Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 326




Chương 326: Dũng Cảm Nuốt Xuống

Từ Thiếu Nam không ngừng xin tha, Lệ lão phu nhân

mới dừng tay.

Hạ Tịch Quán nhìn Từ Thiếu Nam này đột nhiên đến,
liền hiểu đây là cháu trai của lão phu nhân, cô thấy

anh chàng tổ tông này cũng khá thú vị.

“Lão phu nhân, bà ăn kẹo chưa?” Hạ Tịch Quán hỏi.

“Kẹo? Đây là loại kẹo gì?” Cặp mắt phượng kia của
Từ Thiếu Nam lúc này mới không có ý tốt rơi vào trên
mặt Hạ Tịch Quán, đánh giá cô từ trên xuống dưới:
“Cô là ai, làm sao có thể cho bà ngoại tôi ăn đồ tầm
bậy thế này, sao mà tôi biết được cô có tâm địa rắn rét không chứ?”

Từ Thiếu Nam đưa tay nắm lấy viên kẹo trong tay Hạ
Tịch Quán.

“Bóp” một tiếng, Lệ lão phu nhân vươn tay đánh tay
Từ Thiếu Nam: “Thằng nhỏ này, nói chuyện lễ phép

chút đi, Quán Quán là tiểu tiên nữ của bài!”

Từ Thiếu Nam cúi đầu nhìn xuống, thấy hai tay đỏ

bừng: “Bà ngoại, bà thật là bạo lực, cháu có phải là
cháu của bà không đấy? Còn đây là tiểu tiên nữ cái gì
chứ, cháu thấy chắc là xấu xí lắm chứ gì, nếu không
thì sao cô ta lại đeo mạng che mặt, rõ ràng chính là

nhan sắc xấu ma chê quỷ hòn… ”

Lúc này, cái nhìn bạo lực của Lệ lão phu nhân lại bắn

tới, Từ Thiếu Nam nhanh chóng ngậm miệng lại.

“Tiểu tiên nữ, đừng sợ. Hôm nay bà đặt lời nói ở đây,
nếu nó dám động vào một sợi tóc của cháu, bà sẽ
chặt tay nó ngay lập tức, nếu nó bắt nạt cháu, đừng
nói lời vô nghĩa với nó, tát thẳng mặt cho bà, nó sẽ
không ngứa da nữa.” Lệ lão phu nhân cười nói với Hạ
Tịch Quán.

Từ Thiếu Nam: “…”

Chết tiệt!

Bà ngoại à, cháu là mẹ nhặt được trên đường phải không?

Từ Thiếu Nam chết lặng, anh chưa bao giờ thấy bà

của mình thích một cô gái đến thé.

Đương nhiên Hạ Tịch Quán sẽ không so đo với Từ
Thiếu Nam, cô bỏ qua chuyện này, muốn quay về chủ
đề: “Lão phu nhân, bà đừng lo, nếu có người dám bắt
nạt cháu, cháu đương nhiên sẽ không nương tay,

chúng ta ăn kẹo trước đi đã ạ.”

“Kẹo này có vị gì?”

“Dạ… nó có mùi như cỏ Tuyết Lăng ạ.”

Lệ lão phu nhân chưa từng ăn kẹo có vị cỏ Tuyết Lăng
nhưng bà cho rằng nó rất ngọt, bà thích nhất là cùng
Thúy Phân Lục gia ăn vụng đồ ngọt.

Lệ lão phu nhân ngoan ngoãn há miệng ăn viên kẹo trắng.

Nhưng một giây tiếp theo, trong miệng truyền đến một

mùi đắng của thuốc bắc, Lệ lão phu nhân đau khổ nói:

“Đây là thuốc, tiểu tiên nữ, cháu nói dối!”

Lúc này, Hạ Tịch Quán nhanh chóng vung tay lên, trực
tiếp đâm Kim Vàng đang kẹp giữa ngón tay vào đầu

Lý lão phu nhân.

“Mẹ kiếp, cô dám cho bà ngoại tôi uống thuốc, bà
ngoại tôi rất ghét thuốc đắng, bà ơi, mau nhồ ral” Từ
Thiếu Nam nhảy ra dùng hai tay cầm túi quần mình để

Lệ lão phu nhân nhỏ thuốc ra khỏi miệng.

Lệ lão phu nhân muốn nhỏ ra, nhưng giọng nói bình
tính của Hạ Tịch Quán vang lên: “Lão phu nhân, trên
đầu bà có cây kim, bà không thể động đậy, nếu không

sẽ rất đau đó.”

Lệ lão phu nhân già sợ đến mức cả người cứng đờ,

bà sợ đắng, nhưng bà cũng sợ đaul

Lúc này, Hạ Tịch Quán chớp hàng mi cánh bướm, đôi
mắt cong cong ý cười: “Lão phu nhân, thuốc bắc trong
miệng chắc rất đăng bà nhỉ, mách cho bà một chiêu

để khỏi chịu đắng, chính là dũng cảm nuốt xuống.”

Lệ lão phu nhân không dám nhúc nhích, không nôn
được cũng không thể nôn, bà chỉ đành nhắm mắt lại

nuốt thuốc xuống.

Từ Thiếu Nam ở một bên sững sờ, bà ngoại sợ nhất
uống thuốc, mỗi lần uống thuốc cả Lệ gia đều vây
quanh dỗ bà uống thuốc, nhưng bà quay đầu lại lén lút

ném thuốc đi.

Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy bà mình nuốt thuốc.