Cưng Chiều Mỗi Em

Chương 158: Anh lén đó.






Ánh mắt Lê Nhật Minh đầy phức tạp nhìn anh, nhưng âm điệu trong lòng rất lâu sau vẫn không thể.

lắng xuống được.

Cô không tin, không tin anh sẽ vì yêu mình nên mới làm những chuyện này.

“Lâm Quân, anh không cần phải suy tính vòng vo.

với tôi như thế, cho dù là anh muốn tôi chết, tôi cũng sẽ phối hợp với anh”

Lâm Quân bị những lời của cô chọc đến, nhưng vẫn không nhịn được cầm tay cô lên, che miệng cô lại: “Những lời này không được phép nói bậy.”


“Lâm Quân, rốt cuộc anh muốn tôi làm gì?” Cô bực bội, cố gắng hết sức hất tay của anh ra, nhưng lại bị anh cầm chặt lại trong lòng bàn tay.

“Anh muốn đeo chiếc nhẫn này cho em. Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Thử xem có vừa không.”

Anh nắm lấy tay cô, đeo chiếc nhẫn kim cương đặc biệt chói mắt lên ngón áp út của cô.

Nhưng cô hơi co ngón tay lại, ngăn cản hành động của anh: “Rồi sau đó? Anh muốn nói, chiếc nhẫn này là dành cho tôi sao? Sau khi anh nghỉ ngờ tôi với Hạ Huy: Thành có mờ ám với nhau?

“Chuyện giữa em và Hạ Huy Thành, là anh đã hiểu lầm, anh xin lỗi.”

“Một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ tất cả những lời đã nói ra, vậy thì không cần đến Cảnh Sát nữa” Trên người Lê Nhật Linh có một sự quyết tâm cắt đứt quan hệ vô cùng quyết liệt: “Lâm Quân, anh không cần phải như vậy, tôi cũng không cần anh làm vậy.”

Lâm Quân là người kiêu ngạo như thế nhưng lại hết lần này đến lần khác cúi đầu trước Lê Nhật Linh, đây là cảnh tượng mà tất cả mọi người không dám tưởng tượng.

Mặc dù đã vô số lần anh tự nói với mình, là chính mình đã làm hỏng mọi chuyện vô số lần, mình phải bù đắp lại.

Thế nhưng, lúc Lê Nhật Linh lại lạnh lùng từ chối tất cả lời thật lòng của anh như vậy, anh vẫn sẽ đau lòng.

Anh ngang ngược tách ngón áp út của cô ra, đeo chiếc nhẫn vào sâu bên trong.

Tròng mắt Lê Nhật Linh nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau cùng với chiếc nhẫn chướng mắt kia, trong lòng trào dâng.


Đúng lúc đó Giám Đốc lên tiếng giảng hòa, cười nói: “Ngài Lâm độ rộng được làm thật vừa vặn, bây giờ có rất ít ông chồng chiều vợ như thế này.”

Lúc này cô mới nhìn sang anh, Lâm Quân, làm sao.

anh biết được chính xác độ rộng ngón tay mình như vậy.

Đầu ngón tay anh vuốt ve trên bàn tay cô, cuối cùng đan mười ngón tay lại: “Sau khi em ngủ, là anh lén đo lại.”

Giọng điệu trong lời nói còn có mấy phần giống như đứa trẻ, giống như đang sợ cô nổi giận, lại muốn được cô khen mình thông minh.

Tảng băng chìm trong lòng Lê Nhật Linh bị anh chạm tới, không còn đóng băng nữa, mềm lòng đi mấy phần.

Cô thấp giọng ngập ngừng: “Lâm Quân, anh như vậy, tôi không dám tin anh.”

Anh không nghe rõ, đi đến gần trước mặt cô: “Em nói gì cơ?”

Lê Nhật Linh thu tay về: “Không có gì, tôi nói chiếc nhẫn rất đẹp.”

Anh cười phá lên: “Vậy thì phải đeo lên, không được phép tháo ra.”

“Tôi sợ đi trên đường bị người ta cướp mất.” Cô thuận miệng đối phó, muốn tháo chiếc nhẫn xuống, nhưng lại phát hiện đeo lên thì dễ, tháo xuống lại không hề dễ dàng như vậy.

Giám Đốc kêu lên một tiếng, sau đó xúc động đi đến: “Bà Lâm và ngài Lâm đúng là trời sinh một cặp, chỉ có tìm được người mà kiếp này thật sự thương yêu mới có thể thuận lợi đeo chiếc nhẫn lên mà không thể.


tháo ra được. Bởi vì chiếc nhẫn này cũng không nỡ để hai người xa cách nhau.”

Lâm Quân cau mày, vẻ mặt dịu đi rất nhiều: “Thật sao?”

“Đương nhiên rồi, người đầu tiên không thể tháo được chiếc nhẫn xuống chính là bà chủ của chúng ta”

Lê Nhật Linh không muốn nghe những lời đường mật này nữa, nghe càng nhiều lại càng thêm nhiều hỗn loạn trong lòng cô.

Từ sau khi trở ra, Lâm Quân không kéo cô đi dạo những cửa hàng trang sức kia nữa, cô cũng biết, Lâm Quân cố ý sắp xếp chuyến đi Pháp này là để cố tình đeo chiếc nhẫn này cho cô.

Nhưng mà, tại sao lại thế?

Anh thật sự có tình cảm với mình sao?

Lê Nhật Linh cắn môi, cô không tin, lại càng không dám tin.