Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 2389




Chương 2389:

Triệu Lôi bất đắc dĩ nhún vai: “Vậy được rồi, anh đi.”

Triệu Lôi xoay người, rời đỉ.

Hà Băng đứng tại chỗ một hôi, sau đó cô băng qua đường, đi về phía chiếc xe màu đen kia.

Trong xe Diệp Minh cứ nhìn Hà Băng từng bước đi tới hướng anh, càng ngày càng gần.

Ba năm nay, đây là lần cô cách anh gần nhât.

Diệp Minh ngồi dậy, bàn tay to buông lỏng lần nữa níu chặt tay lái, cô cũng không biết anh ở chỗ này, cô cúi đầu đi tới, không biết đang suy nghĩ tâm sự gì.

Thế nhưng cái này đủ để anh thấy rõ cô, ba năm qua đi, cô gái 24 tuổi đã trổ mã thướt tha thướt tha, càng thêm thanh lệ động nhân.

Trong tròng mắt Diệp Minh dính vào tia máu nhàn nhạt, đó là cô gái đã từng là của anh.

Lúc này Hà Băng đi tới bên cạnh xe, bởi vì màng xe là màu đen, nên cô nhìn không thấy bên trong, đương nhiên cô cũng không nhìn vào bên trong.

Chỉ là, cô đột nhiên dừng bước.

Cô lặng lặng đứng bên chỗ ghế lái, cúi xuống đầu nhỏ, cô nhìn cái bóng của mình trên mặt đất, bóng dáng của cô bị ánh trăng kéo rất dài rất dài.

Cách một cánh cửa xe, cô và anh lần nữa gặp lại.

Thê nhưng, tât cả sớm đã thành cảnh còn người mắt.

Cô không biết anh đã từng tới thành phố của cô, đi qua con đường cô từng đi qua, cũng từng đón qua con gió đêmtừng thổi qua cô.

Diệp Minh siết chặc bàn tay to, thẳng đến khi gân xanh nổi lên, anh dùng hết khí lực lớn nhất kiềm chế chính mình, đừng mở cửa xe ra, đừng đi quấy rối cØ.

Anh không cho được hạnh phúc, người khác cho được, thế thì nén đau buông tay cô, không quấy rối cô nữa.

Yết hầu cuộn lên xuống, Diệp Minh chậm rãi khép mắt, cứ như vậy đi…

Thê nhưng lúc này, ngoài cửa Hà Băng dường như đột nhiên cảm giác được cái gì, cô chậm rãi ngắng đầu lên, đôi tròng mắt kia nhìn lại trong xe van.

Nhịp tim Diệp Minh đột nhiên dừng lại, GÓT Lúc này bên tai đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai: “A, cướp con, cứu mạng, mau mau cứu con tôi”

Ngoài cửa Hà Băng nhanh chóng xoay đầu qua, chỉ thấy trên đường một người phụ nữ ở đó thét lên, trong tay bà là đứa bé sơ sinh mới chừng mấy tháng tuổi, bị một tên xăm mình vóc dáng hung hãn đoạt đi.

Đúng là ngang tàng, dám ở trên đường cái cướp conl

Con ngươi Hà Băng đột nhiên lạnh lẽo, cô nhanh như tia chớp tiến lên, vươn tay nắm được đầu vai tên xăm mình kia.

A.

Cái kia tên xăm mình cảm thấy bả vai đột nhiên đau nhức, đầu khớp xương sắp bị bóp nát, hắn vươn tay hất ra, trực tiếp ném đứa bé trong tay ra ngoài.

Đứa bé bị một kẻ trong chiếc xe màu đen đón đi, trong xe là đồng bọn của hắn.

Bắt được đứa bé, chiếc xe có rèm che phóng đi.

“Cô gái ơi, mau mau cứu con tôi với, con tôi bị mang đi rồi.” Người mẹ kia hướng về phía Hà Băng khóc lóc cầu xin nói.

Hà Băng vứt tên xăm mình xuống một bên, sau đó nhắc chân đuổi ngay chiếc xe có rèm che kia, phía trước đột nhiên tắc xe, cô thả người nhảy, giày cao gót hiên ngang bén nhọn rơi vào trần của những chiếc xe đang dừng lại vì tắc đường, nhảy lên từng chiếc một, na thủ giống như đang thi triển võ thuật.

Những người đi đường đều sợ ngây người — “Trời ạ, đó là ai thế, quá ngầu, không được, tôi rơi vào lưới tình với cô ấy rồi!”…