Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 2166




Chương 2166:

 

Một tay đút trong túi quần ngồi ở cạnh Diệp Linh, anh thấp giọng hỏi: “Còn đau không em?”

 

Vừa rồi bà vú kể lại với cô, tối hôm qua Tiểu Điềm Điềm khóc rất dữ dội, anh không nỡ gọi cô dậy, liền dỗ Tiểu Điềm Điêm bú sữa bình.

 

Bà vú còn trêu, gần như chưa thấy người đàn ông yêu vợ còn hơn yêu con như anh.

 

Cô cụp mắt, lắc đầu: “Không đau.”

 

Cố Dạ Cần đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ của cô, cười hỏi: “Làm sao vậy, sao sinh con gái xong liền không dám ngắng đầu nhìn anh, anh cũng không ăn thịt em.”

 

Lòng bàn tay có vết chai mỏng vuốt ve da thịt mềm mại của cô, làm mặt cô nóng lên.

 

“Không có,” Diệp Linh che giấu, cô chỉ chỉ dĩa rong biển: “Em chỉ không muốn ăn cái này.”

 

“Mùi vị không tôt à?” Anh hỏi.

 

Diệp Linh dùng đũa gắp một miếng rong biển đưa tới bên miệng anh: “Anh nếm thử đi.”

 

Cố Dạ Cẩn há miệng ăn: “Cũng tạm được.”

 

“Thật không?” Thế vì sao cô không thích ăn nhỉ? Cô lại gắp một miếng rong biển đưa tới bên miệng anh: “Vậy cho anh ăn hết đi.”

 

Cố Dạ Cần chau mày, há miệng ăn.

 

Diệp Linh lại tiếp tục ăn cơm, nhưng nửa khuôn mặt nhỏ cô đã bị bàn tay của anh bưng lấy, đôi môi đỏ mọng bị chặn lại, cô còn chưa kịp phản ứng, hàm răng đã thất thủ, bị anh đút vào nửa đoạn rong biển.

 

Diệp Linh “ưm” một cái tiếng, người đàn ông buông lỏng cô ra, nhưng không đi, cách cô khoảng cách rất gần, khàn giọng lưu luyến nói: “Không cho phép kén ăn, thử một lần, ăn đi.”

 

Khuôn mặt nhỏ vẫn còn ở trong lòng bàn tay anh, không biết anh nghĩ cái gì lại làm ra loại chuyện đút đồ ăn này.

 

Diệp Linh nhai vài cái, nuốt xuống.

 

“Ăn ngon không?” Anh hỏi.

 

Diệp Linh vươn tay đẩy bàn tay của anh ra: “Dạ ngon.”

 

Dáng vẻ cô ngoan ngoãn, Cô Dạ Cân liếc đôi môi đỏ mọng dính nước ấy, rút bàn tay để trong túi quần ra, chống ở trên giường, bàn tay kia từ mặt cô xuyên vào sau gáy cô, vững vàng chế trụ: “Gọi một tiếng nữa đi.”

 

“Cái gì?”

 

“Cố Dạ Cần, tên của anh.”

 

Hàng mi dài Diệp Linh run lên.

 

“A Sinh, là anh, Cố Dạ Cần, cũng là anh, Linh Linh, gọi Cố Dạ Cần.”

 

Diệp Linh không biết nên nói cái gì.

 

Lúc này Cố Dạ Cần cúi đầu, hôn cô.

 

“Ưm…” Trong tay Diệp Linh còn siêt chặt cái thìa, cô vội vàng chống lên bờ vai anh.

 

Hạ Tịch Quán và bà vú gặp nhau ở hành lang, hai người vừa nói vừa cười đầy ra cửa phòng bệnh, đi vào.

 

Rất nhanh hai người liền ngẩn người, bởi vì Cố Dạ Cần và Diệp Linh đang…