Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 211




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong nháy mắt anh ôm cô ta đã nhận ra được điều
đó, nhưng anh bị dục vọng mê hoặc, thẻ phòng anh

đưa cho cô, không ngờ cô lại đưa cho người khác.

Chỉ cần nghĩ đến cách đây mấy giây mình vừa ôm

người đàn bà khác, anh liền không nhịn được muốn

cọ rửa bản thân vài làn, tắm rửa mình thật sạch sẽ.

Đôi mắt đen lạnh lẽo của Cố Dạ Cẩn âm u nhìn chằm
chằm Hoắc Tuyền, hồi lâu mới từ bật ra giọng điệu
đáng sợ: “Sao lại là cô? Nói ngay, nếu cô không muốn

chết!”

Hoắc Tuyền không ngờ anh lại phản ứng lớn như vậy,
vừa rồi cô ta còn rất tự tin, nhưng ai biết thấy cô ta

không phải là Diệp Linh, anh liền muốn giết chét cô.

Hoắc Tuyền rất sợ hãi, ý nghĩ quyến rũ vừa rồi trong
cơn đau đột ngột biến sạch không còn dấu vết, cô ta
cảm giác được Cố Dạ Cẩn không nói đùa, vội nói:
“Anh Dạ Cần, em… Diệp Linh cho em vào, thẻ phòng

cũng vậy… Là Diệp Linh đưa cho em… ”

Thẻ phòng là do Diệp Linh đưa.

Cố Dạ Cần sớm đã nghĩ ra rồi, bây giờ được Hoặc

Tuyền khẳng định lại, anh cong đôi môi mỏng của

mình, lồng ngực cường tráng phập phòng lên xuống,

nhắc chân đạp cái ghế lăn quay.

Cô vậy mà dám!

Tốt, cô được lắm!

Hoắc Tuyền run lên vì sợ hãi: “Anh Dạ Cần, những gì
em nói… đều là sự thật, Diệp Linh còn nói… anh thích
phụ nữ dâm đãng, bảo em cố gắng phục vụ anh, cô
ấy còn nói… anh là thứ… rác rưởi mà cô ấy không

Đọc full tại truyen.one nhé. Cân…

Máy năm gần đây, Cố Dạ Cần cảm thấy điều anh tự
hào nhát chính là tính tự chủ, dù sao thì lớn lên trong
một gia đình như vậy, nếu anh không có sức tự chủ,
có lẽ anh đã phát điên từ lâu rồi, nhưng Diệp Linh luôn
là ngoại lệ trong cuộc đời anh. Niềm tự hào nhất về sự

tự chủ thất bại thảm hại trước mặt cô.

Cố Dạ Cần giơ tay gạt hết chai rượu trên quầy xuống

đất, anh đập phá mọi thứ trong phòng.

Động tĩnh lớn như vậy dĩ nhiên thu hút sự chú ý của

bên ngoài, Hoắc Tây Trạch đạp cửa vào: “Anh Dạ
Cần, có chuyện gì vậy, anh làm gì thế… đm, Hoắc

Tuyền, sao em lại ở đây?”

Lần đầu tiên Hoắc Tuyền thấy bộ dạng điên cuồng của
Cố Dạ Cần, bây giờ nhìn thấy Hoắc Tây Trạch đến, cô
ta hệt như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng: “Anh ơi,

mau cứu eml”

Hoắc Tây Trạch không cần suy nghĩ cũng biết chắc là
em gái mình đến hiến thân, chọc giận Có Dạ Cần. Dù
sao thì cô ta cũng là em gái của anh, không thẻ thấy
chết không cứu được. “Anh Dạ Cần, lần này nhất định
là lỗi của em gái em sai, nhưng xin anh hãy tha thứ
cho em ấy lần này được không, em hứa từ nay con bé

sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.”

Cả căn phòng lộn xộn, ngũ quan tuần mỹ của Có Dạ
Cần trong ánh đèn mờ ảo lộ ra vẻ u ám, anh nheo mắt

và phun một chữ: “Cút!”

“Hoắc Tuyền, đi!” Hoắc Tuyền nhanh chóng mang

theo Hoắc Tuyền rời đi.

Cố Dạ Cần bước vào phòng tắm, xối nước lạnh vào
người, lúc này một tràng chuông điện thoại di động du

dương vang lên, có cuộc gọi đến.

Bàn tay to ướt đẫm nước của anh vươn ra nhắn nút
nghe, giọng nói cung kín của thư ký riêng vang lên từ
đầu dây bên kia: “Thiếu gia, Diệp Linh đã rời khỏi
1949 rồi ạ.”

Có Dạ Cần im lặng vài giây rồi thản nhiên nói: “Bảo
người ta đình chỉ mọi hoạt động của Diệp Linh, giấu
cô ấy lại… Nói cho cô ấy biết khi nào nghĩ thông thì

đến tìm tôi.”

Đêm Ấy Tôi Rơi Vào

Cô Vợ Đánh Tráo

Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Cục Cưng Đến Nhà Ba Ơi Mở Cửa Ra

Nhiệm Vụ Sinh Đẻ

Đỉnh Cấp Rể Quý

Ma Đế Truyền Kỳ