Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 2185




Chương 2185:

 

Diệp Linh ngắng đầu, Cố Dạ Cần đã trở về.

 

Cuộc sống của mọi người đều về lại quỹ đạo bình thường, Cố Dạ Cần mỗi ngày hai điêm một đường, công ty và nhà, mỗi ngày anh đều trở về rất sớm, bồi bạn với cô và bé con.

 

Diệp Linh thả Điềm Điềm xuống, Tiểu Điềm Điềm chập chững chạy tới bên người Cố Dạ Cẩn, nhào qua ôm lấy bắp chân anh, còn ngước khuôn mặt nhỏ vui vẻ bập bẹ gọi: “Ba… Ba ba…”

 

Trái tim Cố Dạ Cần tan chảy, sinh mệnh nhỏ không dễ có được này mỗi một ngày khỏe mạnh trưởng thành, anh cong lưng, trực tiếp ôm Tiểu Điềm Điềm ở trong ngực mình: “Điềm Điềm, nhớ ba ba sao?”

 

“Dạ, nhớ… rất nhớ rất nhớ”

 

“Ba ba cũng nhớ Điềm Điềm.”

 

Lại là thời gian tâm tình sên súa của bô Và con gái.

 

Diệp Linh đi tới, nhận lấy túi công văn của Cố Dạ Cẩn: “Chồng, chúng ta ăn cơm tối thôi!”

 

“TP 2 Một nhà ba người đi tới phòng ăn, Cố Dạ Cần đột nhiên phủ bên tai Diệp Linh nói một câu: “Xem thử trong túi quần anh có cái gì?”

 

Cái gì?

 

Diệp Linh thò tay vào trong túi quần Cố Dạ Cần, trong túi anh thật sự có đồ đạc.

 

Là một đôi kẹp tóc ngọc trai.

 

Kiểu mẹ con.

 

Cô một cái, Tiểu Điềm Điềm một cái.

 

Trong xương Cố Dạ Cần là một người đàn ông rất lãng mạn rất hiểu phụ nữ, biết hưởng thụ, cũng chú ý đến phẩm chất cuộc sống, anh thường mang quà về nhà, đều là mua cho hai mẹ con Diệp Linh và Điềm Điềm, ngọc trai kim cương mã não, đều là thứ phụ nữ không thể chối từ.

 

Diệp Linh kẹp ở trên đầu, cũng kẹp cho Tiểu Điềm Điềm, cô có chút khổ não: “Chồng à, tuy nói con gái phải dùng tiền cưng chiều nuôi nắng, thế nhưng Điềm Điềm từ nhỏ đã lớn lên trong châu báu ngọc ngà, anh diễn hêt mây vở kịch của đám con trai sau này lấy le với gái rồi, về sau đám con trai kia thật sự rất khó khăn đó.”

 

Cố Dạ Cần câu môi: “Vậy em có thích không?”

 

“Thích nha.”

 

“Đây chính là cách biểu đạt thích?”

 

Trong ánh mắt nóng bỏng và ám chỉ của Cố Dạ Cần, Diệp Linh nhón chân lên, hôn thật nhanh trên gò má anh tuấn ấy một cái.

 

Chụt.

 

Khanh khách.

 

Tiêu Điêm Điêm dùng bàn tay nhỏ xíu che khuôn mặt nhỏ của mình, cười ngã xuống trong lòng bố — ba ba với mẹ thật quá ngượng ngùng.

 

Diệp Linh hơi lo lắng, Tiểu Điềm Điềm lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như thế, về sau có thể bị trưởng thành sớm hay không.

 

Lúc này Cố Dạ Cẩn thấy được người làm nữ chuẩn bị cầm lễ phục lên lầu, Diệp Linh ở vòng giải trí đã tránh bóng thời gian rất lâu, buổi lễ trao giải Tam Kim Ảnh Hậu này, Hoa tỷ cố ý đặt thiết kế một bộ váy lộ lưng trần màu vàng kim, để Diệp Linh kiều diễm áp hết toàn trường.