Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 346




Chương 346: Cô Rất Ngoan

Nghiêm Kiên không biết mình có đúng hay không, xét
cho cùng, giám đốc của anh là người không gì không
thắng trong giới kinh doanh, anh mạnh mẽ đến mức
khiến trời đất đảo lộn. Song, kể từ khi gặp phu nhân,
giám đốc trong lúc lơ đãng luôn tỏ ra một chút thận
trọng, công việc của phu nhân cần không gian tự do,
giám đốc sẽ tự mình giữ im lặng, phu nhân nói chuyện
này không được, giám đốc sẽ tự thu lại khí thế sắc
bén lạnh lùng, khiến mình trở nên nghe lời một chút.
Giám đốc luôn cố gắng đối tối với phu nhân, mang
theo vài phần lấy lòng khiêm tốn, biến thành dáng vẻ

cô thích, sát lại gần cô hơn một chút.

Lúc này Lục Hàn Đình mới thu lại điện thoại, anh nâng
mắt nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ, giọng nói trầm
thấp từ tính: “Cô ấy rất ngoan, nếu về sẽ tự nhiên mà
về, tôi gọi điện trái lại giống như tra khảo, tôi không
muốn giữ cô ấy quá chặt, nghe nói người đàn ông

kiểu vậy sẽ khiến người ta rất ghét.”

Nghiêm Kiên đưa cà phê qua: “Giám đốc, sao anh lại

nghĩ như vậy? Gữa vợ chồng dò hỏi nhau rất bình

thường, ghen tuông cũng bình thường, còn thích suy

nghĩ miên man, hôm nay ảnh bị tung lên Weibo… tôi
thấy phu nhân túm lấy nhị thiếu, nếu giám đốc muốn

có thể hỏi cô ấy mà.”
Ò, vậy à?

Lục Hàn Đình biết bản thân bây giờ mình muốn gọi lại
cho cô, tốt nhất là nên ngay lập tức, anh cũng muốn
cô giải thích lý do tại sao cô lại kéo Lục Tử Tiễn, cô

biết rõ anh sẽ để ý.
Tuy nhiên, anh đã không làm điều đó.

Anh giống như không sao im lặng ngồi ở đây, kết thúc
cuộc họp, lời nói của Lục Nhân Nahan văng vắng bên
tai muốn anh buông tay, để anh có thể thành đoàn cho
đôi nam tài gái sắc thực sự gặp nhau ở Đề Đô hai
năm trước, rõ ràng ngọn lửa trong lồng đã bùng lên

dữ dội, ghen tuông, để tâm, nghi ngờ, u ám bạo lực…

Nhưng anh không hè biểu hiện ra ngoài, anh cố nén
mây phun gió nổi trong lòng, cố gắng làm cho mình

trông như… một người bình thường.

Lục Hàn Đình cong đôi môi mỏng, cuối cùng thấp

giọng nói: “Cô ấy vẫn khiến tôi tin tưởng cô ấy, tôi
đang cố gắng, nên tôi tin tưởng cô ấy không có vấn đề

gì.

Cuộc họp tài vụ được tổ chức trong văn phòng giám
đốc. Lục Hàn Đình hút xong hai điếu thuốc rồi ngồi
vào ghế chính, giám đốc tài chính đưa báo cáo. Lục
Hàn Đình nhanh chóng nhìn xuống, sau đó anh cong
ngón tay gõ lên bàn làm việc “cạch cạch” vài lần, lên

tiếng sắc bén: “Đây là thứ ông làm được?”

Sắc mặt giám đốc tài vụ nghẹn khuất, giám đốc đại
nhân chỉ cho ông ta mười phút, ông có thể sửa lại thứ

này cũng không phải chuyện dễ.

Lục Hàn Đình giơ tay ném một tờ báo cáo lên không
trung, tờ giấy bay lượn: “Làm lại lần nữa, cho đến khi

nào làm được vừa ý tôi!”

Giọng nói rơi xuống, toàn bộ văn phòng giám đốc lâm

vào cảnh tượng quỷ dị, tất cả mọi người đều cúi đầu,
không dám nhìn bộ dáng âm u của người đàn ông

ngồi chủ vị kia.

Đúng lúc này “cạch” một tiếng, cánh cửa phòng nghỉ
trong phòng làm việc đột nhiên bị mở ra, một bàn tay
trắng nõn nhỏ nhắn vươn ra bám vào tường, sau đó
khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay lặng lẽ lộ ra,
mặt giấu sau khung cửa, dù không thấy rõ nhưng đôi
mắt trong veo sáng rực ấy hướng thẳng đến bàn họp

ở đây.

Mọi người đổ dồn ánh mắt, trời ơi, ai đây, vậy mà lại

xuất hiện trong phòng nghỉ riêng của giám đốc?

Nghe thấy động tĩnh, Lục Hàn Đình quay đầu lại, ngay
lập tức đụng phải đôi mắt linh khí bức người lại mang
theo vài phần dò xét mềm yếu sợ sệt của Hạ Tịch

Quán.