Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1499




Chương 1499:

 

Mặc dù Hạ Tịch Quán lại thông tuệ vô song, ở trước mặt lão đạo thâm trầm là ông, vẫn còn rất non nót.

 

“Tiên sinh, bệnh của ngài thực sự không định nói cho thiếu gia và thiếu phu nhân sao?”

 

“Không cần.”

 

Người một nhà ăn chung bữa tối cuối cùng, Lục Hàn Đình mang theo Hạ Tịch Quán và Tiểu Bì Bì chuẩn bị rời đi.

 

“Ông nội bà nội, chúng con đi nha.” Tiểu Bì Bì giơ giơ tay nhỏ bé.

 

Lục Tư Tước và Anh Lạc đứng chung một chỗ: “Đi đi, thuận buồm xuôi gió.”

 

Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán mỗi người nắm tay Tiểu Bì Bì, xoay người đi xa.

 

Lục Tư Tước nhìn bóng lưng một nhà ba người, trong lòng biết đây là lần vĩnh biệt sau cùng, ông tiến lên một bước, thấp giọng mở miệng nói nói: *A Đình, Tịch Quán.”

 

Nghe được tiếng kêu lớn, Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán ngừng lại, quay đầu nhìn về phía Lục Tư Tước.

 

“Bác Lục, bác còn có lời muốn nói với chúng con sao?” Hạ Tịch Quán nhìn lại.

 

Trên gương mặt anh tuần như đao của Lục Tư Tước tràn đầy mềm mại, ông câu môi: “Tịch Quán, bây giờ con còn gọi bố là bác Lục?”

 

Đôi môi Hạ Tịch Quán cong lên, khéo léo sửa lời: “Bối Mẹt”

 

Liễu Anh Lạc nở nụ cười.

 

Lục Tư Tước hài lòng gật đầu, ông chậm rãi vươn tay, đồng thời cầm tay Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán, sau đó đưa tay bọn họ đặt chung một chỗ, rồi giao tay vào nhau,”A Đình, Tịch Quán, về sau… các con phải sống thật tốt, Lục gia này, giao cho các con.”

 

Lục Hàn Đình gật đầu: “Bó, con biết rồi ạ.”

 

“Được, đi đi.”

 

Lục Hàn Đình mang theo Hạ Tịch Quán và Tiểu Bì Bì lên xe, xe sang nhanh chóng rời đi, Hạ Tịch Quán xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua về phía sau, rất xa, Lục Tư Tước còn đứng ở đó, đưa mắt nhìn bóng xe bọn họ.

 

Ngọn đèn đưa kéo cái bóng của ông rất dài rất dài, tự dưng lộ ra vài phần cô tịch.

 

Rõ ràng người ông yêu nhất đời này thành đang ở bên người ông, nhưng vì sao khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời ông lại quanh quẩn một loại bi thương?

 

Thời khắc này Hạ Tịch Quán cũng không biết, khoảng thời gian ngắn ngủi ấm áp đêm nay vĩnh viễn như ngừng lại trong trí nhớ cô, mỗi khi cô nhớ lại đế vương một đời thương giới Lục Tư Tước, cô không nhớ nổi đời ông có bao nhiêu rực rỡ loá mắt, cô chỉ duy nhất nhớ đến cả đời ông cô tịch, và… bóng lưng người bố đứng tại chỗ nhìn theo bọn họ rời đi, tình thương của bó thâm trầm sâu nặng nhưng xưa nay chưa từng cất lời áy, mỗi lúc nhớ đến thời khắc này, cô luôn là lệ rơi đầy mặt.

 

Lục Hàn Đình Hạ Tịch Quán và Tiểu Bì Bì rời đi, Liễu Anh Lạc vào phòng bếp, bắt đầu dọn dẹp chén đũa.

 

Lúc này người làm nữ đã nhìn thấy một thân thẻ đồ sộ cao ngất xuất hiện ở cạnh cửa, Lục Tư Tước tới.

 

Người làm nữ thật bất ngờ, bởi vì các cô chưa từng thấy tiên sinh vào phòng bếp, thái tử gia như Lục Tư Tước làm gì để tay chạm vào nước bao giờ.

 

Người làm nữ muốn mở miệng, nhưng Lục Tư Tước giơ’ tay lên, ý bảo cô ấy rời đi.

 

Người làm nữ nhanh chóng cung kính lui ra ngoài.

 

Lục Tư Tước nhấc đôi chân dài, đi tới phía sau Liễu Anh Lạc, dán lên.

 

Bàn tay cằm đũa của Liễu Anh Lạc dừng lại, bởi vì bà cảm giác được một bộ cơ thể to lớn từ phía sau dính vào.

 

Bà muốn tránh.

 

“Chạy đi đâu?” Lục Tư Tước vươn cánh tay rắn chắc ôm vòng eo bà mềm mại, từ phía sau đưa ôm bà vào trong lòng.

Cả nhà tham gia Group Facebook bên em để báo lỗi và nếu như web em có sập thì bên em sẽ thông báo nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!

Group FaceBook