Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 343




Chương 343: Nhưng, Con Cũng Rất Thích Cô Áy

Lục Hàn Đình không nói gì, chỉ mím môi mỏng, sau đó
anh nhấc đôi chân dài miên man lẳng lặng bước ra
khỏi U Lan Uyễển, dáng người cao thẳng nhanh chóng
hòa vào màn đêm lạnh lẽo bên ngoài cho đến khi khuất dạng.

Lục Nhân Nhân thu lại ánh mắt, nhìn Lục lão phu
nhân: “Mẹ, con vẫn không rõ Tịch Quán làm sao gả
được cho Hàn Đình, con tra qua, Tịch Quán là thay gả
phải không, lúc ấy cả Hải Thành đều nói Hạ Tịch
Quán từ quê lên, mẹ, con rất hiểu mẹ, mẹ trần ở Lục
gia nhiều năm như vậy, còn rất cưng chiều Hàn Đình,
chuyện cưới xin đại sự như thế, nhất định mẹ sẽ thay
mặt nó toàn quyền quyết định, nhưng sao mẹ lại mặc
kệ một cô gái quê mùa thay gả cho Hàn Đình chứ?

Mẹ, có phải mẹ có chuyện gì gạt con không?”

Lục Nhân Nhân là khuê nữ ruột của Lục lão phu nhân,
tâm tư sâu xa của mẹ và thủ đoạn lôi đình của mẹ
mình sao bà ấy lại không rõ ràng được chứ? Bà đã
phái người điều tra cuộc hôn nhân của Lục Hàn Đình

và Hạ Tịch Quán, cuộc hôn nhân này đầy nghỉ ngờ,

một chút cũng không thể nào không dấylên nghi ngờ,

hôm nay bà đến đây chính là muốn hỏi kỹ Lục lão phu nhân.

Động tác Lục lão phu nhân duyên dáng cắt miếng bít
tết trên đĩa mà không nhìn Lục Nhân Nhân: “Nhân
Nhân, con đã phái người điều tra qua, vậy còn hỏi mẹ làm gì?”

Lục Nhân Nhân sững người “Mẹ ơi, chẳng lẽ mẹ trách
con động tay động chân sau lưng mẹ à? Đó… tất cả là
do mẹ quá bất công, mẹ một mực lên kế hoạch cho
Hàn Đình, thậm chí chuyện gả thay này cũng một tay
mẹ làm. Cho dù con không tra, anh và chị dâu cũng sẽ
tra, bây giờ mẹ cũng biết Tịch Quán là cô gái mà Tử
Tiễn vừa gặp đã yêu rồi, bọn nó mới là đôi mà trời đất
tác thành, mà cơ thể Hàn Đình mẹ và con đều rõ ràng,

loại bệnh tâm lý này không thể chữa khỏi được?”

“Đủ chưa?” Lão phu nhân nghe Lục Nhân Nhân nói,

sau đó sâu xa hỏi một câu.

“Mẹ, con…”

“Hàn Đình chưa bao giờ giành giật bất cứ thứ gì của

các con. Từ lúc nó rời khỏi Lục gia, nó không lấy một
thứ gì của Lục gia, Quán Quán là vợ nó, là Lục phu
nhân của nó, các con bây giờ lại để ý đến, chạy đến
Hải Thành cướp người, còn hùng dũng dương dương

tự đắc như vậy? ”

Lục Nhân Nhân đột nhiên cạn lời, trong ánh mắt
không vui cùng nghiêm nghị của lão phu nhân, thật sự
bà không dám chống đối, mặc dù Lục Hàn Đình đã rời
khỏi Lục gia Đế Đô bảy năm trước, không lấy bát cứ
thứ gì từ Lục gia, mấy năm nay anh bà Lục Tư Tước
cũng chẳng hề để tâm gì đến bệnh tình đứa con này,
hai người giống như đã đoạn tuyệt quan hệ cha con rồi.

Nhưng mà, nếu không phải chị dâu bà Liễu Chiêu Đệ
vô tình nhìn thấy di chúc do anh trai mình lập, ai ngờ
được trong di chúc Lục Tư Tước vậy mà lại giao hết
cơ nghiệp cùng tập đoàn thương nghiệp khổng lồ của
Lục thị kia giao cho Lục Hàn Đình, giữa hai đứa con
trai Tử Tiễn và Lục Hàn Đình, vậy mà anh bà vẫn

chọn Lục Hàn Đình làm người kế Vị.

Lục Nhân Nhân biết, chẳng sợ mười năm hay hai

mươi năm trôi qua, người đàn bà tao nhã Liễu Anh
Lạc kia vẫn sống trong trí nhớ mọi người như cũ, anh

trai bà, chồng trước của bà… đều nhớ đến bà tai

Ba mươi năm trước, khi Đế Đô phồn thịnh, người thời
đó đều biết có hai cô gái trẻ, một xinh đẹp ngây thơ,
một đường thăng cấp đánh quái trong truyền thuyết,
một thanh lạnh tuyệt sắc, sáng lập ra kinh điển châu
báu Fly, trở thành bà tổ của một thời đại, lúc đó con
cháu lớp nhà giàu tranh nhau theo đuổi hai cô gái này,
thiếu gia của tứ đại hào môn Đề Đô, Lục – Lệ – Từ –

Dạ đều có trong đó.

Chỉ nghĩ đến đây, trong ngực Lục Nhân Nhân liền nồi
lên phẫn hận: “Mẹ, con gần như có thể chắc chắn là
chuyện gả thay này là mưu đồ của mẹ, giữa chúng ta
mẹ là người biết trước được tiên cơ của Tịch Quán,
làm bà nội, tình yêu chu đáo nhát, tốt nhát mẹ cho
Hàn Đình là cho nó một người vợ tốt, một phu nhân

xuất sắc, phải không?