Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 558




Chương 558: Xin Lỗi

Cuộc đấu bóng rỗ chính thức kết thúc, Đại học A giành được giải lớn, mà Đại học T lại mây đen bao phủ, đám người Triệu Vĩ còn lo sợ bất an.

Triệu Vĩ tìm được Hạ Tịch Quán: “Hạ Tịch Quán, Đại học A bọn cô cũng giành được quán quân rồi, cũng được như ý nguyện, bây giờ mau giao USB cho chúng tôi đi!!”

Đám người Vương Thông Phạm Điềm vây Hạ Tịch Quán lại, Phạm Điềm kéo cánh tay Hạ Tịch Quán hừ một tiếng: “Chúng tôi mắc gì phải đưa USB cho bọn anh, anh chột dạ khẩn trương như thế làm gì, sao nào? Không đánh đã khai, thừa nhận là các anh đã ra tay đánh đội trưởng Vương Thông chúng tôi rồi à?”

Triệu Vĩ biến sắc: “Cô… cô nói bậy bạ gì đó, chúng tôi không có đánh người…”

“Ò, phải không?” Hạ Tịch Quán lên tiếng, cô giơ gio USB trong tay lên: “Nếu các anh không đánh người, tôi đây gọi ngay cảnh sát nhé, đợi mấy chú cảnh sát tới, tôi nộp USB lên, đến lúc đó tự có kết quả.”

Nói xong Hạ Tịch Quán lấy di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại.

Trong lòng Triệu Vĩ đã như kiến bò chảo lửa, thêm việc thi đấu thất lợi đã sớm quân lính tan rã rồi, hiện tại không thể chịu nồi chút đe dọa nào, chuyện này một khi báo cảnh sát, cuộc đời anh ta liền có vết dơ rồi.

“Hạ Tịch Quán, đừng gọi!” Triệu Vĩ nhanh chóng lên tiếng.

Hạ Tịch Quán cất điện thoại, đôi mát sáng trong mà mát lạnh nhìn chòng chọc Triệu Vĩ, khí thế bức người: “Vậy bây giờ các anh xin lỗi đi!”

Xin lỗi?

Triệu Vĩ cứng đờ.

Hạ Tịch Quán nhìn về phía Vương Thông bên người: “Đàn anh Vương Thông, hiện tại em muốn bọn họ xin lỗi anh, nếu như bọn họ thực sự xin lỗi, chuyện này cứ kết thúc như vậy nhé!”

“Quán Quán…” Phạm Điềm lôi Hạ Tịch Quán một cái, nhỏ giọng nói: “Không thê tha bọn họ được, đây cũng quá tiện cho họ rồi, bọn họ lòng dạ độc ác, đều muốn đánh gãy tay đàn anh Vương Thông đó!”

Hạ Tịch Quán dịu dàng nói: “Điềm Điềm, mọi người đều là bạn học, không cần thiết đuổi tận giết tuyệt như thé.”

“Được!” Vương Thông gật đầu: “Tịch Quán, anh nghe em hết, nếu như bọn họ xin lỗi anh, anh sẽ không truy cứu nữa!”

Hạ Tịch Quán nhìn về phía bọn Triệu Vĩ: “Các anh suy nghĩ kỹ chưa, cơ hội chỉ có một lần, bỏ qua thì mắt! Các anh ai ra tay với đàn anh Vương Thông, hiện tại liền toàn bộ tiến lên một bước, tới đây chính thức xin lỗi!”

Đám người Triệu Vĩ đã lay động, hiện tại vội vã liếc nhau một cái, chuẩn bị đứng ra.

Lúc này Lệ Yên Nhiên tiến lên kéo Triệu Vĩ lại, lắc đầu: “Anh Triệu, đừng nghe Hạ Tịch Quán, anh đứng ra thì chẳng khác nào thừa nhận!”

Triệu Vĩ nhanh chóng hất tay Lệ Yên Nhiên ra: “Không thì sao, cô cũng không cứu được chúng tôi!”

“Em…” Lệ Yên Nhiên nghẹn lời.

Triệu Vĩ, còn có ba người khác đi ra, bọn họ nhìn về phía Vương Thông, khom người xin lỗi: “Là bốn người chúng tôi trùm bao tải lên cậu, sau đó đánh cậu, tay phải của cậu cũng do chúng tôi đánh gãy, Vương Thông, xin lỗi!”

Bọn họ chính thức nói xin lỗi.

Vương Thông hừ một tiếng: “Nễ mặt Tịch Quán, chuyện này bỏ qua.”

Đám người Triệu Vĩ ngẳng đầu: “Hạ Tịch Quán, chúng tôi đã nói xin lỗi, có thể trả USB cho chúng tôi chưa?”

“Này.” Hạ Tịch Quán sảng khoái đưa USB cho Triệu Vĩ.

Triệu Vĩ nhanh chóng vứt USB xuống đất, dùng chân giẫm nát, tiêu hủy chứng cứ.

Hạ Tịch Quán lạnh lùng nhìn bọn họ: “Chúng tôi đi.”

Người Đại học A theo Hạ Tịch Quán rời đi, biến mắt trong tầm mắt.

Triệu Vĩ thở dài một hơi, lúc này không biết là ai lên tiếng nói: “Anh Triệu, anh mau nhìn, phó giáo… sư Chu!”

Triệu Vĩ lộp bộp trong lòng, anh ta nhanh chóng ngẳng đầu, rất nhanh đã thấy được vẻ mặt xanh mét của phó giáo sư Chu phía trước, còn có thầy Ngô.

Thầy Ngô hừ lạnh: “Lão Chu, đây là học trò Đại học T các ông?

Chuyện này ông phải làm công bằng cho tôi, không thì chúng tôi trên bàn hội đồng kể lễ một chút, dạy dỗ đám học trò như vậy rốt cuộc có phải thất trách của người làm thầy như ông không, hừ!”

Thầy Ngô phất tay áo bỏ đi.

Lòng Triệu Vĩ, đột nhiên biến lạnh.