Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 652




Chương 652: Lệ Lão Thái Quân Đến Tiệc Mừng Thọ Của Hạ Gia

Lệ Yên Nhiên rất vui vẻ, vui như mở cờ, hôm qua lúc mua quần áo hậm hực phẫn nộ đều tan biến, cô ta chờ mãi trò hề của Hạ Tịch Quán, quả nhiên Hạ Tịch Quán không để cô ta thất vọng.

“Minh Châu, cậu cũng có thể vui mà, nghe nói Lục Nhị thiếu hôm nay về Đề Đô rồi, đợi Lục Nhị thiếu hay tin Hạ Tịch Quán bị chơi rồi, lại còn buỏi tiệc mừng thọ như trò hề này, Lục Nhị thiếu nhất định sẽ chán ghét cô ta, cậu càng đỡ tốn công theo đuổi anh ấy hơn, đều nói khoảng cách phụ nữ theo đuổi đàn ông như mỏng màn sa, Lục Nhị Thiềểu rất nhanh sẽ là vật trong túi của cậu.”

Dạ Minh Châu vô củng tán thành cách nói này của Lệ Yên Nhiên: “Yên Nhiên, một thiên chi kiêu tử tễ nguyệt phong hoa chắc sẽ không thực sự coi trọng Hạ Tịch Quán, anh ấy chỉ là nhất thời bị khuôn mặt hồ ly tinh kia của Hạ Tịch Quán làm mê mắt mà thôi, Lục Tử Tiễn là của tớ!”

Lệ Yên Nhiên gật đầu: “Minh Châu, về sau chúng ta là chị em dâu rồi, hai chàng thiên chi kiêu tử của Lục gia đều bị hai chúng ta thu phục, về sau chúng ta phải tương thân tương ái đấy.”

Hai người dường như đã thấy tương lai tốt đẹp, Lệ Yên Nhiên gả cho Lục Hàn Đình, Dạ Minh Châu gả cho Lục Tử Tiễn, cuộc đời các cô ta viên mãn không gì sánh được.

“Được rồi Yên Nhiên, bà nội cậu đâu, sao chẳng thấy bà nội cậu đâu?” Dạ Minh Châu đột nhiên hỏi.

Nhắc tới cái đề tài này, sắc mặt Lệ Yên Nhiên liền lạnh xuống: “Bà nội tớ sáng sớm đã ra ngoài, nói đi nhận cháu gái!”

“Cái gì? Yên Nhiên, cậu là con gái duy nhất của Lệ gia, là thiên kim mà, bà nội cậu muốn đi nhận cháu gái nào chứ?” Dạ Minh Châu khiếp sợ hỏi.

Lệ Yên Nhiên không muốn nói đề tài này: “Chắc từ lúc tớ sinh ra, bố tớ và mẹ tớ liền ở riêng, còn thiếu một lần hôn chứng, cho nên mấy năm nay đều là bà nội tớ tọa trấn Lệ gia, chuyện bà ấy quyết định không ai có thể thay đổi, nhưng tớ cũng muốn xem thử con nhỏ được bà nội tớ thích rốt cuộc là thần thánh phương nào!”

Hạ gia.

Hạ Tịch Quán và Hạ Bang Lam Yên đứng chung một chỗ chiêu đãi tân khách, thế nhưng rất nhanh cô liền phát hiện điểm dị thường, các tân khách này đều tránh cô rất xa, còn len lén xì xào bàn tán sau lưng cô.

Hạ Tịch Quán có chút nghỉ ngờ, cô hỏi Lam Yên: “Mẹ Lam, bố Hạ, có phải hai người có chuyện gì gạt con không?”

Lam Yên có chút chột dạ, nhanh chóng phủ nhận nói: “Không có, tuyệt đối không có!”

“Thật không?” Hạ Tịch Quán càng nghỉ ngờ.

Ngay lúc Lam Yên sắp khai ra, đột nhiên có thủ hạ vội vã chạy tới: “Đại đương gia, phu nhân, tiểu thư, không xong, bên ngoài có người tới!”

“Người nào?” Hạ Bang nhanh chóng đứng dậy: “Hôm nay là thọ yến của tôi, chẳng lẽ có người muốn đến quậy?”

“Không phải… không phải… là… là…

Lúc này tất cả mọi người tụ tới, nghỉ ngờ nói: “Đại đương gia, đây tột cùng là ai tới, nhìn cậu ta sợ thế kia, nói lắp luôn rồi.”

“Tôi ra xem thử!” Hạ Bang dẫn theo mọi người vừa định đi ra.

Thình lình có người đi vào rồi, bên tai vang lên tiếng cười sang sảng: “Hạ Đại đương gia, không cần lo, là tôi, nghe nói hôm nay là thọ yến của cậu, tôi mặt dày tới muốn uống một chén rượu.”

Mọi người ngắng đầu nhìn lên, nhanh chóng quất hít vào một tiếng, người tới không ai khác, chính là Lệ lão phu nhân!

Lệ lão phu nhân mang theo người hầu của mình đến.

Trời ạt Lão thái quân tới!

Mọi người không thể tin được nhìn Lệ lão phu nhân, bọn họ làm sao có thể ngờ tới Lệ gia của tứ đại hào môn Đề Đô vậy mà lại xuất hiện ở thọ yến Hạ gia.

Có người nhanh chóng cung kính lên tiếng nói: “Lão thái quân, sao ngài lại tới đây ạ?”