Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1507




Chương 1507:

 

Liễu Chiêu Đệ chậm rãi đưa tay dò xét hơi thở Lục Tư Tước, huyết dịch cả người bà ta nháy mắt đóng băng, không gì sánh được thê lương kêu lên: “Tư Tước! Tư: Tước, anh mau tỉnh lại! Anh đang yên lành làm sao lại…

 

chết, anh mau mau tỉnh lại đi!”

 

“Liễu Anh Lạc, Tư Tước làm sao vậy, là ai hại chết anh ấy? Ta biết rồi, là mày, nhất định là mày hại chết Tư Tước!”

 

“Lúc mày chưa trở về Tư Tước còn rất tốt, mày trở lại một cái Tư Tước liền chết, Liễu Anh Lạc, là mày hại chết Tư Tước!”

 

Liễu Chiêu Đệ tâm tình kích động kéo bả vai Liễu Anh Lạc, không ngừng lay động.

 

Lúc này hai hộ vệ áo đen đã đi tới, một tay lôi Liễu Chiêu Đệ đi, Liễu Chiêu Đệ không đứng vững, trực tiếp chật vật ngã ngồi trên thảm.

 

“Chúng mày cút ngay! Ai cho các mày đụng vào taol Các mày thực sự làm càn, tao mới là Lục phu nhân, tao là Lục phu nhân chân chính, con Liễu Anh Lạc đó là giả!” Liễu Chiêu Đệ trừng cặp mắt đỏ ngầu gầm hét.

 

Diệp quản gia tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống Liễu Chiêu Đệ: “Liễu Chiêu Đệ, cô náo đủ chưa, nếu như: náo đủ rồi, tiếp thu xử lý của tiên sinh sinh đối với cô.”

 

Lục Tư Tước trong một đêm an bài xong tất cả mọi chuyện, bao gồm cả Liễu Chiêu Đệ.

 

Liễu Chiêu Đệ cứng đò, tay chân đều lạnh: “Xử lý? Tư Tước… Tư Tước muốn xử lý tôi thế nào?”

 

Diệp quản gia lạnh lùng nhìn bà: “Cô cảm thấy thế nào?”

 

Giờ khắc này, Liễu Chiêu Đệ từ trong ánh mắt Diệp quản gia thấy được một mảnh sát ý, bà ta đã có đáp án, vừa rồi từ giây phút bà ta nhảy vào cửa kia, bà ta đã chạy không thoát.

 

Đêm nay nơi này là Tu La tràng* của bà ta.

 

*Tu La Tràng xuất phát từ Phật giáo, là một cụm từ dùng để miêu tả những chiến trường bi thảm, cũng có nghĩa là một người đang phải chiến đấu đến chết trong một hoàn cảnh khó khăn.

 

Liễu Chiêu Đệ cảm giác mình thực sự ngu xuẩn, bà ta lòng tràn đầy vui mừng mà đến, lại để nhận kết cục như vậy.

 

Lục Tư Tước đối với bà ta… thực sự vô tình.

 

*Ha, ha ha ha…” Liễu Chiêu Đệ cười to vài tiếng, cười cười rồi nước mắt rơi xuống, nhiều năm như vậy, bà ta thực sự yêu Lục Tư Tước.

 

“Các mày không thể đụng đến tao, ngay cả Tư Tước cũng không thể đụng đến tao, bởi vì, tao còn có Tử Tiến!” Liễu Chiêu Đệ tuy yêu Lục Tư Tước, thế nhưng bà ta không muốn chết, hiện tại Lục Tử Tiễn là hy vọng lớn nhất của bà, bà ta đứng dậy, hai mắt sáng lên: “Tử Tiễn đã tới Hoa Tây rồi, nó chưa biết gì cả, néu để nó biết bố mình hại chết mẹ mình, nó làm sao chịu nồi?”

 

Diệp quản gia thản nhiên nói: “Liễu Chiêu Đệ, tỉnh lại đi! Tử Tiễn thiếu gia không phải con của cô, cho tới bây giờ đều không phải!”

 

Lời này vừa rơi xuống, cả sảnh đường hít vào, không khí chợt yên tĩnh, lộ ra vẻ kìm nén nặng nề, khiến người ta không thở được.

 

Ngay cả Liễu Anh Lạc cũng ngẳng đầu nhìn qua đây, trong tròng mắt trống rỗng của bà lộ ra vẻ mê man cùng nghỉ hoặc.

 

Hai lỗ tai Liễu Chiêu Đệ ong ong, bà ta không thẻ tin nhìn Diệp quản gia: “Ông… ông nói cái gì? Không phải, ông đang nói bậy!”

 

“Ngày đó Tư Tước say rượu, tôi lên giường với anh ấy, sau đó tôi liền mang thai, sinh ra đứa con trai Tử. Tiễn, ông Sao… sao có thể nói Tử Tiễn không phải con trai của tôi?”

 

Diệp quản gia nhìn Liễu Chiêu Đệ: “Một đêm kia người giao hợp với cô không phải tiên sinh, mà là tiên sinh tùy tiện tìm thế thân, tiên sinh chưa từng chạm qua cô, nói gì đến con trai?”

 

“Năm đó cô mang thai, nhưng cô sinh hạ một đứa con gái, đứa con gái kia mới sinh ra liền chết non.”