Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 2277




Chương 2277:

 

Không khí ngột ngạt khiến người ta hít thở không thông.

 

Một lúc lâu, Diệp Minh siết năm đấm dùng sức đập vào trên vách tường.

 

Lý Kỳ sợ đến co rụt lại, lực Diệp Minh rất lớn, dưới một nắm tay bền chắc, tường đã thủng một lỗ lớn.

 

Mấy dòng máu theo quả đắm của anh nhỏ xuống.

 

“Anh Minh, anh bị thương rồi! Mau mau để em xử lý cho anh!” Lý Kỳ chồm lấy tay Diệp Minh.

 

Thế nhưng chưa bắt được, Diệp Minh đứng phắt dậy, vào buồng vệ sinh.

 

Lý Kỳ bị ném lại.

 

Cô ta một mình cứng đò trên giường, cô ta nhìn Diệp Minh đi ra rất khiếp sợ rất hối hận, anh không chút nào hy vọng người phụ nữ tối hôm qua kia là cô tai Tuy tối hôm qua anh ta không có ý thức, thế nhưng trong tiềm thức anh biết đó là Hà Băng.

 

Vừa rồi anh ta ôm cô, còn ở tai cô kêu một tiếng — Băng Băng.

 

Thế nhưng cô ta và Diệp Minh thanh mai trúc mã, rất hiểu tính của người đàn ông này, anh là thiên chi kiêu tử, trong xương có ý thức trách nhiệm và sứ mệnh rất nặng, hiện tại anh tưởng cô ta đã thất thân cho anh rồi, anh không có khả năng chẳng đoái hoài đến cô ta nữa.

 

Lý Kỳ cảm giác chuyện hiện tại mình cần làm chính là để Diệp Minh phụ trách với mình.

 

Lý Kỳ lấy ra một con dao, nhanh chóng cứa ngón tay mình, máu chảy ra.

 

Lý Kỳ nhỏ máu rơi vào trên ga giường xốc xếch, làm ra biểu hiện giả dối.

 

Trong phòng vệ sinh.

 

Diệp Minh hai tay chống trên đài rửa mặt, anh nhìn chính mình trong gương.

 

Trong khoảng thời gian này anh sống rất chán chường tối tăm, hiện tại trên mặt toàn là râu ria, nghiện ma túy đang không ngừng cắn nuốt sức mạnh và ý chí của anh, hai mắt của anh lõm sâu đi, anh sắp không nhận ra bản thân nữa rồi.

 

Diệp Minh mở ra vòi nước, dùng nước lạnh rửa mặt.

 

Tối hôm qua, anh trong giấc mộng…

 

Mơ tới Hà Băng.

 

Anh mơ Hà Băng đã đến.

 

Cảm giác trong giấc mộng kia chân thực như vậy, anh bây giờ còn có thể nhớ lại rõ ràng, nhưng khi anh mở mắt ra, người đó liền biến thành Lý Kỳ.

 

Anh và Lý Kỳ thanh mai trúc mã không sai, thê nhưng anh chỉ xem Lý Kỳ là em gái, nếu như anh thích Lý Kỳ, cũng không độc thân đến bây giờ.

 

Hiện tại, hết thảy đều rối loạn.

 

Anh không chấp nhận được mình và Lý Kỳ đã ngủ với nhau, trong đầu của anh hiện ra khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ kia của Hà Băng, dáng vẻ trong trẻo lạnh lùng như tuyết vừa nóng bỏng như lửa ấy của cô.

 

Đêm hôm đó cô dạng chân trên đùi anh ôm cổ anh, nói với anh — Tiêu Thành, con người em có bệnh sạch sẽ, trong mắt không chấp chưa được một hạt cát, hiện tại anh đã là người đàn ông của em rồi, phàm là để em phát hiện anh và người phụ nữ khác ái muội dây dưa nhau, em tuyệt đối sẽ không tha cho các người, em sẽ tự tay châm dứt đôi gian phu dâm phụ các người!