Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1269




Chương 1269:

 

Hiện tại cô làm bộ đáng thương nhìn anh, trên hàng mi nhỏ dài còn đọng giọt nước trong suốt, run lên một cái, thực sự động lòng người.

 

‘Yết hầu Lục Hàn Đình khẽ lăn: “Sao lại hỏi như vậy?”

 

“Chẳng lẽ không đúng sao, trước kia Lục tiên sinh rất…

 

ham mê sắc đẹp, hiện tại anh lại không như thế rồi! Hứ, Lục tiên sinh quả nhiên chỉ thích phụ nữ xinh đẹp, cái loại càng xinh đẹp càng tốt, đúng là tên đàn ông nông cạn!” Hạ Tịch Quán lên án nói.

 

Lục Hàn Đình chậm rãi nhếch môi mỏng, về những thứ này anh thừa nhận, anh thích mỹ sắc của cô, thích tất cả xinh đẹp nhỏ nhắn mềm mại trên người cô.

 

Lúc này trong đôi mắt trong vắt Hạ Tịch Quán lại tràn ra lên vài phần men say, cô si ngốc nhìn Lục Hàn Đình: “Lục tiên sinh, anh thực sự không muốn làm chút chuyện xấu với tôi à, tôi…”

 

“Ùm” một tiếng, Hạ Tịch Quán lại một lần nữa bị ném vào trong nước lạnh.

 

Lúc Hạ Tịch Quán được vót lên đã sức cùng lực kiệt, toàn thân vô lực, Lục Hàn Đình đặt cô trên giường lớn êm ái, cô lật cả người, áp vào trong chăn mềm mại tìm một vị trí thoải mái nhất rồi ngủ.

 

Lục Hàn Đình nhìn cô, hiện tại cô co thân thể mềm mại lại thành một đoàn, rất rõ ràng bị đả kích lớn nơi anh nên mới tìm kiêm âm áp trong chăn đây mà.

 

Lục Hàn Đình đấp kín chăn cho cô, sau đó môi mỏng rơi trên trán cô, nhẹ nhàng hôn.

 

Lúc này Hạ Tịch Quán trong giác mộng bỗng cắt tiếng nỉ non: “Lục tiên sinh… Lục tiên sinh…”

 

Lục Hàn Đình cứng đờ, cô đang gọi tên anh.

 

Cô trong lúc ngủ mơ gọi tên anh.

 

Nếu như không phải là yêu, sao cô lại gọi tên anh?

 

Nhưng, không phải cô thích Tô Hi rồi ư2 Ba năm trước đây cô sinh con cho Tô Hi, còn bỏ anh đi, ba năm sau cô vào lúc nguy hiểm nghĩ tới đều là Tô Hi.

 

Lục Hàn Đình thừa nhận mình sâu đậm đồ ky, ghen ty đến nổi điên, hiện tại trong giấc mộng cô kêu tên của anh, lại khiến anh nghi ngờ, cô luôn là như vậy, luôn thờ ơ ném một hòn đá nhỏ đến trái tim phẳng lặng của anh, khơi dậy từng cơn sóng lớn, mà cô lại chẳng hề hay biết gì.

 

Trong lòng cô đến tột cùng suy nghĩ cái gì?

 

Lục Hàn Đình thực sự hận không thể xé lòng cô ra, xem thật kỹ, nhìn thử đến tột cùng người cô yêu là ai.

 

“Quán Quán, anh nên làm thế nào em mới tốt? Đánh, luyến tiếc, mắng, cũng luyến tiếc, vứt bỏ, càng luyến tiếc, em vĩnh viễn là như vậy, ÿ vào tình yêu của anh mà bắt nạt anh.”

 

Trong lúc ngủ mơ Hạ Tịch Quán dường như nghe được giọng nói anh, âm thanh của anh làm cô an lòng, cô khẽ động, giống như một mèo con dời đến bên người anh.

 

“Lục tiên sinh… Bì Bì… Bì Bì là… con trai của anh…” Hạ Tịch Quán nỉ non nói mớ.

 

Cái gì?

 

Lục Hàn Đình hóa đá, con ngươi thâm thúy của anh đột nhiên co rút lại, toàn bộ bên tai đều nổ tung.

 

Bì Bì… Bì Bì là con trai của anh!

 

Bên tai Lục Hàn Đình không ngừng quanh quản những lời này, ngay từ đầu là một giọng nói, sau đó là vô số âm thanh vang lên, rồi sau đó là cả thế giới đều nói cho anh biết Bì Bì là con trai của anh!

 

“Hạ Tịch Quán, em đang nói cái gì đó, em vừa nói cái gì hả, bây giờ em lặp lại lời lần nữa cho anh!” Lục Hàn Đình nhanh chóng nắm bờ vai oánh nhuận của cô, dùng sức lay cô.

 

Hạ Tịch Quán đang ngủ, bị Lục Hàn Đình lay như vậy, cô bất mãn trề đôi môi đỏ mọng: “Ưm, đi ra, đừng quấy rày em ngủ!”

 

“Hạ Tịch Quán, lúc này em còn có tâm tình ngủ, mau lên một chút, mau nói rõ cho anh, cái gì mà Bì Bì là con trai của anh?” Lục Hàn Đình cảm giác mình muốn điên ri, anh chưa từng nghĩ tới, anh cho tới bây giờ không dám nghĩ tới.