Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 313




Chương 313: Em Hầu Hạ Kim Chủ Đại Nhân Như Vậy À

Diệp Linh vừa định nói chuyện, nhưng ‘tít tít” hai tiếng, Có Dạ Cần ở đầu bên kia trực tiếp cúp điện thoại.

“Diệp mỹ nhân, rốt cuộc là sao vậy? Ai ở sau lưng động tay động chân vậy?” Người trợ lý lo lắng hỏi.

Diệp Linh cất điện thoại vào túi đứng dậy: “Người này mấy người không thể trêu vào đâu, đừng lo, tôi sẽ xử lý tốt.”

Nói xong Diệp Linh liền rời đi.

Diệp Linh lái xe đến biệt thự Tây Giang Nguyệt, cô bắm chuông.

Rất nhanh, cánh cửa căn hộ mở ra, thân hình cao to như ngọc của Có Dạ Cần hiện ra trong tầm mắt.

Về đến nhà, anh cởi áo khoác ba đờ xuy bên ngoài ra, lúc này anh đang mặc một chiếc áo sơ mi mỏng màu xanh đen cổ chữ V, bên dưới là chiếc quần âu màu đen, khuôn mặt tuấn tú như được họa sĩ phác thảo nên , khí chất nhã nhặn, giơ tay nhắc chân đều tỏa ra hơi thở cắm dục lạnh lùng.

“Đến rồi? Đúng lúc anh đang nấu cơm, rửa tay đi rồi ăn cơm chung.” Cố Dạ Cần quay lại nhà bếp.

Diệp Linh thay giày ở hành lang rồi bước vào bếp, Cố Dạ Cần rũ mắt xuống nấu ăn, người ta thường nói đàn ông biết nấu ăn là đẹp trai nhất, anh làm món mì spaghetti nắm với hai miếng bít tết, màu sắc và hương thơm đều vô cùng tuyệt.

Nhưng mà, Diệp Linh không muốn ăn.

“Có Dạ Cần, tôi đến rồi, anh không phải muốn tôi đến ngủ với anh sao? Chúc mừng, anh thắng rồi, bây giờ đừng nói đến chuyện ăn uống nữa, nhanh lên đi, nửa tiếng một giờ có đủ không, tôi còn phải về nữa!”

Trên khuôn mặt tuấn tú Cố Dạ Cẩn không có bắt kỳ cảm xúc nào, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái: “Hiện tại anh không muốn, ăn trước đi đã.”

Ngữ khí bá đạo, không cho phép cãi lại Diệp Linh tiến lên tắt lửa: “Thật sự không muốn?”

Đầu ngón tay trắng nõn mềm mại của cô chạm vào móc khóa trên thắt lưng da màu đen của anh, dùng sức kéo thật mạnh.

Cơ thể thon dài của Cố Dạ Cần thuận thế nghiêng về phía trước, Diệp Linh nhanh chóng kiễng chân lên, đôi môi tinh xảo phủ lên đôi môi mỏng manh đỏ tươi của anh: “Bây giờ thì sao?”

Có Dạ Cần lăn yết hầu, đưa bàn tay to ôm lấy vòng eo như rắn nước của cô, trực tiếp đặt cô gái nhỏ xinh lên tủ bếp, tìm đôi môi đỏ mọng của cô hôn lên.

Diệp Linh không trồn, để anh hôn.

Cô mặc vô cùng đơn giản, một chiếc váy chữ T màu đen với phần cổ thắt nơ búp bê, không phải của hãng thời trang lớn nhưng cô mặc lại rất đẹp, néu ở trên người phụ nữ khác thì không thể nào so được, khiến người ta không thể rời mắt.

Diệp Linh trẻ trung đầy sức sống và quyến rũ là tài sản riêng mà nhiều nhóm đại lão quyền lực và giàu có muốn nâng niu, muốn chơi đùa nhắm nháp cô.

Cố Dạ Cần hôn lên mắt cô, khàn giọng hỏi: “Nếu hôm nay không phải anh mà là những người đàn ông khác, chỉ cần họ đưa tiền là em đều có thể cởi ư?”

Diệp Linh không nhắm mắt, cô lạnh lùng nhìn anh bằng đôi mắt đẹp, sau đó nhếch môi đỏ mọng lên thành một vòng cung mỉa mai: “Nếu không thì sao, mỗi bộ quần áo tôi cởi ra đều có giá, cởi càng nhiều càng đắt, khuôn mặt này của tôi, ánh mắt này, toàn thân này đều đã mua bảo hiểm cả rồi, rất đắt đó. Cố Dạ Cẩn, qua đêm một lần đã là tốt cho anh rồi, cứ hưởng thụ cho thật tốt vào, tốt nhất anh nên bảo đảm chắc bản thân vẫn có thể uy hiếp tôi, lao thẳng đến túm tôi trên tay, vẫn có tiền không bao giờ ngã ngựa, bằng không tôi nhất định sẽ bỏ chạy cùng người đàn ông khác, tôi sẽ có một kim chủ đại nhân mới.”

Đôi mắt đen kịt của Cố Dạ Cần đột nhiên đen đặc như mực, sâu không đáy, anh nhìn chằm chằm cô, lạnh lùng mà nguy hiểm.

Một lúc sau, anh khẽ cong đôi môi mỏng: “Vậy em hầu hạ kim chủ đại nhân em như thế này hả, không nỡ há miệng ra thế sao?”