường mong muốn kết giao với các bằng hữu giang hồ đi!"

Kim lão bản khen không dứt miệng mà nói: "Trác công tử khiêm tốn hữu lễ, rất mực khiêm tốn, không quan tâm hơn thua, khó được khó được! Thực sự khó được!"

Trác Vân Phong mỉm cười, cũng không kiêu ngạo.

Kim lão bản cất cao giọng nói: "Thiếu niên này là một nhân tài của Phủ Trác Vương, danh xưng thiên hạ đệ nhất thiếu niên kiếm khách tuyệt thế thiên tài Trác Vân Phong Trác đại công tử! Vị anh hùng nào muốn tới thử tuyệt kỹ của Trác đại công tử không?"

"Ai nói hắn là thiên hạ đệ nhất thiếu niên kiếm khách? Hừ! Ta là người đầu tiên không phục!"

Đường Bắc Hổ nổi giận đùng đùng nhảy lên lôi đài!

Nguyên bản hắn đối với Phủ Trác Vương ngược lại cũng không có cừu hận gì!

Nếu miễn cưỡng coi là thù địch với Phủ Trác Vương, cũng vẻn vẹn bởi vì lập trường khác biệt giữa hai đại gia tộc.

Cá nhân hắn hoàn toàn không hề cùng Phủ Trác Vương kết thù kết oán.

Ngoại trừ một năm trước ở võ đài luận võ trong hoàng cung bại bởi Trác Vân Phong!

Nhưng bình thường luận võ tất nhiên có thắng thua.

Thua thì về nhà luyện thêm võ công, lại nghĩ biện pháp thắng là được!

Cũng chưa nói tới cái gì ghi hận hay không ghi hận...

Chỉ là vừa rồi Như Ý giả trang thành Nghiêm Phi cùng hắn quấy rối khiến hắn xấu mặt trước mọi người, càng hại Phủ Thừa Tướng vô duyên vô cớ tổn thất chín mươi vạn lượng bạc trắng, cái này thật sự là một việc vô cùng nhục nhã!

Đường Bắc Hổ nhìn thấy Như Ý cùng bọn người Trác Lỗi ngồi cùng một chỗ, đương nhiên nghĩ Nghiêm Phi là người của Phủ Trác Vương sai sử mới cố ý đối nghịch cùng hắn!

Thế là lúc này liền đem tất cả tức giận trút vào Trác Vân Phong!

Trác Vân Phong cười lạnh: "Thì ra lại là Đường Bắc Nhị công tử, năm ngoái ở trận chiến kia, Đường Bắc Nhị công tử vẫn chưa biết mình thua ở chỗ nào sao?"

Đường Bắc Hổ nói: "Đó đã là chuyện của năm ngoái! Hôm nay, ngay trước mặt anh hùng hào kiệt khắp thiên hạ, liền xem ai mới chân chính là thiên hạ đệ nhất thiếu niên kiếm khách!"

Trác Vân Phong nói: "Ngươi chính là thua ở việc không biết nhẫn nhịn! Lấy tư chất cùng võ công của người đã vượt xa người đệ đệ vô tích sự kia của ngươi, nhưng lại kém xa tu dưỡng của đại ca ngươi!"

"Hừ! Đừng vũ nhục tam đệ ta!"

Đường Bắc Hổ song chưởng giao nhau, nổi lên một cỗ chưởng phong ác liệt, liền nhào tới hướng Trác Vân Phong!

Chiêu thức đơn giản mà đại khai đại hợp, khí thế kinh người!

Người trong nghề vừa ra tay, liền biết có hay không!

Đường Bắc Hổ ra tay một màn này, liền khiến cho toàn bộ người ở đây chấn kinh!

Võ công Đường Bắc thế gia danh chấn thiên hạ tất nhiên là không thể khinh thường!

Mà người nổi bật của thế hệ trẻ tuổi trong gia tộc Đường Bắc thì Đường Bắc Hổ thực lực hoàn toàn đúng là kinh người nhất!

Tất cả vừa rồi mọi người chỉ bội phục sự quyết đoán cùng tài vận của con trai Thừa tướng!

Hiện tại...

Dường như mỗi người đều chấn kinh với võ công tinh xảo lão luyện của hắn!

Như đổi thành một người khác, tự nhiên càng khiến đám người tràn đầy chờ mong!

Võ học thiên hạ, nhà làm quan chiếm ba phần!

Bạch gia một phần!

Gia tộc Đường Bắc một phần!

Còn lại chính là Phủ Trác Vương một phần!

Bạch gia ở Giang Nam xa xôi, tự nhiên rất ít liên quan tới ân oán ở Trung Nguyên.

Ở Trung Nguyên, nhất là ở kinh thành... thế lực của Phủ Trác Vương cùng gia tộc Đường Bắc, luôn luôn ngang nhau...

Đạt thành tựu cao trong võ học, ở trong mắt thế nhân tự nhiên cũng là không kém bao nhiêu!

Phủ Trác Vương và gia tộc Đường Bắc đều có một cao thủ ở cấp tông sư...

Nhưng...

Ở thế hệ đệ tử trẻ tuổi...

Trác Vân Phong, Đường Bắc Long, Đường Bắc Hổ... Mấy người kia là kỳ tài có một không hai!

Nhất là Trác Vân Phong...

Mặc dù rất ít hành tẩu trên giang hồ.

Thậm chí ở kinh thành cũng rất ít khi nhìn thấy thân ảnh của hắn...

Nhưng lời truyền miệng liên quan tới hắn xưa nay chưa từng gián đoạn...

Nhất là vào năm ngoái khi hoàng cung cử hành võ đài luận võ...

Trác Vân Phong chỉ bằng một thanh trường kiếm, tài nghệ kinh diễm trấn áp toàn bộ, đánh bại tất cả đệ tử vương tôn quý tộc...

Một mình hắn ác chiến mười mấy trận, kết thúc ghi chép lại là toàn thắng!

Sau khi đánh bại Đường Bắc Hổ, tiêu hao lượng lớn nội lực Trác Vân Phong thậm chí vẫn đánh một trận ngang tay với Đường Bắc Long...

Ba chữ Trác Vân Phong...

Từ đó về sau liền trở thành một truyền kỳ mới!

Người trong thiên hạ đều tiên đoán, Trác Vân Phong sẽ trở thành một Trác lão gia tử thứ hai!

Nếu như thiên hạ có cấp bậc cao thủ tông sư thứ năm...

Người này nhất định chính là Trác Vân Phong!

Giờ phút này.

Tất cả mọi người may mắn tận mắt nhìn thấy hai thiếu niên đại thiên tài đương thời quyết đấu, càng hơn nữa là Phủ Thừa Tướng quyết đấu với Phủ Trác Vương...

Mỗi người đều tâm huyết dâng trào!

Trên lôi đài, chỉ thấy hai thân ảnh anh tuấn, nhanh chóng mà tấn mãnh đan vào một chỗ...

Tiếng vỗ tay cùng kiếm quang tới lui không dứt...

Dường như nội lực của Đường Bắc Hổ đã tiến thêm một bậc, võ công càng thêm cương mãnh bá đạo, mỗi một chưởng đánh ra, chính là khí thế như sấm vang chớp giật...

Trác Vân Phong lại không hề yếu thế chút nào...

Trường kiếm trong tay hóa thành linh xà, phiêu dật mà linh động...

Khi thì cương mãnh, khi thì linh hoạt kỳ ảo...

Kiếm thuật tinh diệu mà hoa lệ, nhàn nhã tiến lui giữa các chiêu kiếm, thỉnh thoảng bất ngờ xuất ra mấy chiêu hung hiểm chi mạng...

Cái này mặc dù không đủ để đánh bại Đường Bắc Hổ có đẳng cấp lực lượng cao thủ ngang nhau, nhưng cũng đủ để xáo trộn chưởng pháp của hắn ta!

Sau khi tiêu hao một lượng lớn thể lực, rõ ràng thế công của Đường Bắc Hổ trở nên chậm chạp!

Mặc dù chỉ chậm chạp một chút xíu, thậm chí gần như không có gì khác biệt...

Nhưng như vậy cũng đủ để nói lên bản lĩnh của Trác Vân Phong!

Kiếm chiêu của Trác Vân Phong đột nhiên trở nên lăng lệ mà quỷ dị, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh...

Rất nhanh Đường Bắc Hổ liền bị dồn vào một góc lôi đài...

Nếu không phải võ công của hắn ta cao cường, công lực ngang ngửa với Trác Vân Phong, chỉ sợ hắn ta đã sớm bị thua!

Trác Vân Phong chiếm thế thượng phong, cũng không tiếp tục cho đối thủ thời cơ lợi dụng...

Hắn cũng không vội giành phần thắng, nhưng lại vững vàng tiến tới!

Trong lúc vô hình áp lực truyền cho đối thủ càng lúc càng lớn!

Thoáng một cái đã ba trăm chiêu...

Đường Bắc Hổ hơi yếu thế, mồ hôi đầm đìa!

Dường như các cao thủ ở đây đều nhìn ra, Trác Vân Phong đã gần như ở thế bất bại, muốn thắng chỉ là chuyện sớm hay muộn!

Võ công Phủ Trác Vương, quả nhiên là không tầm thường!

Trác Vân Phong là thiếu niên kiếm khách tên tuổi vang danh thiên hạ, cũng không phải chỉ là hư danh!

Mặc dù võ công của Đường Bắc Hổ cũng rất không tệ, khiến cho đám người hết sức kinh ngạc.

Nhưng dáng người thoải mái của Trác Vân Phong, lại gần như chinh phục mỗi người ở đây!

Công lực của hắn kỳ thật cũng không cao hơn Đường Bắc Hổ...

Mỗi người ở đây đều nhìn ra!

Nhưng chỉ cần hắn có kiếm trong tay, đối với loại võ học kia, đối với kiếm thuật chuyên chức và chấp nhất, với trình độ dùng kiếm và lĩnh ngộ, lại vượt xa Đường Bắc Hổ...

Kim lão bản là người biết chuyện, tự nhiên biết cái gì gọi là chạm đến là thôi!

Nếu như người của Phủ Trác Vương và Phủ Thừa Tướng đánh túi bụi tại Tịch Mịch Yên Vũ lâu, chuyện này cũng không hề tốt đẹp gì cho cam!

"Đặc sắc! Đặc sắc!"

Kim lão bản vỗ tay đi ra giữa lôi đài, ung dung ép hai người ra...