Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1329




Chương 1329:

 

Tiếng nhạc chờ reo một lần sau đó không nhanh không chậm được nhận, giọng nói đặc hữu trầm tháp của Lục Tư Tước chậm rãi truyền tới: “Alo.”

 

“Là tôi, ngày mai anh có thì giờ rảnh không, chúng ta ly hôn đi!

 

Đầu bên kia Lục Tư Tước im lặng.

 

Liễu Anh Lạc siết điện thoại, trước kia bà sợ nhất lúc ông im lặng, bởi vì mỗi một lần sau khi sự lặng im đó ông đều sẽ nổi cơn tam bành, rất nguy hiểm.

 

Thời gian như qua một thế kỷ rất dài, sau đó Lục Tư Tước mở miệng: “Được, ngày mai tôi có thời gian.”

 

Ngón tay siết chặt của Liễu Anh Lạc buông lỏng ra: “Ừ, vậy mai tám giờ sáng mai ở cục dân chính chúng ta gặp mặt.”

 

“Tôi đón em.”

 

“Không cần…”

 

“Tôi chỉ là thông báo, không hỏi ý kiến em.”

 

*Tút tút” hai tiếng, Lục Tư Tước trực tiếp cúp điện thoại.

 

Liễu Anh Lạc: “…”

 

Sáng sớm hôm sau.

 

Hạ Tịch Quán và Liễu Anh Lạc cùng nhau ở trong phòng ăn điểm tâm: “Dì Anh Lạc, hôm nay gì có kế hoạch gì không ạ?”

 

*Dì hôm nay sẽ đi làm giấy ly hôn với Lục Tư Tước.” Liễu Anh Lạc nói.

 

Hạ Tịch Quán khựng lại, lúc này một chuỗi du dương chuông điện thoại vang lên, điện thoại Liễu Anh Lạc tới, là Lục Tư Tước gọi.

 

Liễu Anh Lạc ấn phím nhận, tiếng nói trầm tháp từ tính của Lục Tư Tước nhanh chóng từ đầu dây bên kia từ từ truyền vào màng tai: “Ra đi, tôi ở bên ngoài.”

 

Ông tới đón bà.

 

Liễu Anh Lạc cúp điện thoại, cầm lấy túi của mình, vẫy tay tạm biệt Hạ Tịch Quán: “Quán Quán, dì đi ra ngoài trước.”

 

“Dì Anh Lạc, có muốn con đi cùng dì không?” Hạ Tịch Quán cảm thấy rất kỳ quái, Lục Tư Tước tìm Dì Anh Lạc nhiều năm như vậy, sao có thể có dễ dàng buông tay?

 

“Không cần.” Liễu Anh Lạc rời đi.

 

Hạ Tịch Quán vẫn không yên lòng, cô lấy điện thoại ra, bắm số Lục Hàn Đình.

 

Hiện tại Lục Hàn Đình ở trong phòng ăn, anh mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, tia nắng ngoài cửa sổ xuyên qua cửa sổ hát lên ngũ quan anh tuấn, bàn tay đeo đồng hồ cầm một tờ báo tài chính và kinh tế, đang hạ mắt đọc.

 

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại di động vang lên, điện thoại tới, là Hạ Tịch Quán gọi.

 

Lục Hàn Đình nhếch đôi môi mỏng, trong tròng mắt thâm thúy tràn ra vui mừng nhàn nhạt cùng thương yêu, anh ấn phím nhận nghe: “Alo.”

 

“Lục tiên sinh, chào buổi sáng…” Giọng nói trong veo của Hạ Tịch Quán truyền đến.

 

“Chào buổi sáng, hôm nay sao tích cực gọi cho anh như vậy?” Có thể ở sáng sớm nhận được điện thoại của cô, Lục Hàn Đình biểu thị thụ sủng nhược kinh.

 

“Lục tiên sinh, em là có chính sự tìm anh, bố mẹ anh hẹn hôm nay: đến cục dân chính ly hôn, dì Anh Lạc đã lên xe bố anh rồi.”

 

Mi tâm anh tuần của Lục Hàn Đình trầm xuống, im lặng vài giây.

 

“Lục tiên sinh, em thấy hôm nay không phải ngày lành, cuộc ly hôn này hơn phân nửa là không làm được, em có chút lo lắng, có muốn cùng đi nhìn với em không?”

 

Lục Hàn Đình cất giọng: “Được, lát nữa anh lái xe đón em.”

 

“Dạ được.” Hạ Tịch Quán cúp điện thoại.

 

Lục Hàn Đình để điện thoại xuống, lúc này trên lầu truyền tới tiếng bước chân, cô gái kia xuống lầu.

 

Đồ cô gái mặc ngày hôm qua đã dính ướt, hiện tại mặc chiếc váy trắng Lục Hàn Đình sai người chuẩn bị cho cô ta, cô ta nhỏ bé yếu ớt mà mỹ lệ, giống như một chú bướm mong manh, làm cho người sinh ý muốn bảo vệ.

 

Cô gái đi xuống, đi tới trong phòng ăn, đôi mắt to ngập nước nhìn Lục Hàn Đình, hai tay nhỏ bé lo sợ cầm lấy làn váy mình: “Tiên sinh, cám ơn anh tối hôm qua… đã cứu TÔI.